Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


Trình Thiếu Thần không phải là người nhẫn nại, nhưng khi ở trên giường thì anh lại hết sức kiên nhẫn, khéo léo dẫn dắt từng bước, dùng lời lẽ dịu dàng vuốt ve mơn trớn khiến cô chẳng thể đề phòng, chỉ cần anh muốn, anh sẽ có thể có được cô.

Đôi lúc Thẩm An Nhược cảm thấy có lẽ Trình Thiếu Thần xuất phát từ trách nhiệm và thể diện của người đàn ông, chỉ đang chờ cô chủ động rời bỏ, mà cô thì lần nào cũng vì những bịn rịn không tên mà tự đánh mất dũng khí để mở lời, chỉ còn cách tiếp tục duy trì trạng thái này.

Lúc này đây, Thẩm An Nhược đang nằm trong vòm ngực trần của Trình Thiếu Thần, khẽ khàng ôm lấy bụng anh, nghe tiếng trái tim đập từng nhịp bình yên, cảm thấy anh cũng đang nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của mình. Bốn bề tĩnh lặng, đèn không bật, chỉ còn âm thanh của nhịp tim và hơi thở. Chợt có một ý nghĩ thoáng qua đầu cô trước khi chìm vào giấc ngủ: Cho dù sau này cô hoàn toàn quên mất người đàn ông này, cả tên tuổi và hình dáng của anh, thì cô cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp và yên bình này.



Chương 9:



Lúc Thẩm An Nhược gọi điện cho Trình Thiếu Thần, anh hơi bất ngờ, vì cô rất ít khi tìm anh trong giờ làm việc như thế này.

"Hình như em để quên chìa khóa ở chỗ anh, cái mà ở trên có móc một con cá nhỏ ấy. Anh nhìn thấy nó không? Khi nào về nhà nhớ tìm giúp em nhé."

"Anh cũng không rõ. Anh không rảnh, em tự qua tìm đi." Trình Thiếu Thần có vẻ không vi lắm.

Thật là chẳng gallant gì cả, đến chuyện nhỏ như thế mà cũng không thèm giúp, Thẩm An Nhược nghĩ thầm, đến lúc tan làm lại vội vã bắt xe hơn một tiếng mới tới nơi. Đây là chiếc chìa khóa phụ của công ty, bình thường chẳng dùng vào việc gì, mãi cho tới hôm nay cần dùng thì lại chẳng thấy đâu, cô phân vân không biết tuần trước ở nhà anh lúc dốc ngược túi tìm đồ có rơi ra không.

Trong phòng tối om, anh có lẽ ăn tối bên ngoài rồi mới về nhà, mà cũng có thể sẽ chẳng về. Thẩm An Nhược bật đèn lên, nhìn thấy chiếc chìa khóa được đặt ngay trên tủ cạnh cửa chính. Cô nhặt chìa khóa định đi ngay nhưng rồi bỗng nhiên sinh nghi, bèn thay dép đi trong nhà rồi vào trong. Căn hộ với không gian mở này dù hoàn toàn không có vách ngăn nhưng giờ đây dưới ánh đèn mờ mờ lại giống như mê cung, chẳng mấy chốc khiến cô hoa mắt. Cô bước vào phòng ngủ, quả nhiên không ngoài dự liệu, trên giường có bóng người lờ mờ, cô bước tới khẽ vén chăn lên, thấy Trình Thiếu Thần quần áo vẫn chưa cởi, đến cả cà vạt cũng không thèm tháo, đang nằm ngủ say sưa trong chăn. Cô thận trọng đặt tay lên tránh anh, nóng quá.

Thẩm An Nhược lay Trình Thiếu Thần dậy làm anh gắt um lên.

"Đừng chạm vào anh." Anh hất tay cô ra, trùm chăn quá đầu tiếp tục ngủ.

"Anh ốm sao không nói với em một câu? Anh đã đi khám chưa? Ít ra thì cũng phải cô Trương qua chăm sóc anh chứ." Con người này thật quá cố chấp.

"Anh không ốm, em mới là người ốm."

"Anh chưa ăn cơm à? Muốn ăn chút gì không?" Thẩm An Nhược dịu dàng hỏi.

"Anh không đói, không phải lo cho anh."

"Em đưa anh đi bệnh viện nhé?"

"Anh không đi, em đi đi."

Đối với người đang ốm không đẹp hẹp hòi nhỏ nhen. Thẩm An Nhược lại là cô gái có giáo dục, vừa dịu dàng vừa nhân hậu, vì thế chỉ có thể lờ đi thái độ gắt gỏng của anh đối với mình.

Người này lúc đang ốm thật sự không thể phục được, lúc cô giúp anh cởi quần áo chỉ gặp phải sự phản kháng không đáng kể, khi cô đưa thuốc cho anh uống, dỗ dành thế nào cũng không được, cuối cùng vẫn phải dùng thìa để cạy miệng anh ra, nước tràn ra khắp nơi. Lúc cô trông trẻ hộ người khác cũng chưa bao giờ vất vả như thế này, đánh không được mà mắng cũng không xong, anh còn khó chiều hơn cả trẻ con, làm cả người co o ướt đẫm mồ hôi.

May thay, anh lăn qua lăn lại một lúc cuối cùng cũng chịu ngủ. Thẩm An Nhược đắp lại chăn cho anh rồi ngồi xuống bên cạnh cắn móng tay, ngây người nhìn anh, những lúc cô bối rối không biết phải làm sao thường cắn móng tay vô thức như thế.

Ai đó đã nói, đàn ông lúc ngủ và lúc ốm dễ bộc lộ bản năng của mình nhất. Nếu câu nói này đúng thì người đàn ông trước mặt cô mặc dù ngày thường luôn tỏ ra thông minh, trầm tĩnh, nhưng bản tính vẫn luôn là một đứa trẻ.

Cô chưa ăn tối, vì thế đành tìm mì ăn liền ăn tạm rồi nấu cho anh một ít cháo chờ anh tỉnh dậy rồi ăn. Tối hôm đó Thẩm An Nhược có hẹn với đồng nghiệp, cô ngồi ở mép giường, thấy nhiệt kế đã dần dần trở về mức nhiệt bình thường, bèn để lại một mẩu giấy trên đầu giường nói trong bếp có cháo, dặn đi dặn lại anh phải uống thuốc đúng giờ hoặc đi bệnh viện, sau cùng mới xách túi chuẩn bị ra về. Cô đã bước ra tới cửa, cuối cùng lại thấy không nhẫn tâm để anh ở một mình nên ở lại, gọi điện hủy hẹn với đồng nghiệp xong cũng thay quần áo, ngồi ở phòng khác xem kênh giải trí buổi tối, chỉnh cho âm thanh thật nhỏ, cứ nửa tiếng lại vào kiểm tra nhiệt độ cơ thể anh, trong lòng cảm thấy thật buồn cười, đã nghĩ rằng sắp chia tay đến nơi rồi, vậy mà lại như thế này, cô cũng chẳng bao giờ định lấy lòng anh, vậy mà giờ lại quấn lấy anh như vậy.

Ôi, chẳng biết phải làm sao, có lẽ là bản tính lương thiện trời cho, vốn đã đồng cảm với những sinh vật yếu đuối, mặc dù cô không thích vật nuôi nhưng mỗi khi nhìn thấy mèo hoang lang thang trên phố là cô không cầm lòng nổi, huống hồ là người thân với mình. Ban ngày còn mạnh mẽ là thế, đêm xuống lại yếu đuối đến đáng thương, cô làm sao có thể rời đi, như thế thật quá vô nhân đạo. Nghĩ đến đó, co bỗng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Trong căn hộ của anh chỉ có độc một chiếc giường, Thẩm An Nhược đành phải nằm xuống cạnh anh. Anh trở mình liên tục làm cô ngủ cũng không yên, chốc chốc lại dậy giúp anh đắp lại chăn, đo nhiệt độ. Đến nửa đêm, Trình Thiếu Thần sốt trở lại tới ba mươi chín độ, Thẩm An Nhược lo tới toát cả mồ hôi. Cô không có kinh nghiệm chăm sóc người ốm, chỉ dựa vào trực giác, lấy khăn ấm lau người cho anh, sau đó tìm bông y tế thấm vào rượu trắng chà xát vào lòng bàn tay và nách của anh, nghe nói cách này có thể làm hạ sốt. Người bệnh sốt cao này lại sợ ngứa, đã ốm rồi mà chẳng ngoan tí nào, lúc phản kháng còn cào làm tay cô bị thương.

Thẩm An Nhược đang suy nghĩ xem lúc gọi cấp cứu có nên nói quá lên một chút không thì nghe thấy Trình Thiếu Thần khe khẽ nói: "Anh xin lỗi.", cô ngừng lại vài giây, quay sang nhìn anh. Thì ra anh đang nói mơ, cô chỉ nghe anh mơ hồ lẩm bẩm: "Em không được đi."

Đầu óc Thẩm An Nhược như mê đi, đến khi ý thức được rằng người này trong lúc vô thức vẫn xấu tính như thế, có lẽ nên tránh đi một lúc. Cô bước đi rất xa, lại nghe tiếng anh khe khẽ gọi: "Bà ngoại, bà ngoại." Cô quay đầu lại nhìn, bỗng nhiên lại cảm thấy hơi đau lòng, thì ra nhìn anh mạnh mẽ kiên cường là thế, cuối cùng trong lòng cũng chôn giấu những bí mật và tình cảm không thể nói ra, vào những lúc cơ thế yếu đuối nhất mới bộc lộ ra. Thẩm An Nhược chầm chậm trở về nằm xuống cạnh anh, khẽ đặt tay ào trong chăn thì bỗng bị tay anh nắm chặt lấy, nhất quyết không chịu buông ra.

Cô tìm thấy số điện thoại trực ban của bệnh viện trên mặt bàn, bác sĩ có mặt rất nhanh chóng, chẩn đoán anh không có vấn đề gì đáng lo, chỉ là bị sốt cấp tính. Bác sĩ tiêm cho anh và căn dặn Thẩm An Nhược một tràng rồi mới ra về. Tổng cộng là ba túi nước, suốt nửa đêm còn lại, Thẩm An Nhược chỉ nhìn chằm chằm vào dòng thuốc trong chiếc túi trong suốt đang chầm chậm nhỏ từng giọt, cũng không buồn ngủ nữa. Rõ ràng anh không quen với việc phải truyền dịch, tay cứ quờ quạng, Thẩm An Nhược khẽ đè lên tay anh, cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh hạ dần, ngón tay và lòng bàn tay cũng dần lạnh. Cô tìm mãi không thấy túi chườm nước nóng, may thay trong tủ lạnh của anh vẫn còn vài túi sữa, cô đem bỏ cả vào lò vi sóng cho nóng rồi dùng khăn mặt bọc lại, đặt vào lòng bàn tay anh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây