WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh - Sandy


Quân nhăn mặt rồi chợt “A” lên một tiếng và chạy đi đâu đó, vài giây sau Quân quay lại cùng với mấy tờ giấy và hai cây bút chì.

-Vẽ tranh đỡ chán!!

-Ax….. hết trò rồi hả trời!! Nhi đâu biết vẽ

-Vẽ gì cũng được, đốt thời gian mà, Quân cũng vẽ nè!

Trong khi nó với Quân ngồi nói chuyện rôm rả thì hắn chẳng thèm quan tâm, mắt dán vào sách nhưng tâm trí lại chẳng tập trung được, nhíu mày lén nhìn hai con người kia đang ngồi “tự kỉ”

“Bao nhiêu tuổi rồi mà còn vẽ vời, đúng là rãnh quá không có việc làm chứ gì?”- Nghĩ rồi hắn đứng lên, đi kêu Mi, Lam, Duy, Long lên luôn. Không thèm kêu Hoàng Yến

-Hai người đang làm gì vậy?- Mi chạy bắn vào, nhảy ngay lên giường nó, mặt hớn hở

-Vẽẽẽẽẽ…….- nó kéo một hơi dài chán nản.

-Ồ, vậy chúng ta cùng vẽ đi- Hoàng Yến vừa đóng cửa vừa cười nói

Vậy là không ai bảo ai, tới cướp mấy tờ giấy rồi chạy đi tìm mấy cây bút, chẳng mấy chốc cái phòng nó biến thành…… khu nghệ thuật. Ai nấy cắm đầu vẽ, chỉ có hắn ngồi đọc sách nên chẳng quan tâm, nó lén nhìn. Thấy gét quá…… Hoàng Yến đang vẽ hắn lại khẽ mỉm cười, thật là……….. Bỗng dưng, nó cũng….. muốn vẽ hắn. Nhưng sợ lỡ như mọi người hiểu lầm tưởng nó thích hắn thì chết (thích chứ gì nữa)

Thế là lại cố gắng không thèm quan tâm, nó lại cắm cúi vẽ……..

15” sau

-Xong rồi- nó hí hửng miệng cười tươi rói

-Đâu, đâu??- nó vừa dứt câu, Lam liền bay tới chiêm ngưỡng “tác phẫm nghệ thuật”-Aaaa…… Con kia, sao mày lấy tên tao đặt tên cho khỉ hả????- Lam hét lên tức tưởi khi nhìn vào bức tranh nó vẽ toàn là khỉ và bên cạnh có chú thích Lam, Mi, Duy, Long, Quân và…… Hoàng Yến. Hắn không hề xuất hiện trong đó

-Đâu có đâu, tao vẽ tụi bây mà!! Khỉ đâu mà khỉ??- mặt tỉnh bơ

-Mày định bôi nhọ nhan sắc của tao đó hả? Mặt tao “dễ xương” như vầy, mà mày vẽ y chang con khỉ à……- Lam bóp cổ nó lắc tới lắc lui.

-Ááááá….. Quân ơi…… cứu!!!!

Nó nhìn Quân cầu cứu khi mà hai con nhỏ đang nhào vào “hành hạ” người bệnh. Đứa thì bóp cổ, đứa thì lấy gối….. đập đầu. Thấy vậy Quân liền nhào tới, làm hành động “nghĩa hiệp”

-Ê!!! Quân thấy đẹp mà!! Xấu đâu!!

-Khụ khụ……. thấy chưa….. khụ…… Quân khen đẹp….. khụ….. mà!!!- nó vừa ho vừa nói. Không ngờ hai con bạn nó ác thật, đùa thôi mà bóp cổ nó như muốn giết thật vậy.

-Thôi được, bỏ qua!!- Thế là Mi, Lam lại đứng phắt dậy và chạy về chỗ của mình vẽ tiếp.

Một lát sau các “tác phẩm” được trưng bày, mỗi người vẽ mỗi kiểu. Mi thì vẽ toàn là vịt và vịt, còn Lam thì lại vẽ cây quá trời cây, Duy lại vẽ hình ai đó (Lam) nhìn mãi chẳng ra, còn bức tranh mà như con nít cấp một vẽ với hai người một trai, một gái nắm tay nhau thì của tên Long. Chị Hoàng Yến thì vẽ ai thì “ai” cũng biết rồi nên “ai” không thèm chiêm ngưỡng nữa.

Nó quay qua nhìn Quân, Quân vẫn cặm cụi vẽ, nó lén nhìn……Ặc! Hóa ra nãy giờ Quân lừa nó, Quân đâu có “vẽ bậy” như mọi người mà Quân lại “viết bậy”. Nó giật phắt tờ giấy. Sao chỉ ghi có kí tự đầu? Chã hiểu gì!! Quân viết “Q M N V N L Q T N M K B N N N T N?…….” (Quân muốn nói với Nhi là Quân thích Nhi mà không biết nói như thế nào?...........)

Và đó là dòng đầu tiên, sau đó là một đống chữ khác nữa, nó nhìn mà choáng. Hỏi Quân mấy chữ đó là gì thì Quân chỉ cười rồi nói ngứa tay viết bậy. Thôi thì ngứa tay viết bậy, không tra cứu nữa!!

Ngày hôm đó vậy là cũng hết. Nó cũng cảm thấy khỏe hẳng ra, chắc ngày mai là đi học được rồi. Nó mừng lắm, thà phải đi học cho dù bị phạt hay bắt chạy vòng vòng thì nó vẫn thích hơn là nằm ì ở nhà một chỗ

Hoàng Yến trước khi về còn hỏi nó có số điện thoại của hắn không? Thật là khó chịu mà. Gét thật!! Vậy nên nó trả lời không có và nhận lại được một câu “Không có hả? Chị có số đây, lấy không?” Đúng là người bệnh cũng không tha mà. Tức muốn sôi máu, nó hét lên một tiếng “Không” rồi đầy chị ta ra ngoài, đóng xầm cửa. Ụp đầu vào gối tức tối. Mà nó cũng chẳng hiểu sao nó lại tức giận nữa.

Còn hắn thì ngồi ở trong phòng, trong đầu hắn những hình ảnh Quân và nó cười giỡn lại hiện lên và bay vòng vòng trong đầu hắn. Ax…. Bực mình thật, hắn muốn tống hết nó ra ngoài nhưng lại không được.

Rồi hắn cũng ụp mặt vào gối và cả hai dần “chìm vào quên lãng”.

6:00 sáng

Nó vội bật ra khỏi giường, hôm nay nó phải đến trường mới được. Vừa bước ra khỏi phòng đã thấy hắn xuất hiện ở trước phòng hắn. Thấy nó hắn tiến lại, không nói không rằng, hắn đưa tay lên sờ trán nó. Vừa định hất tay hắn ra thì hắn lại nói “Đứng im” làm cho nó chẳng dám hó hé gì.

Hiện tại thì nhiệt độ cơ thể của nó đã trở lại bình thường và hắn sẽ để cho nó đi học.

Chỉ tại con bạn trời đánh, làm cho nó vướng víu vào cái High School Musical nên bây giờ giờ về là nó phải ở lại để xem người ta diễn, chán chết được. Không những vậy nó còn bị bắt phải phụ dọn dẹp, làm đồ diễn…… cứ như là đang bị phạt ý.

Đang lúi húi nhặt cái đống dây để trang trí. Gì mà quăng tứ tung mà còn nhùi lại một đống, làm cho nó khổ sở. Nếu như bình thường thì chắc giờ này nó đang ở nhà ngồi ăn ngon lành rồi, bây giờ vào đây lại phải làm “osin không công”. Sao mà càng nghĩ thì nó lại càng muốn bằm Mi ra cho rồi.

-Nhi!!! Cẩn thận!!



chap 53: Đừng có động vào cô ta một lần nào nữa!!

Rầm!!

Một âm thanh chói tai vang lên. Đầu nó choáng váng, từ từ mở mắt ra cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng.

Cả dàn đèn treo xụp xuống chỗ nó vỡ tan tành. Đúng rồi, lúc nãy nó nghe thấy tiếng ai đó, ai đó gọi tên nó!! Hình như là Quân. Lúc nãy đến giờ nó còn chưa đứng lên được chỉ tìm xem cái gì đã gây ra tiếng động thôi, vội quay qua, đúng là Quân, sao Quân lại nằm im vậy chứ!! Đưa tay lay Quân, nó lo lắng

-Quân, Quân ơi, Quân có sao không?

Quân không trả lời nó, không biết Quân bị gì nữa!! Nó càng lo lắng, càng lay mạnh Quân

-Quân!! Quân nói gì đi chứ!! Quân!!!

Rồi nó nghe tiếng rên nho nhỏ, Quân bắt đầu nhấc người lên (nãy giờ Quân đang nằm kế bên nhưng nữa người đè lên người nó). Khẽ mở mắt, lờ mờ thấy mặt nó, Quân một tay ôm đầu, một tay chống xuống đất để đứng lên. Nó cũng đứng lên theo

-Nhi có sao không?

-Hic, không sao!! Sao cái dàn đèn lại rớt xuống như vậy chứ?

-Không biết, Quân đến tìm Nhi thì chợt thấy nó lung lay vội chạy tới. Cũng may ra tới kịp

Học trường này thật kinh khủng, nó cứ bị “ám sát” hết lần này đến lần khác. Cứ tiếp tục như vậy thì chắc có ngày nó bị ám sát thật quá!! Trời đất! Từ lúc nãy đến giờ mọi người ở đây ai cũng đứng nhìn nó. Thật là, không biết đến hỏi thăm xem người ta có sao không? Hoặc là phãi đỡ người ta đứng lên chứ!! Ai đâu lại đứng nhìn như vậy. Gét thật!!

-Mà Quân đến tìm Nhi có việc gì không?

-À, Quân đến báo cho Nhi biết là ngày mai chúng ta sẽ học hóa ở phòng thí nghiệm rồi sẵn tiện bây giờ chở Nhi về luôn

-Ừ, đợi Nhi tí nha, làm “osin không công” sắp xong rồi

Nghe nó nói Quân lại bật cười, nó cũng nhe răng ra cười. Rồi Quân lại phụ nó làm những việc cần làm

Lúc này tại một nơi khác trong trường, hắn không về, hắn vẫn đang ngồi chờ nó. Tuấn từ đâu đi tới gập người cúi chào hắn, Tuấn luôn tôn trọng hắn.

-Thưa hội trưởng, lúc nãy trong kháng phòng lại xảy ra chuyện ạ

-Chuyện gì?

-Dạ là Ngọc cùng lớp với hội trưởng cắt dứt dây làm dàn đèn treo rơi xuống...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

Polly po-cket