80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


Trước lúc đi, Tommy còn thơm một cái lên mặt cô. Thẩm An Nhược cảm thấy vừa nãy mình cười quá nhập vai, cơ mặt sắp cứng cả rồi, cuối cùng cũng bình thường trở lại, nhận ra quản lý Thôi đang nhìn mình mỉm cười rất thích thú: "An Nhược, nghe nói vận đào hoa của em dạo này được lắm, quả nhiên là thật, cả trẻ con lẫn người lớn nước ngoài cũng có."

"Chị Thôi, đừng lấy em làm trò đùa nữa, không thấy vợ người ta ở bên cạnh à." Thẩm An Nhược làm ra vẻ thuận miệng nhắc đến, "Gia đình ba người đó là khách của chúng ta ạ? Ở khách sạn chúng ta luôn?"

"Khách ở biệt thự số chín, ở hơn một tháng rồi." Quản lý Thôi than thở, "Em quen anh đẹp trai đó à? Bữa tiệc tối hôm nọ còn hỏi chị, cô Thẩm An Nhược là người nào? Mới mấy hôm đã quăng lưới rồi sao? Hành động nhanh thật."

"Anh ta là bạn của bạn em thôi."

"Thế à, thảo nào." Quản lý Thôi lại bổ sung thêm một câu rất thừa trước khi Thẩm An Nhược tính chấm dứt chủ đề, nhưng đủ để Thẩm An Nhược nóng máu, "Chị nhớ ra rồi, biệt thự số chín luôn giữ lại cho tập đoàn An Khải, nghe đâu người nước ngoài này là kĩ sư An Khải mới đào tạo. Ngày gia đình họ chuyển đến đây, Tổng giám đốc Trình của An Khải còn tự mình đến đón cơ đấy."

**** ***

Thẩm An Nhược đứng ở chỗ đỗ xe một lúc, vẫn còn hơi chóng mặt nên quyết định lái xe về nhà. Buổi chiều cô nên đi đâu nhỉ? Về nhà ngủ? Hôm nay cô đã ngủ nhiều rồi.

Đang lúc do dự thì nhận được điện thoại cầu cứu của Hạ Thu Nhạn. Cô nàng đang điên cuồng mua sắm trên phố đồ cao cấp, tiêu hết sạch tiền, nhưng vẫn khăng khăng giữ chiếc áo mình đã nhắm dù không thể quẹt thẻ, hỏi Thẩm An Nhược có thể qua cứu bồ không. Cô đành lái xe tới tìm bạn.

"Sao dạo này cậu bận rộn như ngôi sao thế? Lúc tìm cậu, không phải đang tập huấn thì cũng tiếp khách. Hay là có tình mới rồi? Mau báo cáo xem nào", Hạ Thu Nhạn vừa lảm nhảm theo thói quen, vừa xoay cô một vòng, "Hôm nay nhìn cậu rất khác, đã lâu lắm rồi không trang điểm như ngày trước. Ồ, sắc mặt hôm nay cũng tốt hơn mọi khi nữa, xem ra đang rất giận thì phải."

Đúng thế, thật sự rất 'tức giận'. Nghĩ đến bộ quần áo này cô lại thấy khó chịu, vào cửa hàng thay nguyên một bộ mới từ đầu tới chân, vừa bắt nhân viên cắt mác, vừa dặn bọn họ gói bộ quần áo cũ của cô lại.

"Làm gì vậy? Cậu ăn mặc tham dự trò chơi 'Party down1' ấy, được khe sướng quá hóa rồi à? Hạ Thu Nhạn ném cho cô ánh mắt 'cậu là đồ ngang như cua.'

Party down1: Tên một trò chơi được lấy cảm hứng từ một Chương trình truyền hình, trong trò chơi bạn sẽ quản lý một đội ngũ phục vụ, chuẩn bị âm nhạc, đồ ăn, bằng tốc độ và chất lượng nhanh nhất.

"Tớ đang chán, muốn thay đổi tâm trạng."

"Bạn thân yêu, tên đàn ông xấu xa nào dám trêu chọc cậu? Tớ giúp cậu đập chết hắn."

"Sao cậu biết là đàn ông?"

"Thế nếu là con gái cậu có bực tức không?"

Hai người đi dạo tới chạng vạng tối, vì đói nên tạt vào một quán đồ Tây trên phố. Thẩm An Nhược thấy bít tết quá dai, mì quá giòn, pizza quá ngấy, hình như hôm nay tất cả đều có gì đó không đúng, đến cả cách nhồi nhét vào dạ dày cho đỡ bực bội cũng không còn hiệu quả. Cô bỏ dao nĩa ngồi ngẩn ra, điện thoại lại đổ chuông, cô cứ nhìn chằm chằm cái tên nhấp nháy trên màn hình cho tới khi Hạ Thu Nhạn gọi cô: "Này, điện thoại."

"Gọi nhầm thôi, hôm nay gọi nhầm mấy lần rồi."

Một lát sau lại có điện thoại, cuối cùng cô đành cầm điện thoại ra ngoài bắt máy.

"Em đang ở đâu? Tối nay cùng đi ăn nhé." Giọng Trình Thiếu Thần có vẻ rất thư thái.

"Việc công ty thu xếp ổn rồi à?"

"Ổn rồi."

"Em đi cùng Hạ Thu Nhạn, đang dùng bữa rồi."

"Thế à? Khi nào hai người ăn xong, anh qua đón em."

"Không cần, hôm nay cô ấy tìm em có việc, em muốn sang chỗ cô ấy."

Trình Thiếu Thần dừng lại vài giây, giọng thăm dò: "Sao thế, không thoải mái chỗ nào à?"

Đến cả diễn trò cô cũng không qua nổi mắt anh. Cô quyết định nhận thua, không muốn lòng vòng mất thời gian nữa. An Nhược hạ thấp giọng: "Trình Thiếu Thần, anh đùa chưa đủ à? Theo luật chơi, sau khi đạt được mục tiêu thì phải lập tức đi tìm mục tiêu mới, không được loanh quanh tốn thời gian, hiểu chưa?"

Anh lại rất bình tĩnh trả lời: "Câu nói của em quá thâm thúy, anh nghe không hiểu."

"Ý em là, anh dùng âm mưu gian kế với em, có phải quá coi trọng em rồi không? Không cảm thấy tốn thời gian quý báu của anh à?" Cô rít qua kẽ răng.

Trình Thiếu Thần ở đầu dây bên kia cười đáp: "Em suy nghĩ cả một ngày mới dám phản ứng lại à? Đêm qua anh thành thật thừa nhận những gì, em còn nhớ không?"

Tiếng cười của anh rất ấm áp, nhưng theo những hiểu biết của cô về anh, nụ cười đó rõ ràng còn ẩn chứa hàm nghĩ khác, đêm qua chẳng phải em đã ngầm đồng ý với âm mưu của anh rồi à, sao giờ lại lên cơn tam bành vậy?

Mặc dù chỉ là nói chuyện điện thoai nhưng Thẩm An Nhược cũng thấy vừa xấu hổ vừa lúng túng. Đêm qua lúc anh thừa nhận âm mưu của mình, cô làm sao có thể đẩy được anh ra, chỉ cảm thấy hai tai nóng dần lên.

"Anh với phục vụ khách sạn thông đồng lừa em cũng không sao, nhưng đến đứa trẻ nhỏ thế mà anh cũng lợi dụng, nửa đêm còn không cho nó ngủ, bắt nó xa mẹ, anh thật là vô liêm sỉ." Cô không phải là đối thủ của anh lúc tranh luận, thà cô đi thẳng vào vấn đề luôn cho ngắn gọn.

Quả nhiên Trình Thiếu Thần khựng lại: "Trời, thông tin của em nhanh thật, anh còn tưởng phải vài ba hôm nữa em mới phát hiện ra chứ."

Anh trưng ra thái độ vô liêm sỉ mà đầy tự hào ấy thực sự làm cô vô cùng tức giận, phải cố gắng lắm cô mới giữ cho giọng bình tĩnh: "Anh đắc ý lắm phải không, dùng thủ đoạn dụ dỗ trẻ vị thành niên với gái đã toan phận gìa như em, đường đường là doanh nhân ưu tú, anh không thấy tổn hại đến thân phận cao quý và gu thưởng thức của mình à?" Trong lòng còn thầm bổ sung thêm một câu, tức chết đi được, thủ đoạn dở hơi như thế lại làm cô sập bẫy.

"Thẩm An Nhược, em hấp dẫn hơn trẻ vị thành niên nhiều mà, đừng hạ thấp giá trị bản thân như thế." Trình Thiếu Thần vẫn tiếp tục bỡn cợt, "Nhưng chuyện liên quan đến Tommy chỉ là tình cờ, em đừng nghĩ oan cho anh. Anh thật lòng muốn giúp em, vô tình gặp lại cậu bé, nó cứ làm loạn đòi đi tìm bố. Cơ hội một mũi tên trúng hai đích như vậy, anh làm sao có thể ngốc tới mức bỏ qua cơ chứ."

"Lòng tin vào anh sụp đổ từ lâu rồi, em không tin anh."

"Em không tin anh cũng không thể thay đổi sự thật được đâu. Chúng ta đừng cãi nhau qua điện thoại nữa được không, em đang ở đâu? Anh qua đón em nhé. Anh trực tiếp đến chịu tội với em được không?"

"Anh đi chết đi." Thẩm An Nhược nói hết câu cuối rồi ngắt luôn điện thoại.

Thẩm An Nhược quay về chỗ ăn nuốt miếng bít tết, Hạ Thu Nhạn ngồi đối diện quan sát cô một lát, rồi đưa ra kết luận chắc nịch: "Lại vừa có người chọc giận cậu rồi."

"Làm gì có, cậu tưởng cậu là thần tiên sao?"

"Thẩm An Nhược, chúng ta quen biết gần như cả đời rồi, cậu có chuyện gì mà giấu được tớ nào?"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây