Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày


Cô căng thẳng dán sát vào bàn trang điểm, ánh mắt hoảng sợ. "Anh đến đây làm gì hả?"

"Em đoán xem." Anh nở nụ cười rét buốt, kỳ lạ đến khác thường.

".........." Tim muốn nhảy ra ngoài, tay sờ soạng trong túi xách.

Nam Cung Nghiêu bước từng bước về phía cô, "tôi cho rằng em sẽ đoán được tôi sẽ đến chứ, không ngờ em lại bị dọa đến mức này." Hai tay của anh chống lên bàn trang điểm, giam cô ở trong lồng ngực của chính mình, một đôi mắt quyến rũ đến kỳ lạ, "em cảm thấy tôi có thể làm gì hử?"

"Anh đừng làm bậy, tôi sẽ kêu lên đó!"

"Em kêu đi! Em nên tận dụng hết khả năng kêu lớn tiếng một chút, để cho tất cả mọi người đến đây xem."

Cuối cùng cũng tìm thấy chai xịt hơi cay, Uất Noãn Tâm cầm lấy phun lên mặt Nam Cung Nghiêu, nhưng lại bị anh phát hiện ra, giành lấy ngay, ném đi thật xa, "đây là quà mà em tặng cho khách sao?"

"Cút đi!" uất Noãn Tâm dùng hết sức đẩy anh ra, lại bị Nam Cung Nghiêu bắt lấy tay một cách dễ dàng, khiến cô giãy thế nào cũng không ra, kéo cô ra ngoài. "Đi theo tôi!"

"Tôi không muốn! Buông tay ra mau! Cứu với........... cứu tôi với..........." Uất Noãn Tâm cất giọng kêu ra, nhưng phòng nghỉ cách quá xa nhà thờ, cho nên không có ai nghe thấy tiếng cô kêu cứu, ngang ngạnh bị Nam Cung Nghiêu nhét vào trang xe.

"Noãn Tâm, tìm thấy bó hoa rồi!" Lâm Mạt vừa đi vừa gọi, nhưng bên trong không thấy một bóng người, cô tìm xung quanh một lần, nhưng không thấy ai cả, vội vàng chạy đến nhà thờ, kéo Ngũ Liên qua một bên.

Anh không biết chuyện gì, còn trêu chọc. "Cô là dâu phụ mà gấp gáp đến vậy sao? Muốn cướp ngôi à? Tôi không chấp nhận đâu nha."

"Không phải!" Lâm Mạt thở hổn hển, cố gắng nói một câu. "Noãn Tâm, Không thấy Noãn Tâm đâu cả!"

Sắc mặt Ngũ Liên thay đổi, giữ chặt lấy bả vai cô. "Cái gì mà không thấy chứ?"

"Tôi chạy đi tìm bó hoa, quay trở về không thấy đâu........."

Ngũ Liên bỏ hết khách khứa, xông thẳng đến phòng nghỉ, gào to tên Uất Noãn Tâm, gọi điện thoại cho cô, nhưng tiếng chuông lại vang lên từ trong túi xách.

Cô sẽ không bỏ đi như vậy, nhất định là Nam Cung Nghiêu, nhất định là anh ta.............

Suốt cả quãng đường Uất Noãn Tâm cố gắng phản kháng, nhưng cuối cùng cũng khó có thể thoát khỏi tai họa bị Nam Cung Nghiêu bắt đi.

Anh kéo cô đến một ngôi nhà gỗ nằm trong một cánh rừng, tàn nhẫn ném cô lên giường. Cô vừa định đứng dậy, đã bị anh đè xuống, điên cuồng xé tách bộ áo cưới chói mắt của cô.

"Em muốn thoát khỏi tôi, gả cho Ngũ Liên sao? Đừng có mơ!" Anh giống như một con sư tử đang tức giận, thở hổn hển mà gào rít. "em cho rằng, sau những chuyện nhà họ Uất các người đã làm, tôi sẽ tha cho em, để em kết hôn sao? Nằm mơ đi!"

Uất Noãn Tâm giống như một con bướm đêm đang quẩy đạp, gào thét kêu to. "Chuyện đó là do ba tôi làm, không liên quan đến tôi! Cầu xin anh tha cho tôi đi, tôi vô tội mà........"

"Vô tội sao?"

Ba chữ này càng kích thích làm cho anh điên cuồng hơn, tàn nhẫn bóp cổ của cô, đánh mất lý trí, không ngừng dùng sức, khuôn mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi. "Chẳng lẽ tôi và Thiếu Khiêm không vô tội sao? Dựa vào cái gì gia đình chúng tôi phải chịu đựng đau khổ nhà tan cửa nát, còn lũ cầm thú nhà họ Uất các người lại có thể sống tốt như vậy chứ?

Anh kiềm chặt hai chân đang điên cuồng làm loạn của cô, áo cưới bị anh xẻ rách thành đống vải vụn, rơi đầy trên đất. Trên người cô từ trên xuống dưới, chỉ còn lại bộ đồ loát, gấp gáp đến nỗi gào khóc như mưa. "Đừng vậy............ buông............. tôi ra............. buông ra..........." Cơn ác mộng này đã giày vò cô suốt sáu năm, cô không muốn chịu đựng sự nhục nhã này thêm lần nữa.

Cô xấu hổ cùng giận dữ mà gào khóc, "Nam Cung Nghiêu, anh dừng tay lại đi! Xin anh............ buông ra........... tôi là con người............ anh không thể đối xử với tôi như vậy.............."

Nhưng Nam Cung Nghiêu đã đánh mất lý trí nên không còn nghe thấy gì, trong đầu chỉ có một suy nghĩ. Đó là nếu anh bất hạnh, cô cũng đừng mơ tưởng có được hạnh phúc, cùng nhau xuống địa ngục đi!

Trong tình huống khẩn cấp, Uất Noãn Tâm vớ được một cục đá trang trí ở trên đầu giường, tàn nhẫn đập vào đầu Nam Cung Nghiêu. Anh đau đến nỗi "hừ" một tiếng, trên đầu toàn máu, ngã qua một bên. Nhưng nhảy xuống giường chưa kịp chạy trốn, đã bị anh nắm lấy chân ngã xuống đất, lại nhảy bồ lên lần nữa.

Một chiếc thể thao Lotus từ dưới chân núi gào thét chạy lên, Ngũ Liên đoán Nam Cung Nghiêu sẽ biến thái đến mức mang Uất Noãn Tâm giam trong ngôi nhà gỗ ở phía trước. Nhưng khi anh đi đến, mới biết rằng ngôi nhà gỗ của sáu năm trước giờ đã trở thành một đống đổ nát.

Nhưng anh làm sao có thể nghĩ đến, trên núi ở một nơi cách đó chưa đến một trăm mét. Uất Noãn Tâm đang chịu đựng nỗi nhục nhã một cách thê thảm.

Nam Cung Nghiêu đã cởi quần ra, đè người Uất Noãn Tâm lại, đưa phần dưới nóng rực vào trong vùng kín của cô, động tác thô bạo khiến Uất Noãn Tâm không chịu đựng mà kêu gào thảm thiết, nhưng tiếng kêu ngào này như thể đang cổ vũ Nam Cung Nghiêu, anh đỡ lấy cô mà đòi hỏi, hoạt động kịch liệt, ra sức chạy nước rút, sức quá lớn, quá nặng, mỗi lần đều đưa vào nơi sâu nhất.

Cơ thể của hai người dao động trước sau với một biên độ lớn, Uất Noãn Tâm đau đến mức muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt.............



Chương 268: Tiếp tục giày vò



Sự điên cuồng xâm lược vẫn đang diễn ra...

Nam Cung Nghiêu giữ lấy thắt lưng của Uất Noãn Tâm, động tác ra vào. Ngoài đau khổ và tuyệt vọng, cô không còn bất kỳ cảm giác nào, bên dưới co lại hết sức, muốn đẩy anh ra. Tay đùng đẩy qua lại, nhưng lại bị anh giữ chặt.

Cuối cùng cô cũng hiểu được sức của nam và nữ không giống nhau, cho dù cô có liều mạng giãy dụa đến cỡ nào, nhưng với anh mà nói chỉ là gãi ngứa mà thôi, anh không hề ngừng lại chút nào.

Động tác của anh gấp gáp cùng thô bạo, một tay dùng sức xoa nắn nơi đẫy đà của cô, thiếu điều không thể bóp nát nó. Nơi xù xì dài kia không ngừng ra vào, không hề có chút thương xót nào, chỉ như một con thú đang trút hết mọi ham muốn.

Uất Noãn Tâm giãy dụa, khóc thét. "Anh buông tôi ra! Đồ cầm thú! Đồ súc sinh!" Nước mắt không ngừng rơi, nhưng cũng không đổi lại được sự thương hại của anh. Đè phần mông của cô lại, đâm vào nơi sâu nhất.

Cô kêu thảm thiết, "a........"

Cô đau đớn, trái tim cô vỡ nát, sự lăng nhục biến thái này đã vượt qua khỏi sức chịu đựng của cô, cô gào khóc, "anh giết tôi đi, để tôi chết đi!"

Nam Cung Nghiêu vuốt ve bộ ngực của cô bằng một tay, cười đến cực kỳ gian ác. "Bây giờ tôi rất thoải mái, làm sao có thể giết em được chứ." Giữ chặt lấy cằm của cô, "đừng bày ra cái dáng vẻ mình đang chịu đựng nhục nhã như vậy, em cũng đâu còn là xử nữ, giả vờ gì chứ, em và Ngũ Liên lên giường với nhau bao nhiêu lần rồi hả? Bản lãnh trên giường của cậu ta lợi hại hơn tôi sao?" Anh đột nhiên tức giận, điên cuồng ra vào.

Uất Noãn Tâm tuyệt vọng, giống như một cái xác đã chết, để mặc cho anh giày vò, trút giận, cắn chặt răng không hề câu xin anh, trên mặt bây giờ đã không còn phân biệt được đâu là mồ hôi đâu là nước mắt.

"Tên kia lợi hại hơn tôi sao? Hử? Nói chuyện đi! Chết tiệt! Tôi kêu em nói chuyện........."

Không nghe được câu đáp lại của cô, động tác của Nam Cung Nghiêu càng thô bạo hơn, không ngừng thay đổi các tư thế, dùng mọi cách hèn mọn nhất để làm nhục cô....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0018 giây