- Bảo biết sửa sao? - Việt Phương trố mắt nhìn Bảo đầy ngạc nhiên.
- Tất nhiên, mấy anh chàng kia nếu không phải tay chuyên nghiệp sửa thì nhanh chóng trở thành đống sắt vụn mất. - Bảo cười hất đầu về phía chiếc mô tô của mình. Việt Phương nghe Bảo gọi chiếc xe mô tô của mình là mấy anh chàng thì không nhịn được cười, cô nhìn Bảo một chút thì nói:
- Bảo tài thật! Trước đây đã vậy, bây giờ cũng vậy.
Trước lời khen của cô, ánh mắt Bảo bỗng trở nên xa xăm, bần thần nhìn ra hướng khác một chút. Việt Phương đưa tay gọi Bảo:
- Bảo! Sao vậy?
- Không có gì đâu. Phương mau đi dạy đi kẻo trễ! - Bảo lắc đầu đáp.
- Uhm, vậy mình đi đây. Có gì trưa mình đem xe qua cho Bảo sửa giúp nhé!
- Ok!
Việt Phương liền lên xe chạy đi, Bảo nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn hấp tấp của Việt Phương khẽ cười. Lâu như vậy mà tính tình của Việt Phương chẳng thay đổi chút nào.
Điện thoại chợt reo lên. Bảo khẽ cau mày, anh định tắt máy nhưng chợt nghĩ lại, cuối cùng ấn nút nghe.
“Có chuyện gì?” - Bảo dùng chất giọng ngang tàng lạnh lùng hỏi người bên kia.
“Mẹ gọi bảo với anh là em về Việt Nam rồi, hiện giờ em đang ở đâu?” - Giọng bên kia hết sức trầm ấm hỏi.
“Anh hỏi để làm gì?”
“Mẹ rất lo cho em.” - Người bên kia nhẫn nại nói.
“Ha... bộ các người xem tôi là đứa trẻ à? Tôi làm gì, đi đâu cũng phải báo cáo cho các người hết hay sao?” - Bảo khẽ cười nói những lời khinh miệt. - “So với tôi, mẹ còn lo lắng cho anh hơn. Tôi tự biết chăm sóc cho mình, anh không phải lo đâu, tốt nhất là nên chăm sóc cho bản thân anh thật tốt đi. À còn nữa, tài khoản của tôi đã hết rồi, anh mau gửi tiền vào tài khoản cho tôi đi!”
“Ít nhất em cũng phải báo cho anh biết em đang ở đâu?”
“Ở quê tôi.”
Bảo đáp xong thì cúp máy.
Jonny nhìn điện thoại đã tắt máy thở dài đặt nó xuống bàn. Anh day day hai thái dương, cố gắng làm dịu cơn đau đầu vì lo nghĩ cho đứa em này. Jonny không hiểu tại sao đứa em này của anh lại ngang bướng đến như thế, ngay từ nhỏ đã luôn tỏ ra chống đối anh và mẹ. Lúc đầu anh còn tưởng em trai mình vì còn nhỏ nên bốc đồng, ai ngờ càng lớn, bản tính càng mãnh liệt hơn, chẳng những không thay đổi mà con quậy phá nhiều hơn.
Mẹ anh đã khóc biết bao nhiêu nước mắt vì Bảo, cũng may ba anh vốn không quan tâm nhiều đến chuyện con cái cho nên mấy hành động của Bảo, ông dù biết cũng giả đò không quan tâm.
Ngẫm nghĩ một lúc, Jonny lấy điện thoại gọi cho Hoàng Tuấn.
“Công việc ở đây mình đã giải quyết gần xong rồi, mình muốn xuống dưới xem thế nào.”
“Ok, cứ tham quan đi! Công việc ở trên này, mình sẽ xử lý tốt.”
“Đã cho người dọn dẹp lại căn nhà đó chưa? Nghe ba mẹ nói là bỏ lâu năm lắm rồi.”
“Yên tâm, công việc mình đã chuẩn bị hết rồi, cậu chỉ cần đến đó là được rồi.”
“Cám ơn cậu!” - Jonny khẽ cười đáp.
- Jonny, anh xuống dưới đó thật sao? - Giọng Việt Tình có chút không vui hỏi.
- Đúng vậy. - Jonny xếp đồ đạc vào trong vali đáp.
- Em thấy dự án này anh đâu cần thiết phải tự mình đi xem xét như thế chứ? - Việt Tình nhăn mặt nói. - Mà anh định ở bao lâu, vì sao lại đem theo nhiều quần áo thế?
- Chắc là khoảng một tuần.
- Chỉ là đi khảo sát thôi mà, cần gì đi lâu như thế. - Việt Tình thảng thốt kêu lên khi nghe Jonny bảo mình đi tới một tuần. - Em rất nhớ anh!
- Thật ra nghe mẹ nói, đó là quê của mẹ. Anh chưa từng về đó bao giờ, bây giờ nhân cơ hội này ở lại cho biết. Dù sao quê mẹ cũng là quê anh. - Jonny nhẹ nhàng giải thích với Việt Tình. - Chỉ một tuần thôi mà. Em về đây bao lâu, chúng ta xa nhau bao lâu, cũng đâu có gì. Huống hồ từ đây về quê chỉ có một tiếng đồng hồ hơn mà thôi.
- Em mặc kệ, hai ngày anh phải lên thăm em một lần, em mới chịu! - Việt Tình ôm Jonny làm nũng bảo.
- Được rồi. Khi nào rảnh anh sẽ chạy xe lên thăm em được chưa? - Thiên Phong khẽ vuốt mũi Việt Tình đồng ý, Việt Tình mới vui vẻ gật đầu. Cô chồm lên hôn lên môi anh, Jonny nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo cô, hai người bắt đầu một nụ hôn say đắm.
Chương 6: Bình yên nơi làng quê
Sau khi kết thúc tiết học, Việt Phương thu dọn bút vẽ chuẩn bị ra về. Một em học sinh đưa cho cô một bức tranh vẽ, rồi nói:
- Cô ơi! Cô xem, em vẽ có đẹp không ạ?
Đó là một hình vẽ với những hoa văn rất ngộ nghĩnh, Việt Phương nhìn vào cảm thấy rất thích, cô nhìn em học sinh đang còn thắt khăn quàng đỏ của mình dịu dàng hỏi:
- Sao em nghĩ ra được hình vẽ này?
- Dạ, hôm qua ba em mua cho em một cái kính vạn hoa đó cô, đẹp ơi là đẹp luôn! Em chỉ cần lắc nhẹ hay xoay nhẹ một cái là nó ra những hình khác nhau rất đẹp! Em rất thích nên đã vẽ lại đấy ạ. - Đứa học trò lễ phép trả lời cô bằng đôi mắt rạng rỡ của mình.
“Trước khi về đây anh thường chơi cái này, bởi vì anh muốn cuộc sống có nhiều màu sắc và đẹp như kính vạn hoa. Nó luôn bầu bạn với anh, khiến anh thấy yêu cuộc sống này hơn. Nhưng giờ đây anh đã tìm được niềm vui đích thực của cuộc sống tại nơi này, tất cả đều nhờ em và mọi người. Giờ anh tặng em cái kính vạn hoa này làm kỷ niệm. Em hãy giữ nó thật cẩn thận, xem nó giống như anh luôn bên cạnh em, và nhớ đến anh nhé!”
Ánh mắt Việt Phương bỗng trở nên buồn bã khi nhớ lại lời nói năm xưa của Thiên Phong. Chỉ tiếc là chiếc kính vạn hoa của Thiên Phong tặng đã bị Bảo đập nát. Việt Phương còn nhớ năm đó mình đã khóc lóc thảm thương đến thế nào khi nhặt từng mảnh vụn của chiếc kính vạn hoa. Vì chuyện này mà cô giận Bảo rất lâu, cho đến khi bà nội Bảo mất và rồi Bảo rời đi không một lời từ biệt; cả hai vẫn chưa làm lành với nhau cho đến tận bây giờ. Dù cố tỏ ra tự nhiên, nhưng Việt Phương và Bảo vẫn chưa ai dám nhìn thẳng vào nhau.
- Cô ơi! Cô sao vậy cô? - Đứa học trò thấy Việt Phương bỗng ngây người ra như thế thì lo lắng bèn lay tay cô hỏi.
Việt Phương tỉnh trí, cô cười nhẹ, xoa đầu đứa học trò rồi bảo:
- Cô không sao, lúc nào đó em đem cho cô xem kính vạn hoa của em nhé!
- Dạ được ạ, mai em sẽ đem đến cho cô và các bạn xem.
- Em ngoan lắm!
Sau đó, Việt Phương dẫn xe ra, về nhà. Con đường về nhà rợp bóng cây che mát rượi. Gió nhè nhẹ thổi tung mái tóc xõa ngang lưng của cô. Mấy chiếc lá khô cũng hờ hững rơi rơi, khiến khung cảnh tĩnh lặng vô cùng. Trong lòng Việt Phương vang lên câu hỏi: “Thiên Phong! Có phải anh đang giận em hay không? Giận em đã không trân trọng giữ gìn kính vạn hoa anh tặng cho nên anh không giữ lời hứa, không quay về đây hay không?”
Kính vạn hoa... kính vạn hoa...
Việt Phương quay đầu xe trở lại, cô chạy ra thị trấn đến nhà sách và những nơi bán quà lưu niệm, cô đi tìm, tìm mãi đáng tiếc là không hề có bán kính vạn hoa. Vẻ thất vọng hiển hiện trên gương mặt, cô ủ dột bước ra khỏi cửa hàng bán đồ lưu niệm. Sau đó, cô không cam tâm quay đầu vào nói với cô gái bán hàng.
- Chị à! Nếu khi nào chỗ chị có lấy kính vạn hoa về bán, chị có thể gọi điện báo cho em một tiếng được không?
Nhìn vẻ mặt thành khẩn, ánh mắt van nài của Việt Phương chị bán hàng có chút ngạc nhiên, làm gì có người đến từng tuổi này còn thích kính vạn hoa đến như thế cơ chứ. Nhưng dù sao đây cũng là kiếm tiền nên chị bán hàng cũng không từ chối.
- Chị không biết là có hàng hay không nhưng nếu có chị sẽ lấy về bán.
- Thật chứ chị? - Việt Phương reo vui. - Em cám ơn chị! Đây là số điện thoại của em, nếu có chị làm ơn thông báo cho em với. Em sẽ mua với số lượng nhiều chị nhé, không cần phải lo lắng chuyện bán không được đâu ạ. - Vừa nói Việt Phương vừa rút giấy và bút ra ghi số điện thoại của mình thật cẩn thận rồi đưa cho chị bán hàng, cô còn cười nhã nhặn lần nữa nói nhờ chị giúp cho....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: