Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Trong giây phút tưởng chừng như mình đã chết, Việt Phương thấy nhớ ba mẹ và chị gái vô cùng. Có lẽ cô bé sẽ không còn dịp được gặp họ nữa, chẳng biết họ có buồn không khi cô bé không còn trên đời này nữa. Nhưng ông bà nội, chú Nhân và đám nhóc nhất định sẽ vì Việt Phương mà khóc, mà đau lòng. Đây cũng là niềm an ủi lớn nhất của của bé. Việt Phương thấy cơ thể mình nhẹ hơn, bồng bềnh trong mặt nước, cơ thể càng lúc càng lạnh lẽo.

Một bàn tay từ đâu đưa tới nắm chặt lấy tay cô bé, siết mạnh, giữ cô bé không rời đi; sau đó nhanh chóng kéo Việt Phương lên bờ. Việt Phương đã chìm vào vô thức cho đến khi ai đó ép ngực cô bé cho phần nước đã vào bụng từ từ trào ra, mới từ từ tỉnh dậy.

Cô bé mở mắt ra thì nhìn thấy một đôi mắt tròn xoe đen láy, tuy đọng nước nhưng lại sáng lấp lánh như một vì sao. Trong mơ hồ, Việt Phương chẳng nhìn rõ gương mặt của người cứu mình. Cho đến khi một bàn tay nhỏ tát nhẹ vào má cô bé cùng giọng nói lay gọi:

- Này, em không sao chứ?

Lúc này Việt Phương mới từ từ ý thức được mọi chuyện, cô bé mở mắt ra nhìn rõ người cứu mình. Hóa ra người đó là cái thằng bé ở căn biệt thự đã đuổi cô bé đi. Chị Nga đi gọi Thiên Phong về ăn cơm, từ xa nhìn thấy nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện, cũng hốt hoảng chạy đến lo lắng gọi:

- Bé Phương, em không sao chứ? Trời ơi, sao lại ra hồ một mình thế này? May mà phát hiện kịp, không thì sẽ thế nào hả?

Việt Phương vừa tĩnh thần trí nhìn thấy chị Nga thì mếu máo lắc đầu. Dù có cứng đầu thế nào thì một cô bé như Việt Phương đối mặt với một trận sợ hãi như thế thì cũng run rẩy không ngừng. Cô bé lao vào lòng chị Nga, tuy không khóc nhưng cũng mếu máo run rẩy không ngừng.

Chị Nga vỗ về Việt Phương, bế cô bé lên rồi nói với Thiên Phong:

- Bé Phong, cảm ơn em đã cứu bé Phương, nếu không có em thì... Haiz. Em chờ chị một chút, chị đưa bé Phương vào nhà rồi chúng ta về nhà ăn cơm.

Thiên Phong gật đầu rồi thu dọn những vật dụng vẽ của mình dưới đất lên. Lúc nãy lo tránh bọn trẻ mà quên thu mang chúng về, nhờ vậy Thiên Phong mới quay lại và nhìn thấy Việt Phương rơi xuống nước mà cứu. Cũng may, cậu bé là quán quân bơi lội của toàn trường, nếu không chưa chắc cậu có thể đưa Việt Phương an toàn vào bờ như thế.

Việt Phương nhìn Thiên Phong mím môi không nói gì khi được cậu bé cứu, lưỡng lự một chút, Việt Phương chìa tay ra trước mặt Thiên Phong, trên tay cô bé vẫn còn bức tranh mà Thiên Phong vừa vẽ. Bức tranh đã nhòe nhoẹt không ra hình thù gì nữa. So với bức tranh bị châu chấu làm hư còn tệ hại hơn, một góc chỗ Việt Phương cầm chặt đã rách một phần.

Thiên Phong nhìn bàn tay nhỏ xíu đang nắm lấy bức tranh của mình, cậu bé hiểu ra, Việt Phương vì muốn vớt bức tranh nên mới bị té xuống nước. Bức tranh vốn dĩ không cần lấy nữa nhưng Thiên Phong lại không muốn phụ lòng Việt Phương nên đưa tay cầm lấy rồi khẽ cười nói:

- Cám ơn!

Việt Phương chớp chớp mắt có chút ngạc nhiên, rõ ràng người cần nói lời cám ơn là cô bé, cô bé còn ngại mở miệng thì Thiên Phong đã cám ơn trước. Chị Nga thấy gió thổi lên mạnh hơn sợ Việt Phương cảm lạnh thì vội vàng bế Việt Phương vào nhà để Thiên Phong ở lại một mình.

Buổi chiều ngày hôm đó, sau khi ngủ trưa dậy, đám trẻ vốn háo hức vì những trò chơi mà chúng đã sắp đặt định trêu chọc lẫn trả thù Thiên Phong vì tội đuổi Việt Phương ra khỏi nhà, chỉ chờ tập trung đầy đủ là bắt đầu.

- Nhìn xem, đây là trứng hột gà ung mà tao lấy trong ổ gà nhà tao, tao con chôm một ít mắm nêm bán bún rêu của má nè. Đem trộn hai cái mùi này lại rồi cho lên người thằng đó thì tuần lễ mới hết mùi. - Thằng Nam cười ranh ma giơ hai hiện vật bốc mùi trên tay nó lên.

- Eo ơi, thúi quá đi mất! - Nhỏ Thắm bịt mũi đứng tránh xa thằng Nam ra.

- Thúi vậy mới khiến thằng đó chết không bằng sống chứ. - Thằng Hải cười ha ha đáp.

- Ừ hen. - Con Thắm gật đầu đồng ý.

Thấy Việt Phương đi từ xa đến, thằng Nam háo hức khoe kế hoạch của mình nhưng Việt Phương lắc đầu bảo:

- Bỏ đi, tao không muốn trả thù thằng đó nữa!

- Sao vậy? - Bọn trẻ nhìn Việt Phương với ánh mắt tò mò lẫn kinh ngạc.

- Thằng đó hồi trưa cứu tao khỏi chết đuối.

- Sao mày lại chết đuối? Chẳng phải mày rất ghét đến gần mép sông hay sao, mày toàn đứng trên bờ nhìn tụi tao tắm có đến gần đâu, bộ đi vấp cục đá nào rồi rớt xuống hồ à? - Con Thảo tròn mắt ngạc nhiên hỏi.

Con Thảo hỏi làm Việt Phương nhớ đến lời hứa mua viết màu tranh vẽ cho mình của ba mà buồn. Tuy chỉ cần Việt Phương nói ra, chú Nhân sẽ đi mua cho cô bé, nhưng quà ba mẹ mua cho vẫn hơn nhiều. Việt Phương chẳng muốn nghĩ tới nữa bèn nói:

- Đừng nói chuyện đó nữa. Tìm cái gì chơi đi, buồn quá.

- Không phá thằng đó nữa á? - Thằng Nam kêu lên luyến tiếc. - Vì để chơi trò này, nó làm đổ mắm tôm ra nhà tùm lum khiến má nó nổi giận mắng một trận.

- Ừ, dù sao cũng thúi gần chết, mày trộn rồi lỡ nó dính vào người mày thúi hoắc đừng có đến gần tụi tao nữa. - Con Thắm gật đầu nhăn mặt đáp, quả thật cái mùi trứng thúi khiến nó không chịu nổi luôn.

Tuy có tiếc nhưng thằng Nam cũng đành bỏ mấy thứ đó mà theo tụi bạn đi chơi.

Bọn trẻ chơi đùa khá vui vẻ trên cánh đồng của làng, nơi có những đồng lúa xanh rì rào.

Thiên Phong nhìn thấy cảnh vật bên ngoài thì thích lắm, dù hồi trưa xảy ra chuyện không vui nhưng nghĩ đến Việt Phương vì bức tranh của mình mà rơi xuống nước, cậu bé thấy đám trẻ quê cũng không xấu lắm. Nhưng để tránh đụng độ, Thiên Phong hỏi đường chị Nga đi đến chỗ xa hơn để vẽ tranh. Nơi cậu bé đến là một khoảng đất trống, nơi giáp ranh giữa làng này với làng kia.

Ở đây tuy không đẹp được như chỗ làng nhà nhưng vẫn mang cái hồn quê thơ mộng. Thiên Phong hài lòng mỉm cười bắt đầu những nét vẽ của mình.

Cả buổi ngồi vẽ, cuối cùng Thiên Phong cũng hoàn thành được bức vẽ của mình; lần này cậu cẩn thận hơn, cho bức vẽ vào trong ống đựng bản vẽ rồi lần đường trở về nhà. Đi được một đoạn, Thiên Phong nhìn thấy hai thằng bé đang đánh nhau rất dữ dội. Một thằng lớn mập mạp đang đè thằng nhóc nhỏ tuổi hơn mình lại gầy gò ốm yếu ra đánh. Thằng nhóc kia vừa muốn vùng thoát vừa khóc ròng rã.

- Nè! Buông thằng nhỏ ra! Lớn ăn hiếp nhỏ mà không xấu hổ sao? - Thiên Phong thấy vậy thì chạy đến quát lớn.

Thằng mập kia nghe quát thì dừng tay, nó ngóc đầu nhìn lên Thiên Phong rồi quẹt mũi đứng dậy chỉ tay vào mặt Thiên Phong hỏi:

- Liên quan gì đến mày mà mày xen vào hả? Mày có biết tao là ai không hả? Khôn hồn thì cút đi!

Nó giương nắm đấm về phía Thiên Phong, đầy hàm ý đe dọa. Nhưng Thiên Phong không sợ vẫn cứ nói:

- Chẳng liên quan, nhưng tao thấy chuyện bất bình nên mới xen vào. Mày lớn vậy mà ăn hiếp một đứa nhỏ đúng là nhục, sao không giỏi đi ăn hiếp những thằng bằng mày ấy.

Thằng nhóc kia thấy Thiên Phong giúp mình thì mếu máo kể:

- Em đang đi câu cá, nó lại chạy đến cướp cá của em, em không chịu thì nó đánh em.

Thằng mập thấy thằng nhóc vạch tội mình, thấy Thiên Phong nhìn mình bằng ánh mắt xem thường thì nóng máu, tức giận nói:

- Tao thích bắt nạt nó đó, vậy thì sao hả? Cả mày tao cũng đánh luôn.

Nói xong thằng mập buông hẳn thằng nhóc kia ra rồi lao đến Thiên Phong định đánh. Thiên Phong đang đeo cái ống đựng tranh, liền cầm lấy ống giơ về phía thằng mập thủ thế. Thiên Phong tuy không biết đánh nhau nhưng cậu bé cũng cao lớn khỏe mạnh, tuy so với thằng mập thì đúng là một trời một vực, nhưng mà cậu cũng vẫn không sợ, quyết trí đấu tranh cho chính nghĩa....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây