Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


An Nhược nhớ hồi còn bé rất thích đến rạp nhỏ ở gần nhà xem người ta diễn kịch, giữa các màn, lúc đang thay đổi phông nền sân khấu, thường có một người đi ra làm nhiệm vụ móc nối các cảnh với nhau khiến sân khấu không bị trống trải vô vị. Có lẽ bản thân cô cũng đóng vai người đó không biết chừng. Nhưng đến lúc có thể yên lòng rời khỏi sân khấu, làm sao có thể tránh được sự e ngại đây?

**** ***

Năm ấy mình vừa lên trung học.

Trường cách nhà không xa, đi bộ chỉ mất mười lăm phú, nhưng mình thường đi tới nửa đường mới phát hiện đang đi trên con đường dẫn tới trường tiểu học.

Sau này mình không muốn muộn học vì đi sai đường nữa nên thuờng ra khỏi nhà sớm mười phút, vậy mà ngày nào trên đường cũng bỗng nhiên dừng bước, ngơ ngác chẳng biết mình đang đứng ở đâu.

Mãi một thời gian sau mình phát hiện ra mình bị nhiễm một chứng bệnh mà người ta gọi là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế6, mặc dù triệu chứng rất nhẹ, cũng chỉ có mình mình biết điều này.

Rối loạn ám ảnh cưỡng chế 6: 0 là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress.



Chương 6:



Thẩm An Nhược bị cảm phong hàn do thay đổi thời tiết quá nhanh, triền miên dai dẳng suốt hai tuần mới dần dần bình phục. Trình Thiếu Thần thấy việc này thật buồn cười, anh cho rằng An Nhược quá lười tập thể dục, vì thế bèn lôi cô tới sân thể thao đánh tennis.

Thẩm An Nhược vốn là một người mù tịt về thể dục thể thao, cô ghét tất cả các môn vận động, có chết cũng nhất định không đi, nhưng thái độ của Trình Thiếu Thần lại vô cùng kiên quyết, nói rằng những người thậm chí còn không có tố chất bằng cô sau khi được huấn luyện đã trở thành những tuyển thủ hàng đầu, anh cực kì tin tưởng rằng Thẩm An Nhược có đủ điều kiện để tham gia giải tennis mùa thu năm nay ở công ty cô.

Bị anh hành hạ quá nửa ngày, Thẩm An Nhược cảm thấy toàn thân rã rời, cứ nằm ườn ra trên cỏ không muốn dậy, cuối cùng Trình Thiếu Thần cũng phải chịu thua: "Kì lạ thật, rõ ràng trông dáng vẻ nhanh nhẹn thế kia mà."

Anh nhìn Thẩm An Nhược mày mặt ủ rũ không có chút hứng thú nào bèn dịu dàng động viên cô: "Mặc dù em không có thiên phú trong việc chơi tennis, nhưng động tác vẫn vô cùng đẹp mắt."

Thẩm An Nhược mơ hồ cảm thấy câu nói này vô cùng quen thuộc, bỗng nhớ lại những ngày mùa đông vừa tốt nghiệp xong, cô cũng bị cảm lạnh, khói rồi lại ốm, ốm rồi lại khỏi, cứ lay lắt như thế gần hết cả một mùa đông dài. Khi đó Giang Hạo Dương rất bận rộn nhưng cuối tuần nào đều dành ra một ngày chạy nửa thành phố đưa cô từ kí túc xá đi đánh cầu lông. Mặc cho Giang Hạo Dương kiên trì thế nào, cô vẫn không thể trở thành cao thủ cầu lông, lần nào cũng hại Giang Hạo Dương đi nhặt cầu cả buổi, cuối cùng chỉ biết than vãn: "Thẩm An Nhược, đánh một trận cầu lông với em còn mệt hơn cả đánh ba trận với quán quân trường đại học của chúng ta." Thẩm An Nhược thấy vô cùng mất mặt, giận dỗi nói: "Ai mà thèm anh đưa đi đánh cầu lông chứ, hôm nay em vẫn còn rất nhiều việc phải làm." Giang Hạo Dương vừa cười vừa động viên cô: "Mặc dù em đánh cầu rất tệ nhưng động tác vẫn đẹp và khéo léo, trông như đang múa ấy. Chỉ nhìn em múa thôi cũng đủ cảm thấy vui vẻ rồi." Đó là lời dỗ ngọt buồn nôn nhất mà anh từng nói với cô.

Thẩm An Nhược ngồi im nhìn Trình Thiếu Thần đang đấu với người khác ở phía xa, động tác vung tay đập bóng của anh rất đẹp mắt, phát bóng vừa chuẩn xác vừa mạnh, chẳng giống chút nào với điệu bộ nhàn nhã chậm rãi ngày thường, khiến cô không thể nào không liên tưởng tới câu nói từ xa xưa: "Tĩnh như xử tử, động nhược thoát thố"1. Lần đầu tiên tiếp xúc với Trình Thiếu Thần, cô luôn cảm thấy từ con người anh toát lên một vẻ gì đó rất quen thuộc lại yên ổn, cho dù cô từng nghe đủ loại tin đồn về anh nhưng vẫn cảm thấy rất an tâm. Ban đầu đến bản thân cô cũng cảm thấy kì lạ, cô hoàn toàn không phải là người cả tin, đối với người không cùng đường với mình chỉ tỏ ra tôn kính chứ không thể thân thiết, nhưng dần dần cảm thấy đối với cô, Trình Thiếu Thần hoàn toàn vô hại, mà bây giờ có lẽ cô đã tìm ra đáp án cho riêng mình, thật hoang đường hết sức.

Tĩnh như xử tử, động nhược thoát thố1: Lúc yên tĩnh thì có sự trầm tĩnh bình ổn như con gái chưa xuất giá, lúc hành động lại nhanh nhẹn như con thỏ đào thoát khỏi kẻ thù.

Thực ra chuyện này từ trước đến giờ cô chưa bao giờ liên tưởng tới, hôm nay xâu chuỗi lại với nhau liền cảm thấy trùng hợp đến kì lạ. Hai người bọn họ đều cao và gầy, trông rất thư sinh nho nhã yếu đuối, nhưng thực ra đều là những vận động viên thể thao, hầu như môn nào cũng giỏi. Cô rất thích khí chất của Trình Thiếu Thần, bề ngoài trông vẫn dịu dàng lịch sự nhưng thực ra lại lạnh lùng xa cách, anh luôn tạo ra một khoảng cách an toàn với những người xung quanh, rất ít khi thấy anh cười lớn, hay bộc lộ tình cảm ra ngoài. Cô cố gắng nhớ lại lần đầu tiên gặp Giang Hạo Dương, rõ ràng cũng là cảm giác này, chỉ có lúc đó anh còn rất trẻ, có những thứ trong con người anh vẫn chưa kịp định hình, sau này cô và anh lại quá thân thiết với nhau, khi đó con người hiện diện trước mắt cô hoàn toàn là chân thực, rất ít khi thấy được sự ngăn cách. Có đôi lúc thấy Giang Hạo Dương đứng trước mặt người khác, cô cảm thấy hình như đó mới chính là anh, nho nhã lịch sự, lạnh lùng hệt như đang đeo một chiếc mặt nạ, vô cùng đẹp đẽ và không thể tìm ra khuyết điểm nào.

Bầu trời trong vắt, cỏ xanh như tấm thảm, ánh nắng dịu dàng ôm lấy An Nhược nhưng cô vẫn cảm thấy hơi lạnh. Những lúc cô gặp phải chuyện nghĩ không thông, cơn đau đầu thường ập đến rất nhanh, nhưng giờ đây đầu cô chỉ nhói lên một chút. Cô nhớ hồi còn nhỏ, mỗi khi giận dỗi người lớn thường làm loạn lên, sau đó cũng tự mình giải quyết chứ không cần đến người khác, về sau nghĩ lại, chắc chắn không bao giờ làm những chuyện như thế nữa. Vậy mà giờ đây, cô lại có cảm giác hổ thẹn và hoang mang hệt như năm đó, cô thấy có lỗi với rất nhiều người, bao gồm cả chính bản thân mình.

Liền hai tuần sau đó, mấy lần Trình Thiếu Thần gọi điện hen cô ra ngoài, cô toàn lấy cớ công ty có việc hoặc đã bận chuyện khác, chứ nhất quyết không chịu đi. Thực ra Thẩm An Nhược rất coi trọng mối quan hệ hòa thuận với Trình Thiếu Thần, nhưng trong lòng cô giờ đây thật sự hoang mang, cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào cho thoải mái, chỉ sợ rằng cuối cùng có một ngày nào đó tình bạn giữa anh và cô chấm dứt, hai người chia tay trong bất mãn thì cô thực sự sẽ không chịu đựng nổi.

Trình Thiếu Thần là một người thoải mái, cô đã không muốn đi anh cũng không hỏi han nhiều, lại càng không nài ép, sau khi bị cô từ chối vài lần thì không gọi điện cho cô nữa, còn Thẩm An Nhược lại càng không bao giờ chủ động gọi điện cho anh. Tính ra đã hơn nửa tháng hai người không gặp nhau.

Kiểu bắt đầu chẳng ra sao ấy có kết thúc như vậy cũng là hợp lý. Thẩm An Nhược cảm thấy có đôi chút tiếc nuối nhưng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Khoảng thời gian đó, công ty của Thẩm An Nhược có sự thay đổi lớn về mặt nhân sự, trưởng phòng Trương Hiệu Lễ được cử sang tỉnh khác phụ trách chi nhánh, người quản lý chuyên môn Tôn Hướng Huy được thăng chức làm trưởng phòng, nhân viên từ công ty con theo đó cũng được bổ sung thêm vào công ty mẹ. Mặc dù công việc mà Thẩm An Nhược được phân công quản lý không hề thay đổi, nhưng tình hình nhân sự trong bộ phận thay đổi khiến cho những thế lực trước đây bị kìm hãm giờ ra sức giương oai, cô đã hết sức cẩn thận giữ mình nhưng cuối cùng vẫn gặp tai bay vạ gió. Thẩm An Nhược thấy rất đau đầu, công việc ở bộ phận của cô vô cùng rắc rối, phức tạp, để làm tốt từng việc một vốn đã không dễ dàng gì, vậy mà vẫn có người tiêu tốn bao nhiêu sức lực để đối phó với những việc không đâu. Tôn Hướng Huy cũng đau đầu không kém, ông và Thái Nhất Tường gia nhập vào tập đoàn Chính Dương cùng một năm, nếu xét về góc độ tài năng, Thái Nhất Tường xuất chúng hơn nhiều nhưng lại nổi tiếng là hà khắc, lúc trưởng phòng Trương còn đương nhiệm thì không dám ho he gì, nhưng đến khi trưởng phòng Tôn nhậm chức thì Thái Nhất Tường nhất quyết không phục. Lâm Lệ Tinh lại càng không dễ chọc, hiện trong bộ phận cô ta là người có thâm niên nhất, trước đây còn dám tranh cãi với Trương Hiệu Lễ, chưa kể đến Tôn Hướng Huy phải gọi cô ta một tiếng 'đàn chị'. Ở Chính Dương 'sống lâu lên lãng làng', việc chọn lựa cán bộ lại luôn coi trọng nhất là tính tình, phẩm chất, cho nên dù Tôn Hướng Huy có tức giận, nhưng cũng chỉ nói bóng nói gió một chút, chỉ cần bọn họ không quá đáng, anh ta cũng chẳng có cách nào làm gì họ. An Nhược trước giờ được tiếng là hiền lành ít nói, thế nên trong bộ phận có chuyện gì Tôn Hướng Huy đều tìm đến cô bàn bạc, dần dà lại khiến cho AN Nhược vốn không có kẻ địch trở thành đối tượng bị ghen ghét....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây