"Ừ."
Trình Thiếu Thần thấy cô không có phản ứng gì thì không muốn dừng lại, lấy chân đá đá cô: "Ủa, sao hôm nay bình tĩnh vậy? Anh còn tưởng em định quay sang cắn anh cơ."
"Anh nói quá đúng, em cắn anh làm gì."
"Từ khi nào em trở nên khiêm tốn thế?"
"Có khi nào em không khiêm tốn à?"
Thẩm An Nhược tiếp tục xem đĩa, quan hệ của người anh trai và nữ nhân vật chính bắt đầu bước vào giai đoạn mặn nồng. Rốt cuộc tên bị cảm lạnh kia vẫn chẳng chịu đi ngủ, giở trò quấy rối, đúng là cứ có chuyện gì là lại nhiều lời hơn bình thường.
"Thẩm An Nhược, em đoán con của anh cả là trai hay gái?"
"Anh đã biết rồi à?"
"Tất nhiên là không biết thì mới hỏi em chứ. Tịnh Nhã đã nói với em chưa?"
"Chưa. Chuyện này có liên quan đến anh sao?"
"Tất nhiên là có liên quan đến chúng ta. Nếu là một cô bé đáng yêu, chúng ta có thể thỉnh thoảng lại qua nhà chơi mấy ngày, nếu là con trai thì cũng tạm được, hơi buồn hơn một chút." Trình Thiếu Thần nghĩ một lúc rồi bổ sung: "Nhưng nếu đứng ở góc độ suy nghĩ về lâu về dài, anh cả sinh được con trai sẽ tốt hơn, như thế chúng ta sẽ hoàn toàn không gặp phải áp lực gì cả, chuyện sinh nở thế nào cũng không thành vấn đề."
"Nhà anh trọng nam khinh nữ thế sao?"
"Cũng không hẳn. Hồi còn nhỏ bố mẹ cũng chỉ mong anh là con gái, cuối cùng lúc sinh ra lại là trai, thất vọng quá liền đem anh cho ông bà ngoại nuôi. Có điều mẹ tư tưởng vẫn hơi bảo thủ trong khi bố thì đã thoáng hơn rồi."
"Lúc anh còn nhỏ, bố mẹ có thường hóa trang cho anh thành con gái rồi chụp ảnh không?"
"Tất nhiên là không rồi, đánh chết anh cũng không làm. À, thế em thích con trai hay con gái?"
"Chẳng thích thế nào cả, em sợ trẻ con lắm."
Trình Thiếu Thần cười chế nhạo: "Em đâu phải chỉ sợ mỗi trẻ con, tất cả những động vật nhỏ em đều sợ cả, phải không? Đến chú chó mới được một tháng tuổi cũng không dám ôm, thật là đò nhát gan."
Bộ phim đã đến hồi kết, do dự ư, đấu tranh ư, bối rối ư, Thẩm An Nhược xem đến ngẩn ngơ. Vì Trình Thiếu Thần đang cảm lạnh mà vẫn thích nhiều lời, lại tiếp tục nói: "Sao lại có người có thể thích phim đen trắng được nhỉ, chất lượng đĩa kém, màu sắc u ám, chỉ tổ mỏi mắt."
"Anh không thấy những hình ảnh đen trắng rất có cảm xúc sao?"
"Đồ tiểu tư sản nửa vời."
"Em cũng đâu có phủ nhận chuyện đó."
"Đi ngủ sớm đi, mai chúng ta phải đi sớm."
"Mới ở nhà có hai đêm, bố mẹ nỡ để anh đi sao?"
"Bố chỉ mong sao anh đi nhanh cho đỡ vướng mắt ông. Nhưng nhỡ ông không nỡ để em đi thì sao?" Trình Thiếu Thần bật cười, "Đường trơn ướt, xe cũng không đi nhanh được, chúng ta xuất phát sớm một chút. Lẽ nào em không muốn gặp bố mẹ em sao? Lâu lắm em không về thăm nhà rồi."
"Phải rồi, rất lâu rồi không về thăm bố mẹ."
Anh cùng cô ngồi xem tiếp bộ phim, nữ nhân vật chính yêu người anh trai nhưng anh ta đã quyết định chấp nhận quan hệ hôn nhân có lợi cho việc làm ăn, để cô gái lại bên người em, giúp cô hoàn thành ước mơ thuở nhỏ.
Thẩm An Nhược đẩy anh: "Anh đi ngủ đi, phim này không phù hợp cho nam giới, nhất là người đang có bệnh xem đâu."
"Bộ phim này trước đây hình như anh đã xem rồi. Về sau thế nào nhỉ?" Trình Thiếu Thần ngáp dài, anh vốn cũng chẳng có chút hứng thú nào.
"Người em đánh anh trai mình, về sau còn khuyên anh ta tới Pháp để theo đuổi nữ nhân vật chính."
"Diễn biến quá nhạt nhẽo, đơn giản và cũ rích."
"Đúng, thật nhạt nhẽo. Chuyện ngoài đời thực sao có thể đơn giản và trong sáng như thế được."
"Bộ phim trước em xem có phải là phim Random Harvest không?"
"Em không để ý tên tiếng Anh của nó, chỉ biết tên tiếng Trung của nó là Uyên Mộng Trùng Ôn4."
4 Uyên Mộng Trùng Ôn: ôn lại giấc mộng uyên ương.
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ xem: Không công khai.
Công ty tổ chức giao lưu giữa các nhân viên nữ, chủ đề là: "Làm thế nào để cân bằng mối quan hệ giữa sự nghiệp và gia đình", cuối cùng lại biến thành buổi thảo luận về nỗi thống khổ của hôn nhân. Chị em đều thi nhau ca thán: Tại sao hôn nhân luôn là mồ chôn tình ái?
Còn với mình, hôn nhân ít nhất cũng có thể che chở cho tình yêu, không đến nỗi đẩy nó đến mức không nhà không cửa, trở thành những hồn ma vất vưởng. Thực ra, nếu hôn nhân có thể chôn cất được thì thứ gọi là 'tình ái' cũng đâu hơn gì một đồ vật?
Tất nhiên, có cái mất đương nhiên sẽ có cái được, chuyện được mất cũng chẳng nên tính toán rõ ràng làm gì, chỉ thêm mệt mỏi.
**** ***
Thẩm An Nhược bỗng cảm thấy gần đây cuộc sống của mình thật nhạt nhẽo, ngày nào cũng dậy đúng giờ, ăn sáng, bắt xe, đi thang máy lên phòng, khởi động máy tính, nghe điện thoại, rồi lại bắt xe, ăn trưa... Hôm nào cũng trôi qua trong mệt mỏi chán chường, nghe nhạc sôi động mà còn muốn ngáp dài, có lẽ vì mùa xuân đã sang, cảm giác này cũng là điều dễ hiểu.
Cô đang làm món canh cá viên trong bếp, rất nhiều quy trình phức tạp. Hai người họ thường ăn uống đơn giản, lúc thích cầu kỳ thì rủ nhau ra ngoài dùng bữa. Chỉ vì sáng sớm nay Trình Thiếu Thần buột miệng nói bỗng nhiên nhớ hương vị của món canh cá viên nên cô mới bận rộn từ lúc tan làm đến tận bây giờ. Thẩm An Nhược vừa nấu cơm, vừa tự rủa xả bản thân mười lần như một, lúc nào cũng dễ bị mủi lòng.
Đến khi cơm nấu sắp xong thì Trình Thiếu Thần lại gọi điện về: "Tối nay có việc, anh không về ăn cơm đâu."
"Sao anh không nói sớm, cơm nước xong xuôi cả rồi."
"Không phải em cũng phải ăn cơm sao? Nói sớm em lại ăn qua quýt cho xong."
"Cảm ơn anh đã quan tâm đến em." Thẩm An Nhược tức giận cúp máy luôn. Rõ ràng là quên báo cho người ta biết, vậy mà còn cố ra vẻ quan tâm, chẳng trách tài ăn nói của cô vĩnh viễn không bao giờ sánh được với anh.
Trình Thiếu Thần nói đúng, lần nào anh không ăn cơm ở nhà, cô đa phần đều ăn uống tùy tiện, úp một bát mỳ hoặc làm một cái bánh mì với salad, thế là đủ cho bữa tối. Có điều vẫn cảm thấy rất bực mình, giận dỗi ăn hết quá nửa phần cá viên, làm thêm hai cốc sinh tố chuối, thêm một cốc sữa chua mới thấy dạ dày đầy đầy, thấy vui vẻ đôi chút, đến Trình Thiếu Thần là ai mà nghĩ nửa ngày trời mới nhớ ra nổi.
Hôm sau thức dậy, liếc về phía phòng đọc sách vẫn thấy anh đang ngủ say, cô bèn thu dọn nhà cửa sạch sẽ rồi đi làm. Thường căn phòng này không đóng, đêm qua lúc cô đi ngủ đã là hai giờ sáng, khi ấy anh vẫn chưa về. Rượu chè be bét, thật sa đọa quá mà. Thẩm An Nhược lầm bầm trong bụng, giúp anh đóng cửa lại, vào thang máy rồi lại phải đi ra giúp anh khóa cửa.
Trong những tháng ngày mệt mỏi chán chường này, ngay cả việc làm tình cũng rất qua quýt, hệt như một thủ tục. Không chỉ có cô, mà cả anh cũng vậy.
Kết thúc của bộ phim Tuyết ở Kilimanjaro thế nào nhỉ? Có giống với tác giả Hemingway không? Ngày mai phải nhớ đi mua đĩa này về mới được. Thẩm An Nhược đang nằm bên dưới người khác nghĩ ngợi, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Ôi, gay go rồi đây, sáng sớm mai có cuộc họp bất thường, quên mất không thông báo với phó tổng giám đốc Triệu, xong việc này nhất định phải nhớ dùng điện thoại ghi chú lại.
Bỗng ngực cô đau nhói, thì ra bị cắn mạnh một phát. Lẽ nào mình phân tâm quá nên bị phát hiện rồi sao... ôi da, nhưng mà đâu thật, đồ đểu. Thẩm An Nhược ôm lấy anh, cào tay lên lưng anh. Hứ, cào được có mấy đường, đau, nhưng lại không hề chảy máu, đáng tiếc cô không để móng tay dài, mà tiếp theo làm gì cô cũng chưa nghĩ ra, điều này chỉ khiến người bị gây sự không khách sáo với cô nữa....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: