Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
http://trasua.mobi/article/1226-anh-yeu-em-1m45-a-duong-han-linh.html


“Ngài” giả bộ ngừng lại, ngập ngừng rồi bất chợt đôi bàn tay thon dài trên chiếc bàn khẽ đan vào nhau, nửa thân hình đàn ông kéo về phía trước, đồng tử nâu sóng sánh những sắc màu đen thẫm chiếu thẳng vào Nó khiến Nó có cảm giác mình giống như nạn nhân tiếp theo của một chàng Vampire đang khát máu, một giọt mồ hôi chạy dọc sống lưng… Ớn lạnh…Nó dườn như ngừng thở khi lắng nghe từng tiếng rõ ràng phát ra từ bức tượng âm u ấy:

- Có lẽ.. Tôi và em không có duyên.. Tôi đang định sẽ truyền hết kinh nghiệm cho em… Haizzz… Thôi vậy!
Thật tình là nếu có thể.. Nó sẵn sàng cầm cái guốc dầy 7cm dưới chân mà cắm thẳng vào cái mặt giả vờ như bị mất sổ gạo của cái kẻ đáng ghét đang ngồi đối diện kia và khiến cho hắn phải chấm dứt ngay cái thái độ làm người ta muốn phát điên lên được.

- Không đổi được ngày khác hả anh? Ngày nào cũng được..Trừ chủ nhật tuần này ..- Nó vẫn kiên gan hỏi lại, cố gắng giữ cho mình luôn giữ được sự nhẫn nhịn của người “quân tử”.

- Rất tiếc là không. – Ngài tổng giám đốc tỏ ra cương quyết - Vậy là em không đi được đúng không?
Hu hu hu Ngọc Hoàng trên cao! Người đưa ra tình huống này thì làm ơn cho con biết con phải làm sao mới đúng?

Muôn vàn cảm xúc hỗn độn trong đầu, những suy nghĩ không ngừng chồng chéo lên nhau.. Trước mắt Nó là Thiên thần và ác quỷ cũng không ngừng giao tranh quyết liệt…

Nhưng cuối cùng thì...Dù không muốn cũng phải đi đến quyết định:

- Dạ không! – Nó đau khổ nói từng từ, cảm thấy trái tim mình đang kêu la giữ dội – Anh cho em địa chỉ và thời gian… Em sẽ đi ạ!

- Tốt! Ngài Mr P bỗng nhiên cười thật tươi, ánh mắt rạng rỡ nhìn Nó với một niềm vui không giấu nổi – Không hổ danh người tôi đã chọn. Tôi sẽ chờ em trước cổng công ty vào lúc 8h sáng nên nhớ là tôi không thích chờ đợi đâu.

- Dạ! Em biết! Em sẽ đến đúng giờ ạ - Nó buồn bã cúi mặt xuống đống tài liệu nhưng tất nhiên là không còn tập trung được nữa.

Trong đầu Nó miên man những suy nghĩ sẽ phải đối diện với Jackson thế nào và lý do phải hủy cuộc hẹn với anh ra sao? Liệu Anh có giận và trách Nó không? Có buồn không? Có còn muốn đi dạo với Nó nữa không? Vv..v..vv

Nó về nhà trong tâm trạng rối bời, chả nhớ nổi đã ăn gì và làm những gì..

Cuối cùng phải biết bao lần tự an ủi với ý nghĩ: “Jackson là thiên thần..Anh ấy sẽ hiểu cho mình thôi” Nó mới có can đảm để bắt đầu bấm những con số thân quen. Khi nghe thấy chất giọng ấm áp của đầu dây bên kia cất lên, với biết bao cảm xúc vỡ òa, Nó ngập ngừng nói:

- Jackson hả? Là em, Linh… Em xin lỗi…

Căn phòng nhập nhoạng tối… Những tia sáng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn ngủ hình thỏ ngọc không đủ để xua tan bóng đêm khiến không gian đột nhiên trở nên âm u và ma mị….

Tương lai… Nào ai biết trước được điều gì?


chap 12:Chuyến đi thực tế (P1)


Nói chung thì Jackson vẫn cư xử rất đúng với vai trò của một Thiên thần trong mắt Nó khi anh chấp nhận lời xin lỗi mà Nó đưa ra một cách vui vẻ.. Nhưng điều này lại khiến cho Nó hơi bị hụt hẫng một chút. Thật lòng mà nói thì Nó mong chờ sẽ nhận được ở Jackson thái độ không vui hoặc ít ra là một chút , một chút thôi cũng được sự tiếc nuối khi cuộc hẹn bị hủy bỏ.. Đơn giản chỉ vì điều đó khiến cho Nó có thể cảm nhận được rằng mình cũng có chỗ đứng trong lòng anh … Con gái vốn mong manh thật ra là do sự đấu tranh của quá nhiều cảm xúc

Liên tiếp mấy hôm sau, Nó quyết định không xuống căng tin nửa bước. Nó không muốn chạm mặt Jackson phần vì ngại do thất hẹn, phần vì công việc không ngừng chất đống ở trên đầu.. Thật sự là rất mệt.

“Cốc .. Cốc .. cốc” Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ, Nó hướng mắt về phía cửa và nhíu mày khi nhìn thấy bà chị thư ký đang đứng chờ.

- Vào đi. -Tiếng Ngài tổng giám đốc vang lên đều đều phía sau chồng tài liệu dày cộp.

Bà chị thư ký lướt vào kiêu hãnh trên đôi giày cao gót sành điệu. Đôi mắt đen được tô vẽ cẩn thận mang theo những đốm lửa quét qua Nó nhanh như một cơn Gió vô tình, chị tiến thẳng tới bàn làm việc của Ngài tổng giám đốc và cất tiếng nói ngân nga như chuông:

- Ông Huy vừa gọi điện thông báo vì có việc đột xuất nên cuộc hẹn trưa nay buộc phải hoãn lại. Ông ấy muốn tự mình gửi tới anh lời xin lỗi chân thành nên em đã cho ông ấy số điện thoại của anh, chắc lát nữa ông ấy sẽ gọi tới ạ!

- Được. Tôi biết rồi. - Tiếng Ngài Giám đốc vẫn đều đều.

- Anh xem xét rồi ký giùm em các giấy tờ này ạ. - Chị thư ký tay cầm sổ sách bước tới phía sau bàn làm việc của ngài tổng giám đốc rồi đứng cố thủ ở đó, thỉnh thoảng mấp máy môi để giải trình, đôi lúc lại khẽ cúi người chắc là lật giở giấy tờ cho “xếp”.

Nó phóng tia mắt dài phía sau bàn làm việc âm thầm quan sát. Phải công nhận là chị ấy rất đẹp. Mái tóc xoăn buông xõa nơi bờ vai, đôi mi dài và đôi mắt to tròn ướt át có thể làm tan nát mọi thành trì trái tim của bất kỳ người đàn ông nào đó là chưa kể đến một thân hình với số đo ba vòng hoàn hảo.. Nó khẽ mỉm cười khi bất chợt một câu nói trong phim “Dream Hight” phần I văng vẳng bên tai: “Em có biết vì sao ngoại hình cũng được coi là thực lực không? Bởi vì nó có thể rèn luyện được”

Không gian lại chìm trong yên lặng, Nó có cảm giác khá là kỳ cục rằng mình giống như một con hầu đang xen vào cuộc hẹn hò giữa công chúa và hoàng tử . Do đó Nó nhất quyết ép đôi mắt mình tập trung vào màn hình máy vi tính đang nhấp nháy phía trước còn tai thì căng lên “hóng hớt” … Không phải Nó nhiều chuyện đâu nhá.. Chỉ là.. Nó không muốn bỏ qua bất cứ thông tin nào của kẻ thù mà nhất là khi kẻ thù đó lại cực kỳ nguy hiểm.

Thật đáng buồn là Nó chẳng thu thập thêm được gì ngoài những con số thống kê về chứng khoán, tiến trình thực hiện dự án vv..v ..vv nên đành đau khổ mà lặng nghe tiếng bước chân của chị thư ký cứ ngày càng gần với cánh cửa.

- Bảo Trâm! - Tiếng ngài tổng giám đốc bất chợt vang lên khiến chị thư ký không khỏi giật mình khựng chân nhưng rồi chị cũng xoay người lại rất nhanh đồng thời đôi môi quyến rũ cũng nhanh chóng cong thành một nụ cười ma nơ canh chính hiệu, chị thản nhiên đáp:

- Tổng giám đốc cần gì ạ?

- Trưa nay, tôi sẽ ở lại đây. Phiền cô đặt giùm tôi một suất Pizza cỡ lớn nhé! – Ngài tổng giám đốc bình thản nói, dường như vẫn không thèm ngẩng mặt lên lấy một lần.

- Dạ! Anh thích ăn loại nào ạ? - Chị hỏi lại bằng chất giọng chuông ngân thánh thót kèm theo một nụ cười mê hoặc lòng người

- Tôi không hay ăn Pizza lắm.. Có lẽ cô cứ chọn loại nào cô thấy ngon là được.

- Vậy em sẽ đặt cho anh Pizza hải sản nhé. Khoảng mấy giờ anh muốn ăn ạ?

- Khoàng mười hai giờ đi. Uhm… Em có ăn được Pizza loại đó không Linh? – Ngài tổng giám đốc bất ngờ ngước đôi mắt màu nâu sáng hướng về phía Nó chờ đợi.

- Hơ… Dạ? - Nó hơi ngạc nhiên thành ra có phần lúng túng - Được anh ạ! Em chỉ không ăn được lá ngón với một số thứ không nên ăn thôi.. Em dễ nuôi lắm ạ! – Nó vừa nói vừa nhe ra nụ cười ngu khủng khiếp.

- Vậy thì phiền cô đặt cho tôi một Pizza hải sản cỡ lớn vào lúc mười hai giờ trưa nhé! – Ngài Mr P bây giờ mới chịu hướng đôi mắt về phía chị thư ký.

- Dạ! - Chị Bảo Trâm với cái mặt giống như vừa bị đấm cho một phát, ỉu xìu trả lời rồi vội vã quay ra và trước khi khuất sau cánh cửa xin thề là Nó đã nhìn thấy chị ném về phía Nó ánh mắt hình quả đại bác....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây