XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


Những tài liệu đó cũng có một chút vấn đề, nhưng quy định vốn cũng có sơ hở, thật ra có thể cho qua được, tiếc rằng nhân viên là người mới, đành phải đợi cấp trên đi công tác về mới có thể quyết định. An Nhược phát huy hết khả năng của một nhân viên nữ vừa mềm mỏng vừa cãi lý, có cương có nhu, cuối cùng vẫn thất bại ra về. Hai người bước ra khỏi đại sảnh, An Nhược đang nghĩ cách tìm người quen nào trong bộ phận để giúp cô nói chuyện, không ngờ trưởng phòng Giang mới nhậm chức vừa may cũng từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy cô thì sững ra rồi cười khẽ, đoạn quay sang Tùng Việt Việt gật đầu tỏ ý chào.

"Trưởng phòng Giang." An Nhược cũng mỉm cười, chào hỏi rất khách sáo.

Giang Hạo Dương đứng lại chưa rời đi ngay, lịch sự hỏi thăm hai người họ đến đây làm gì.

An Nhược kể lại đơn giản vài câu, không ngờ Tùng Việt Việt đứng bên cạnh bỗng xen vào: "Trưởng phòng Giang, thực ra chúng tôi..." An Nhược chỉ cảm thấy hết sức đau đầu.

Mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết. Nhân viên công cụ vừa đóng giấu, vừa luôn miệng xin lỗi: "Trưởng phòng Thẩm thứ lỗi, tôi mới vào làm chưa được lâu, không hiểu rõ tình hình của từng doanh nghiệp ở đây." Tùng Việt Việt há hốc mồm, đến Thẩm An Nhược cũng cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ giải quyết nhanh như thế.

Trước khi ra về, cô còn đưa Tùng Việt Việt đến phòng Giang Hạo Dương tỏ ý cảm ơn: "Cảm ơn anh rất nhiều, hôm nay may mà có anh."

"Đừng khách sáo, nên như thế mà, vướng mắc của công ty cũng là vướng mắc của cả hai bên."

Đứng giữa còn có Tùng Việt Việt, Thẩm An Nhược cảm thấy cuộc nói chuyện của hai người có gì đó rất giả tạo, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên. Nếu không thì biết làm thế nào đây?

Quen nhau sáu năm trời, là mối tình đầu của cô, cho dù có duyên nợ với nhau như thế nào đi chăng nữa, suy cho cùng cũng chỉ là một người khách qua đường mà thôi.

Cơm nước no say, thời gian vẫn còn sớm, An Nhược kéo Hạ Thu Nhạn tới trung tâm vui chơi mới mở xem phim.

"Cậu giờ là gái đã có chồng rồi mà vẫn tự do thật, muộn thế này rồi không phải về nhà hầu hạ chồng sao?" Hạ Thu Nhạn trêu cô, "Ờ, phải rồi, hai ngày trước muốn tìm cậu hẹn hò, cậu đều nói đang ở nơi ở mới, chẳng có nhẽ bọn cậu sống riêng rồi à?"

"Hạ Thu Nhạn à, sao cậu không thấy tớ đang hạnh phúc là thế nào? Trình Thiếu Thần đi công tác rồi, vì thế tớ mới chuyển đến căn hộ gần công ty. Chứ nhà trong thành phố rộng quá mà chỉ có một người ở, thật sự tớ hơi sợ."

"Ông xã nhà cậu một năm thì phải đi công tác đến sáu tháng ấy nhỉ? Chắc bận rộn ngang với chủ tịch thành phố rồi ấy. Ầy, cái lão đồng nghiệp chết tiệt của tớ mới đi công tác có một năm mà đã cô đơn lạnh lẽo không chịu nổi, đành tìm một cô bồ nhí ở ngoài, còn cô vợ chung thủy của hắn thì vẫn ở nhà ngày ngày phụng dưỡng bố mẹ hắn, chăm lo cho con trai hắn... Bọn đàn ông đáng chết, đây là cái đức hạnh khỉ gió gì vậy? Đấy là còn nói đám đàn ông thu nhập tầm tầm chứ chưa nói gì đến ông chồng giàu có nhà cậu nhứ. Thẩm An Nhược, cậu đừng nói là tớ chưa nhắc nhở gì cậu đó."

Lần này, Thẩm An Nhược buồn cười thật sự: "Vậy cũng tốt mà, tớ nhất định phải đến cảm ơn người nào thay mình chăm sóc chồng."

Hạ Thu Nhạn nhìn cô vẻ khinh bỉ: "Cậu hết thuốc chữa thật rồi."

Từ lâu Thẩm An Nhược đã quen với những lời độc địa của cô bạn thân, chỉ cười khẽ để chấm dứt câu chuyện. Hạ Thu Nhạn mồm miệng chua ngoa nhưng lại rất tình cảm, luôn sống thật lòng với An Nhược.

"Nếu cậu sợ ở một mình thì tới chỗ tớ đi, ở đó cũng gần công ty cậu. Chỗ cậu lộn xộn vậy cũng không an toàn đâu."

"Không cần, mai anh ấy cũng về rồi."

Phim đang chiếu ở rạp Lý Đích Cường chỉ có Vô cực, trên mạng cũng lắm lời chê bai nhưng người xếp hàng mua vé vẫn không ngớt.

"Trên mạng đánh giá phim dở tệ, tiết kiệm tiền một chút, tới nhà cậu xem DVD là được rồi."

"Những phim tốn hàng trăm triệu như thế này, càng chán càng có giá trị, cái này gọi là đầu tư cho nghệ thuật."

"Cậu giờ cũng có lối suy nghĩ này sao?"

Vì trong lòng kỳ vọng không nhiều nên hai cô gái đều cảm thấy bộ phim này thật sự cũng không tồi.

"Những lời nhận xét trên mạng thật vô nhân đạo. Khoa học viễn tưởng, sử thi, chiến tranh, cổ trang cung đình, tình cảm, gay cấn, bi ai... à, đúng rồi, còn cả yếu tố hài hước nữa, đúng là n thứ trong một, thật lợi hại quá."

"'Ngươi đã phá hỏng cơ hội làm người tốt của ta'. Ha ha ha, buồn cười chết mất." Hạ Thu Nhạn hoàn toàn không giữ ý, cười phá lên, cô nàng nhận được không ít ánh mắt lườm nguýt của người đi đường.

Hai cô gái đi xuyên qua chỗ đậu xe của trung tâm vui chơi để gọi taxi, bỗng Hạ Thu Nhạn dừng bước, chỉ vào một chiếc xe cách vài mét: "Ơ, chiếc xe kia..."

"Đi thôi nào."

"Ơ, thật đó, chiếc gối ôm ở phía sau trông rất quen."

"Cậu đừng chỉ trỏ vào xe của người ta nữa được không."

"Thẩm An Nhược, tớ nghĩ cậu nên tới xem chủ nhân của chiếc xe này là ai, hình như thật sự rất có duyên với cậu..."

Thẩm An nhược đành bất đắc dĩ đuổi theo cô bạn. Nhưng chiếc xe đó đúng là của Trình Thiếu Thần.

Thực ra trong bóng tối cũng không dễ nhận ra, xe của Trình Thiếu Thần lại đi rất chậm, hòa vào dòng xe cộ đông đúc nên càng không nhì rõ. Hơn nữa An Nhược hoàn toàn mù mù về xe cộ, chỉ biết dòng xe chứ không biết dáng xe, thậm chí biển số xe của anh cô cũng không nhớ. Nhưng hai chiếc gối ôm thì cô nhận ra ngay, ngày trước cô có tham gia vào một khóa làm thủ công ở khu phố, tác phẩm duy nhất là hai chiếc gối thêu hình mèo bằng vải in họa tiết, cô đã ném lên chiếc xe mới không dùng của Trình Thiếu Thần nhưng không ngờ anh lại đặt ở đó. Nó được làm rất tùy hứng, vải hoa là cô đặt hàng trên mạng về, chỉ có một chiếc duy nhất, không thể có chiếc thứ hai. An Nhược rất đắc ý bèn lấy điện thoại chụp lại gửi cho Thu Nhạn xem, vì thế cô bạn cũng nhận ra. Thật ra biển số xe mặc dù cô không nhớ hết nhưng hai số cuối thì cô vẫn nhớ. Trình Thiếu Thần rất thích số 99, vì thế số điện thoại, số xe, số điện thoại cố định ở nhà đều kết thúc bằng số này.

"Ôi, không phải cậu nói ngày mai anh ấy mới về sao?"

"Cũng có thể anh ấy về trước. Hoặc cũng có thể người khác mượn xe anh ấy đi."

"Anh ấy về trước mà không báo cho cậu biết sao? Ông chồng nghiện sạch sẽ của cậu còn lâu mới để người khác đụng vào đồ của mình."

"Hạ Thu Nhạn, tại sao cậu lại quan tâm đến chồng tớ còn nhiều hơn cả tớ thế, chẳng lẽ cậu đã phải lòng anh ấy từ trước rồi?"

"Ô hay, cái đồ ngốc Thẩm An Nhược này, tớ lo thay cậu thật chẳng đáng chút nào. Trình Thiếu Thần có người vợ như cậu, có thêm vợ hai nữa chắc cũng vẫn được."

Thẩm An Nhược bị Thu Nhạn nói tọac hết ra, ban đầu cũng hơi xấu hổ nhưng vẫn không nhịn được cười.

Thật ra mà nói thì cũng hơi giống thế thật, mặc dù Thẩm An Nhược không rõ trách nhiệm và cách cư xử của một người vợ phải thế nào. Ví dụ như cô thật sự không rõ Trình Thiếu Thần đang làm gì, kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ biết anh từng có thời gian làm ở một doanh nghiệp nước ngoài, sau đó mới tự mình mở công ty. Anh không bao giờ nói chuyện công việc trước mặt cô, cũng không bao giờ can dự đến việc của cô....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây