XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày


Anh kích động đến đỉnh điểm, cực lực khống chế lực, nếu không phải đang quá phấn khích anh nhất định sẽ bóp chết cô.

Con mồi đẹp đẽ như vậy, không vui vẻ tận hửơng, hung hăng tra tấn cô, anh tuyệt đối không cho cô chết dễ dàng như vậy!

Cổ của Uất Noãn Tâm bị bóp chặt đau đớn, trước mắt tối đen, không thể thở nổi, dường như tất cả khí trong ngực đều bị hút hết ra ngoài, ho một cách yếu ớt, miễn cưỡng phát ra tiếng la nhỏ: " Buông...buông ra..." Cô sắp bị anh ta bóp chết rồi, đau đớn như vậy, như một bước rơi vào hố sâu tăm tối của vực thẳm.

"Cô muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi sao, Ngũ thiếu tôi đã sớm nhìn thấu rồi." Hai con mắt của anh đầy tia máu, như một con ác quỷ nở nụ cười lạnh. "Không còn trò gì mới, thì câm miệng lại cho tôi!"

"Tôi...tôi là...vợ của...Nam Cung Nghiêu..."

Ngũ Liên đờ người một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu hai mắt lại. "Cô nói cái gì..."

"Tôi là...vợ của...Nam Cung Nghiêu...anh dám đụng vào tôi...anh ấy sẽ không bỏ qua cho...anh..." Uất Noãn Tâm khó khăn nói từng chữ từng chữ một. Nhìn thấy anh đang do dự, cứ ngỡ rằng sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng đột nhiên Ngũ Liên bật cười, nụ cười lạnh lùng chứ đầy sự khinh bỉ. "Vậy thì sao nào?"

"Chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong cuộc giao dịch chính trị, cô thật quá xem trọng bản thân mình rồi đấy! Tôi sẽ chống mắt lên xem, Nam Cung Nghiêu có thể vì cô mà đụng đến bổn thiếu gia đây không!" Giơ móng vuốt ra vồ lấy Uất Noãn Tâm vào trong lồng ngực, thô lỗ xé rách váy của cô, lộ ra nội y màu trắng như tuyết ở bên trong.

Làn da trắng như sữa làm kích thích dục vọng của anh, con dã thú nguyên thủy và hoang dại của người đàn ông hoàn toàn bị đánh thức, anh thô bạo vuốt ve nơi đẩy đà mềm mại của cô. Uất Noãn Tâm bị đau đến khóc thét lên: "Không cần...không muốn...buông tôi ra..."

Tiếng khóc thét từ bên trong phòng vọng ra, từng tiếng từng tiếng như đâm sâu vào trong tim của Hướng Lăng Phong.

Cái tên khốn khiếp đáng chết!

Anh thất thần, trên mặt nhận lấy một đấm, bị đánh ngã xuống đấy, hộ vệ xông về hướng của anh, anh căn bản không có sức để cãi nhau, chỉ có thể miễn cưỡng dùng tay ngăn chặn bọn họ đánh đến những bộ phận quan trọng. Mắt nhìn thấy một đôi chân hung hăn xông đến, đám hột vệ đột nhiên bị một người ném qua vai ngã lăn ra ngoài.

Hướng Lăng Phong miễn cưỡng căng con mắt sưng phù lên nhìn bóng dáng cao lớn đó – Nam Cung Nghiêu.

Những tên hộ vệ khác cũng nhận ra anh, không dám ra tay, tự động tránh ra nhường đường.

"Không sao chứ?" Nam Cung Nghiêu đỡ Hướng Lăng Phong dậy, Hương Lăng Phong đẩy Nam Cung Nghiêu ra, nuốt vào một ngụm máu. "Tôi còn tưởng rằng cậu cầm thú lắm chứ!"

"Không chết được là may rồi!" Anh liếc nhìn cậu ta, bước nhanh về phía căn phòng. Hộ vệ cố gắng ngăn anh lại, nhưng liền bị anh một phát đá văng ra. Anh mắt lạnh băng nhìn toàn cảnh xung quanh. " Nếu như tôi có bị sứt mẻ gì, Ngũ thiếu của các anh có chịu tránh nhiệm nổi không!"

Trong phòng, Uất Noãn Tâm điên cuồng cắn cánh tay của Ngũ Liên, do bị cắn đau nên liền rút tay trở về. "Chết tiệt, trong từ điển của bổn thiếu gia đây không có ba từ đánh phụ nữ!" Anh tát cô một cái làm cô ngã về phía sau.

Cánh vung tay lên tựa như một mũi dao sắc bén hướng về phía Uất Noãn Tâm. Nhưng khi đến trước mặt của Uất Noãn Tâm, tay của Ngũ Liên lại không tát vào mặt của cô.

Uất Noãn Tâm giống như một món đồ chơi vỡ nát, cả người bị Ngũ Liên kéo lên, nắm lên giường một cách thô bạo. Cả người giống như chim bị gãy cánh, người cô giãy nãy, liền bị anh đè xuống. Ngũ Liên thô lỗ xé rách váy áo của cô, cả gian phòng đều ngập đầy tiếng khóc thương tâm và kêu gào.

Cả bộ lễ phục màu trắng đã bị xé thành vải vụn, lộ ra cơ thể trắng noãn nà của Uất Nõa Tâm. Ngũ Liên không kìm chế được kích thích, một tay nắm chặt lấy cổ tay của cô, tay còn lại gỡ bỏ khăn tắm trên người mình.

Thậm chí nếu phải cưỡng bức một cách tàn nhẫn, thì thái độ ung dung không hoang mang cùng với ánh mắt của anh làm cho người khác bị choáng ngộp, nở một nụ cười tà ác đầy quyến rũ: " Tôi sẽ thay Nam Cung Nghiêu ở trên giường chăm sóc em thật tốt!" Hai con mắt híp lại chứa đầy sự khinh bỉ, anh gở khăn tắm ra, vật khổng lồ liền hiện ra trước mắt. Dùng lực tách hai chân của Uất Noãn Tâm ra, đem vật khổng lồ đặt ở bên dưới.

Nhưng....

Ngay tại thời điểm đó, cửa bị mở tung ra.

Hướng Lăng Phong là người đầu tiên xông vào bên trong, tính vung lên một nấm đấm. Nhưng lại bị Nam Cung Nghiêu cản lại, Hướng Lăng Phong không tin nổi nhìn về phía anh, nhận lấy vẻ mặt tuyệt tình của anh. "Cậu..."

Đang tính xé xác con mồi ngay trước mắt, liền bị người khác cản đường , Ngũ Liên có chút khó chịu, nhưng anh ta che giấu vô cùng tốt. Vẫn nở nụ cười bất cần đời, thông thả buông Uất Noãn Tâm ra, nở một nụ cười đẹp: "Ngọn gió nào có thể mang ngài Nam Cung thổi đến đây vậy..."

Uất Noãn Tâm không để ý đến cơn đau nhức ở khắp người, cố kìm nén sự xấu hổ và nhục nhã, chạy về phía Nam Cung Nghiêu, giống như một đứa trẻ chịu uất ức khát vọng một tia ấm áp của người lớn. Nhưng Nam Cung Nghiêu lại không ôm lấy cô, chỉ dùng thân mình che chắn đem cổ đẩy ra phía sau. Cỡi áo khoác ra, bao bọc lấy cả người của cô.

Toàn bộ quá trình, trên mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ trưng bộ mặt lạnh như băng.

Ngũ Liên từ từ đứng dậy, dùng khăn tắm quấn quanh eo mình, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ khiêu khích, rồi nói: " Thì ra là người phụ nữ của anh, tôi lại còn tưởng cô ta đem anh ra để hù dọa tôi nữa chứ...chị dâu, thất lễ như vậy, thật sự ngại quá!"

Trong giọng nói không hề có chút nào muốn xin lỗi, ngược lại tràn đầy sự khiêu khích. Giống như biết rằng đối phương không thể làm gì anh vậy, chỉ xấc láo hơn thôi.

Nam Cung Nghiêu từ nãy giờ không hề mở miệng nói một lời nào, chỉ im lặng lảng tránh làm cho Hướng Lăng Phong phát điên, cứ ngỡ rằng anh là kẻ máu lạnh.

Uất Noãn Tâm cuối thấp đầu xuống, nước mắt không ngừng chảy ra. Cô không hy vọng anh sẽ đòi lại công bằng thay cho cô, nhưng cứ im lặng như vậy, bộ dạng không quan tâm, không để ý của anh giống như đang xé rách, cứa chảy máu tim cô.



Chương 22 - Đánh mất trái tim



Vừa về đến nhà, Uất Noãn Tâm liền bị đem về phòng, lúc này Nam Cung Nghiêu mới mở miệng nói chuyện: "Cô nghỉ ngơi cho khỏe đi!" Thái độ lạnh nhạt của anh làm cho tim của cô như đống tro tàn, nhưng khi anh vừa định bước ra ngoài, không kìm nổi sự sợ hãi trong lòng mình, cô giang tay ra nắm tay anh. "Đừng đi mà, xin anh...tôi rất sợ..."

Những chuyện vừa mới xảy ra, cô thật sự rất bơ vơ, rất cần sự ấm áp đến từ anh. Mặc dù anh không yêu cô, nhưng anh bây giờ vẫn là người thân duy nhất của cô, cô hy vọng sự an ủi của anh.

Nam Cung Nghiêu không động đậy, ánh đèn chỉ chiếu sáng phân nửa khuôn mặt của anh, không nhìn ra được cảm xúc hiện tại của anh. Ánh mắt nhìn về phía tay cô, nhẹ nhàng nâng lên, gỡ bỏ bàn tay của cô ra. Thậm chí cô cố gắng nhíu lấy anh vài lần, nhưng anh vẫn cứ thản nhiên gỡ tay cô ra, đầu cũng không quay lại nhìn cô liền đi ra ngoài.

Uất Noãn Tâm đau khổ cười đến chảy nước mắt. Cả người cô không còn chút sức lực nào, bất lực ngã xuống dưới đất.

Tim, đau đớn vô cùng!

Hướng Lăng Phong tức giận ở trong phòng khách đợi Nam Cung Nghiêu, nhìn thấy anh đi xuống lầu, rút một điếu thuốc ở trên tay, liền nhanh chóng bước đến. "Cô ấy sao rồi?"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0020 giây