WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


"Sao lại thế được?"

"Chị hoàn toàn chẳng có tí tế bào vận động nào cả."

"Thi lấy bằng lái xe ở nước ngoài rất khó mà."

"Chị thi trong nước."

"Không phải chị vừa từ nước ngoài về sao?"

"Ừ, chị ở Đức mấy năm rồi, có thời gian ở Pháp. Nhưng cũng thường xuyên trở về."

Kênh giao thông đang phát một bài hát, 'Rhapsody on a Thêm of Paganini', nhạc chủ đề của bộ phim Somewhere in time. Tần Tử Yên nghe rất chăm chú, cho tới khi bài hát kết thúc mới khẽ thở dài: "Chị ghét bộ phim này, nhưng lại thích nhạc phim, lần nào nghe cũng rơi nước mắt."

"Bộ phim này thế nào hả chị?"

"Cô gái kia quá vô vọng chỉ có thể chờ đợi, và đã chờ cả cuộc đời. Lần chủ động duy nhất của cô ấy, cuối cùng cũng đợi được, nhưng đã hủy hoại tuổi thanh xuân và tiền đồ tươi sáng của mình. Chị không thích như thế."

Hôm đó Thẩm An Nhược tụ tập cùng đồng nghiệp, đều thuộc khóa sinh viên thực tập vào Chính Dương làm việc cùng một lúc, cùng nhau tham gia quá trình đào tạo của công ty, tuổi tác xấp xỉ, kinh nghiệm như nhau, nhiều năm không tụ tập được như thế này, mọi người đều vô cùng xúc động. Thực ra mấy năm gần đây, bọn họ cũng đã rời đi quá nửa, năm ấy tỉ lệ nam nử trong đoàn thực rập sinh là 3:1, bây giờ đã trở thành 1:1. Những tân cử nhân còn bỡ ngỡ năm nào, giờ đây người thì kết hôn, người thì sinh con, câu chuyện quay đi quay lại cũng chỉ mấy vấn đề cơm áo gạo tiền. Một anh họ Lâm than thở từ sau khi con trai anh ấy ra đời, địa vị của anh trong gia đình cứ xuống dốc không phanh, chị họ Tưởng lại ca thán mâu thuẫn trong quan hệ với mẹ chồng đã lên tới đỉnh điểm, em họ Tôn lớn tiếng mắng chồng và người tình đầu tiên vẫn còn vấn vương tình cảm, cậu Cao mới kết hôn cứ nửa tiếng lại gọi điên báo cáo vợ... Rồi còn kể chuyện của người khác, một anh này và chị vợ yêu nhau mười năm mới kết hôn, cuối cùng khi vợ có bầu thì đi ngoại tình, lúc đứa trẻ ra đời cũng là lúc họ ly hôn, thứ tình cảm giản đơn thậm chí còn chẳng đáng tin bằng mấy đoạn quảng cáo trên truyền hình, lại một người khác, sắp kết hôn rồi mới phát hiện vợ và người tình cũ vẫn lén lút qua lại với nhau, vậy nên đám cưới không thành... Thẩm An Nhược chỉ im lặng lắng nghe, trong lòng nhủ thầm, trời ơi, đám đàn ông này thật sự buôn chuyện còn giỏi hơn phụ nữ một bậc. Cuối cùng cũng có người nhận ra Thẩm An Nhược chẳng nói chẳng rằng, bèn lớn tiếng nói:

"Các cô lo mà học tập An Nhược đi, từ trước đến giờ chưa từng thấy người ta mở miệng chê bai chồng mình, hoặc nói xấu mẹ chồng." Mọi ánh nhìn đều đổ về phía cô, đủ mọi sắc thái tình cảm. Thẩm An Nhược rủa thầm, trong chớp mắt nở một nụ cười gượng gạo: "Nào, mọi người uống rượu thôi. Kiểm tra đi này, tôi cạn rồi nhé." Hôm nay là cuối tuần, ăn uống no say mọi người lại kéo nhau đi hát, ầm ĩ tới tận khuya, lúc về nhà đã là một giờ sáng.

Cửa chỉ khóa một lớp, trong phòng tối đen, cô đoán sớm nay Trình Thiếu Thần rời khỏi nhà quên không khóa cửa, cũng may trị an ở khu vực này rất tốt.

Cô có thói quen đi tới đâu cũng bật đèn cho sáng, tới phòng khách, tự nhiên đèn lại sáng trước khi cô kịp bật, Trình Thiếu Thần còn về nhà sớm hơn cả cô, đang lười nhác hút thuốc trên ghế sofa, chân gác lên thành ghế, lặng lẽ ngồi trong bóng tối.

Cô liếc anh, đi ngang qua mở cửa sổ. Cô vốn ghét mùi khói thuốc.

"Em đi đâu thế?" Trình Thiếu Thần thờ ơ hỏi.

"Tụ tập với đồng nghiệp."

"Đi chơi chắc vui lắm hả, anh gọi điện cũng không thèm nhấc máy."

"Điện thoại hết pin rồi." Lúc phát hiện ra điện thoại đã hết pin cũng chẳng lo lắng gì, vì anh rất ít khi gọi điện cho cô, hơn nữa đã hai tuần liền, mãi đến lúc cô đã ngủ say rồi anh mới thèm về nhà, tối thứ Sáu lại càng muộn hơn, vì thứ Bảy anh thường có thói quen ngủ đến trưa mới dậy. Nhưng ít nhất dù có muộn đến mấy thì hằng ngày anh vẫn về nhà, từ trước đến giờ chưa bao giờ qua đêm ở ngoài, vì vậy Thẩm An Nhược cũng chẳng bao giờ nói gì anh.

"Em mệt rồi, đi ngủ đây. Sao anh còn chưa ngủ?"

Cô đã bước tới khúc quanh của cầu thang, nghe thấy tiếng Trình Thiếu Thần sau lưng mình khe khẽ nói: "Bà Trình, về sau đừng về muộn như vậy nữa."

Nội dung câu nói và cả điệu bộ của anh thật sự làm cô bực mình. Thẩm An Nhược quay đầu lại, hít vào một hơi, cũng bắt chước điệu bộ của anh: "Anh Trình, lúc anh đi sớm về hôm em có bao giờ nói gì không? Đã hai tuần liền đến tảng sáng anh mới chịu về nhà, sao lại quên nhanh như vậy?"

"Thẩm An Nhược, đàn ông sao giống với phụ nữ được? Còn nữa, anh đều là vì chuyện công việc mà."

"Em biết rồi, về sau em sẽ chú ý." Thẩm An Nhược chấm dứt câu chuyện, tiếp tục đi lên cầu thang.

"Thẩm An Nhược, qua đây ngồi với anh một lát đi, hình như lâu lắm rồi chúng ta không ngồi nói chuyện trực tiếp với nhau."

"Tổng giám đốc Trình, hôm nay ngài cố ý về nhà sớm là vì muốn nói chuyện chân tình sao?" Thẩm An Nhược không nghe lời anh, nhưng vẫn đứng dựa tay vào cầu thang, chỉ cách anh vài mét, cao hơn hẳn anh, vị trí này khiến cô cảm thấy hơi có đôi chút ưu thế.

"Thực ra rất lâu rồi chúng ta không gặp mặt nhau, lúc anh về thì em đã ngủ, tới khi anh dậy thì em cũng đi rồi." Trình Thiếu Thần không quan tâm đến sự vô lý của cô.

"Hay là anh mong em ngày nào cũng đợi anh tới hai giờ sáng, chạy ra cửa đưa cho anh đôi dép lê, sau đó sáng sớm lại ngồi ở đầu giường chờ anh tỉnh dậy để đưa khăn cho anh lau mặt?"

"Mặc dù chẳng cần phải đến mức như thế, nhưng nếu em thực sự muốn làm những điều đó thì anh cũng chẳng dám có ý kiến gì."

Tài ăn nói của Thẩm An Nhược kém hơn anh rất nhiều, vì thế lại rút lui, không thèm quan tâm đến anh nữa, quay người bước đi. Nhưng rõ ràng hôm nay Trình Thiếu Thần lại thực sự rất có hứng thú với câu chuyện nhạt nhẽo này.

"Dạo này em dễ cáu gắt quá. Em có chuyện gì buồn bực à?"

"Đâu có. Anh Trình vất vả kiếm tiền ngày đêm để em có cuộc sống thoải mái hơn, em tôn thờ anh như một vị thánh còn chẳng kịp ấy chứ."

"Em cũng có thái độ thù hằn như thế với thánh thần sao?"

"Xin anh, em mệt lắm rồi, muốn đi ngủ. Anh à, nếu lần sau nửa đêm anh muốn kiếm người nói chuyện thì báo trước với em một câu để em còn chuẩn bị tinh thần."

"Thẩm An Nhược, em khó chịu thật đấy, chẳng có cách nào nói chuyện được với em cả."

"Em không phải người khó chịu nhất đâu. Anh ngẫm lại bản thân xem ban đầu vì sao lại lấy em."

"Đầu óc anh có vấn đề thì anh mới thích cái kiểu khó chịu khác người này của em, anh thích nhìn thấy em ghét anh như thế này." Trình Thiếu Thần đưa thuốc lên miệng, khẽ liếc nhìn cô.

Thẩm An Nhược tắm rửa với tốc độ nhanh nhất có thể rồi chui vào chăn. Cô thực sự rất mệt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng lại không sâu, mơ mơ màng màng, giấc mơ rất hỗn loạn, sau lại tỉnh dậy vì khát nước. Lúc đó mới nhận ra Trình Thiếu Thần đã nằm ngủ ngay bên cạnh, cô chẳng biết anh vào đây từ lúc nào. Cãi nhau với anh xong, cô cũng đi thẳng vào phòng riêng.

Trình Thiếu Thần ngủ cũng không yên, có lúc hai người bọn họ xoay lưng nằm rất xa nhau, đến khi anh ngủ say lại gác chân lên người cô, đặt tay lên bụng cô, thậm chí trán còn kề sát vào cổ cô chẳng khác gì một con gấu, hệt như bây giờ. Thẩm An Nhược khẽ gỡ tay anh ra, cẩn thận không làm anh thức giấc, xuống giường đi uống nước. Cô uống hai cốc lớn mới thấy cơn khát dần dịu đi, đứng ngẩn ra một lúc rồi quay về giường....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

Lamborghini Huracán LP 610-4 t