WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
http://trasua.mobi/article/1226-anh-yeu-em-1m45-a-duong-han-linh.html

- Em không đoán được hả? Tôi đang muốn đóng vai trò của Mạnh Bà ở Vong Đài dưới Địa Ngục.
Nó tròn xoe mắt ngạc nhiên, bất giác khẽ bật ra thắc mắc.
- Mạnh Bà? Vong Đài? Địa ngục?... Em chẳng hiểu anh nói gì cả..
Ngài vẫn mỉm cười, đưa tay đảo đảo “cái gì đó” trong nồi cơm điện mà căn cứ vào mùi đang lan tỏa trong căn phòng này Nó có thể đoán chắc rằng “cái gì đó” chính là món cháo gà thơm ngon bổ dưỡng.
Nhận định này cũng không cần phải chờ lâu để kiểm chứng vì chỉ khoảng năm phút sau Nó đã thấy Mr P nhẹ nhàng bê trên tay một tô lớn nghi ngút khói. Vừa tiến tới gần Nó Ngài vừa nói:
- Theo tín ngưỡng của người Á Đông, những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài, uống canh Quên Lãng của Mạnh bà để quên hết chuyện kiếp trước. Canh Mạnh Bà có tác dụng khiến người ta quên đi hết thảy…
Ngài đã đứng trước mặt Nó, khoảng cách giữa hai người rất gần khiến Nó có cảm giác mình đang bị đốt cháy bởi ánh mắt nâu rực sáng kia.. Nó khẽ nuốt nước bọt, căng tai nghe Ngài tiếp tục nói:
- Uhm.. Tôi đã hoàn toàn không biết mình đã làm cho em buồn nhiều đến thế.. Và tất nhiên là .. Cũng thừa đủ thông minh hiểu rằng.. Chỉ một lời xin lỗi thôi cũng vẫn là chưa đủ… Vì thế cho nên.. Uhm …
Ngài ngập ngừng đưa tô cháo về phía Nó rồi khẽ nói:
- Vì vậy.. Tôi rất muốn được giống như Mạnh Bà, nấu cho em một bát cháo lãng quên.. Hi vọng rằng sau khi ăn nó xong… Em sẽ có thể quên đi những điều không hay mà tôi đã gây ra.. Tôi thật lòng mong giữa chúng ta chỉ có những ký ức vui vẻ… Được không em?
Đôi mắt nâu nhìn Nó tha thiết và nóng ấm quá khiến Nó cảm thấy cả cơ thể mình bốc cháy, thậm chí Nó còn như nghe được cả tiếng các mạch máu đang cuộn chảy dưới lớp biểu bì da và cả tiếng trái tim đang nhảy múa điên cuồng phía bên trong ngực trái.
Thịch … Thịch… Thịch…
“Bình tĩnh… Bình tĩnh… Nhất định phải bình tĩnh” – Nó tự nhủ trong đầu.
Thịch… Thịch.. Thịch…
“ Đã có gì đâu.. Chỉ là bát cháo thôi.. Chỉ thế thôi… Bình tĩnh”
Nó tự trấn an mình.. Ngài tổng giám đốc này quả thật là oan gia của Nó mà.. Từ khi có ngài xuất hiện, cuộc đời Nó không ngừng biến động và trái tim Nó cũng bắt đầu trở nên bất trị vô cùng .. Tất cả những gì đã qua… Quả thật giống hệt một giấc mơ không thực.
- Uhm… Cảm ơn anh đã có lòng ..– Nó ngập ngừng rồi bỗng nghiêm mặt nói – Nhưng … Thật đáng tiếc làm sao… Anh lại không phải là Mạnh bà!
Ngài Tổng giám đốc dường như khá bất ngờ trước phản ứng của Nó, phút chốc trở nên bối rối, đôi mắt màu mật ong phảng phất nỗi thất vọng xót xa.
- Tôi.. Tôi biết là em đã buồn rất nhiều.. Tôi cũng hiều là những nỗi đau kia không dễ gì xóa được… Nhưng… Nhưng…Em.. Em.. Cơ hội… Tôi cần em cho tôi một cơ hội được không? - Những câu chữ lộn xộn được tuôn ra như muốn tố cáo sự khó khăn trong việc tìm ngôn ngữ diễn giải của chủ nhân.
Nói xong, để che giấu phút bối rối của mình, ngài vội vã tiến về phía chiếc giường của Nó, khẽ đặt bát cháo vẫn bốc hơi nghi ngút xuống và có lẽ là phải đấu tranh cân nhắc xem nên ngồi đó hay đứng lên thành ra ngập ngừng mất một lúc. Cuối cùng Ngài quyết định quay lại nơi Nó đang đứng và giữ khuôn mặt mình đối diện với Nó.
Nó bật cười, nhìn người đàn ông phía trước mặt mình. Vẫn cái khí chất thanh cao, sang trọng như một quý ông, vẫn cái vẻ phong trần của một người đã dạn dầy sương gió và vẫn cái vóc dáng có thể làm say lòng bất cứ người phụ nữ nào.. Thật sự chưa bao giờ Nó từng nghĩ rằng người đàn ông hào hoa phong nhã ấy khi bối rối lại đáng yêu đến thế
Phải chăng.. Trong lĩnh vực ái tình thì ngay cả những người thông thái nhất cũng sẽ có khi phải trải nghiệm những cảm giác giống như đứa trẻ lần đầu mở mắt nhìn thế giới?
Nó nở nụ cười tinh quái khẽ nói:
- Em nói anh không phải Mạnh Bà đơn giản là vì … - Nó hắng giọng rồi nhấn mạnh bốn chữ - ANH LÀ ĐÀN ÔNG, ngài Mr P đáng kính ạ.
Khuôn mặt bánh bao nhe ra một nụ cười, Nó tiếp tục bài diễn thuyết:
- Với lại, anh giàu có thế kia.. Chắc không định dùng có mỗi bát cháo gà này để xin lỗi em chứ? Em cũng biết em là người rộng lượng nhưng cũng không tốt bụng đến thế đâu anh ạ! – Nó nói tỉnh bơ rồi le lưỡi trêu người đối diện.
Hình như đồng tử màu nâu đen kia có hơi phóng to ra một chút, hình như đôi môi kia có kéo sang hai bên một chút và hình như ánh mắt kia phản chiếu vô vàn những hạt ánh sáng long lanh nhẹ nhàng len vào làm trái tim Nó ấm lên một chút… Tất cả chỉ thoáng qua một giây thôi..
Bởi vì.. Vòng tay của “Ai kia” đã ôm Nó thật chặt..
Và cũng bởi vì… Đôi môi của “Ai kia” đã làm cho Nó lại một lần nữa cảm thấy mình tan ra, run rẩy trong hạnh phúc..
Thật lòng mà nói thì.. Tình yêu đúng là có sức mạnh khiến cho những kẻ mắc vào lưới tình đều trở nên ngu ngốc..
Rõ ràng là trước đây Nó ghét cay ghét đắng Mr P thậm chí còn tìm mọi cách để trả thù khi có cơ hội vậy mà bây giờ lại coi hắn là một người quan trọng nhất trên đời và.. Đau đớn hơn là.. Để cho hắn cưỡng hôn đến mấy lần mà vẫn cảm thấy mình hạnh phúc
Thật sự là quá ngu ngốc rồi!
Nhưng… Nếu ngu ngốc mà được hạnh phúc.. Thì Nó sẵn sàng chấp nhận mình sẽ thiếu đi một chút trí thông minh.. Bởi vì.. Chẳng ai muốn trái tim mình mãi mãi cô đơn và khô héo.
Không biết thời gian trôi qua đã bao lâu chỉ đến khi Ngài tổng giám đốc buông Nó ra để Nó cố gắng hít lấy hít để chút không khí điều hòa nhịp thở thì Nó mới xác định được rằng cơ thể mình là có thực. Bối rối quá thành ra tức giận, Nó trợn mắt nhìn kẻ đối diện.
- Em có thể coi đây là một “Nỗ lực” thể hiện thành ý xin lỗi của tôi – Ngài cố ý nhấn mạnh hai từ nỗ lực rồi tiếp tục nói một nụ cười rất chi là gian tà – Và theo như tôi thấy thì.. Uhm.. Có vẻ như em đã đón nhận “nỗ lực” này của tôi một cách khá là thích thú, phải không Ms N?
Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, cái kẻ đáng ghét này vừa mới trở nên dễ thương được một chút đã lại hiện nguyên hình ác ma rồi.. Thật tức chết mà..
- Anh.. Anh.. – Nó tức giận hét lên, cảm thấy mặt mình đỏ không kém gì mặt trời lúc hoàng hôn..
Đột nhiên, Nó thấy choáng váng, đôi chân không chịu bám dính lên mặt đất khiến cơ thể Nó mất thăng bằng lảo đảo.. Thế rồi Nó lại thấy mình được nhấc bổng lên, bay lơ lửng trong không trung, bên tai loáng thoáng câu nói dịu dàng:
- Em đúng là con Hổ con không biết nghe lời., rất giỏi làm người khác phải lo lắng, không yên tâm và thật tình là khiến người ta không thể không để mắt tới.
Lời nói như một cơn gió nhẹ thổi bay sự tức giận mới hình thành. Nó bẽn lẽn mỉm cười, khẽ tựa đầu vào bờ vai rắn chắc trong lòng cảm thấy bình yên quá đỗi.
Ngài Mr P nhẹ nhàng đặt Nó xuống giường, kéo chiếc chăn đắp lên người Nó, nhanh tay bưng bát cháo lên, xúc một thìa nhỏ chìa về phía Nó rồi dịu dàng nói:
- Há miệng ra nào.
Cử chỉ thân thiết của Ngài khiến Nó đột nhiên ngại ngùng, Nó khẽ lắc đầu rồi vội vã đưa tay định cầm lấy bát cháo, cất tiếng lý nhí:
- Anh để em .. Em tự ăn được mà.
Ngài Mr P nhìn Nó nghiêm nghị, đôi mắt màu mật ong thấp thoáng sự dịu dàng mà kiên quyết.
- Em còn yếu lắm, không đủ sức đâu…
Rồi với Gương mặt đột nhiên trở nên gian tà, ngài khẽ mỉm cười nói tiếp:
- Nếu em không nghe lời tôi.Tôi sẽ lại cho em thấy thành ý “nỗ lực” của tôi đấy!
Nó giật mình, vội vã giơ tay che lấy miệng theo phản xạ. Hướng ánh mắt căm phẫn nhìn về phía Mr P đang nhe răng ra cười trước phản ứng của Nó trong đầu không khỏi tự nhủ: “Cái kẻ đáng ghét này sao hôm nay cười nhiều thế không biết.. Ước gì có cây kim ở đây.. Nhất định là.. sẽ khâu cái miệng kia cho hết toe toét đi.. Thật là ức chết đi mất thôi”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

Lamborghini Huracán LP 610-4 t