Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hàng đã nhận, miễn trả lại - Mèo Lười Ngủ Ngày


Vi Vi run rẩy hỏi: “Nam Huyền, anh nói xem, bên trong có phải có điều gì đó mờ ám không?”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch lắc đầu. “Tôi không cảm thấy có dấu hiệu của tà ác, nhưng thật ra Thiên Đầu Phật...” Nếu đoán không sai thì đây chính là nơi khi xưa Thiên Đầu Phật bị phong ấn, mùi hương này vô cùng quen thuộc, cảm giác cũng rất thân thuộc. Có lẽ sau này, con người phát triển nơi này thành điểm tắm suối nước nóng và xây dựng khách điếm ở đây. Nhưng nếu nói dưới hồ nước có thứ gì đó kéo chân khách du lịch thì có vẻ không giống tác phong của Thiên Đầu Phật lắm.

Nam Huyền nói: “Thiên Đầu Phật được lũ yêu quái tự phong là lão Phật gia. Xét về năng lực, lũ yêu quái kia không thể qua mặt được nó, nó cũng không bao giờ cố ý gây hại cho con người. Hơn nữa, cho dù nó đột nhiên phát cuồng muốn làm điều ác thì cũng không bao giờ làm những chuyện đơn giản, nhẹ nhàng như kéo chân người dưới nước, ngay cả chuyện ăn sống tiểu yêu, tiểu quái, nó còn nhất định không chịu nuốt kia mà.”

Vi Vi bị mấy từ “còn nhất định không chịu nuốt” trong câu nói của Tiểu Long ngốc nghếch làm cho ghê tởm. Nghĩ tới lần tận mắt chứng kiến hàng nghìn cái đầu lố nhố chen chúc trong cái bụng trương phình của lão ta, cô lại không kìm được run lẩy bẩy. Đang sợ hãi không thốt nên lời, Vi Vi liền cảm thấy trên đầu mình hơi âm ấm, ngẩng đầu nhìn, thì ra là Tiểu Long ngốc nghếch đang chụp mũ áo lên đầu cô.

Nam Huyền hơi khom lưng, cười tếu: “Mặc dù nói như vậy nhưng để an toàn, cô cứ ở lại đây, một mình tôi sẽ vào bên trong. Nếu gặp chuyện gì hãy gọi tôi.”

Vi Vi đang muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy vật trong túi áo khẽ nhúc nhích. Ngón tay cô còn chưa kịp chạm vào thì từ trong túi áo đã nhanh chóng phát ra một ánh hào quang trong suốt. Giây lát sau, tiểu rùa đen đã tự động bay ra khỏi túi áo, như một chiếc đĩa bay nhỏ bé chao liệng giữa không trung.

Lục Vi bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi, muốn chạy lên phía trước nhưng bị Nam Huyền túm lại. Tiểu rùa đen xoay tròn mấy vòng trên không trung, sau khi tiếp tục phát ra những ánh hào quang chói mắt, hình hài tiểu hòa thượng một lần nữa lại xuất hiện trước mặt hai người. Vi Vi dụi dụi mắt, sau khi xác định chắc chắn mình không nhìn lầm mới kinh hãi thốt lên: “Tiểu rùa đen!!”

Nam Huyền đứng bên cạnh lắc đầu, trầm giọng nói: “Phải gọi là Băng Huyền Quy mới đúng.”

“Hả, là sao?”

“Thú cưng” ngốc nghếch sau một hồi trầm ngâm mới nhìn sang tiểu hòa thượng, nói: “Vừa rồi, khi ngươi dùng quy xác dẫn đường cho chúng ta tới đây, ta đã nghĩ, rõ ràng ngươi rất am hiểu chuyện của Thiên Đầu Phật, tất yếu có liên quan đến nó, cộng thêm tính cách cẩn thận của Lạc, năm đó, khi phong ấn Thiên Đầu Phật, nhất định cô ấy đã tìm thần thú để canh giữ. Thanh Long, Bạch Long, Bạch Hổ, Chu Tước,

Huyền Quy... Nơi này băng tuyết ngập trời, xem ra đúng là nơi thuộc về Băng Huyền Quy.”

Vi Vi nghe thấy vậy thì nửa hiểu nửa không, còn đôi mắt tiểu hòa thượng bỗng nhiên sáng rực rồi liên tục gật đầu, trên khuôn mặt hồn nhiên, trong sáng tràn ngập vẻ ngạc nhiên, thán phục: “Tôi tên là Nhược. Năm đó sau khi Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu Phật, sợ lão ta sẽ lại giở trò nên đã dùng khối băng lấy từ núi Bất Thanh khắc tạc ra tôi và Hoài. Bình thường, chúng tôi vẫn canh giữ ở cửa sơn động, mấy trăm năm liền sóng yên biển lặng, nhưng sau đó không hiểu tại sao, con người lại đột nhiên chạy đến đây quấy rối, còn xây dựng cái nhà tắm gì đó...”

Lời nói này khiến cho Lục Vi vô cùng xấu hổ. Nói như vậy là chính cô đã chế tác ra tiểu rùa đen sao? Ạch! Thực sự xin lỗi, quả nhân hoàn toàn chẳng nhớ gì. Đối diện với ánh mắt trong suốt của Tiểu Nhược, Vi Vi chỉ có thể nhìn trời cười khổ, nghẹn ngào, xấu hổ nói lảng sang chuyện khác: “Vì thế, muốn dọa cho mấy người khách đó sợ hãi mà bỏ chạy nên cậu đã kéo chân người ta ở dưới hồ nước sao?”

Tiểu Nhược gật đầu. “Chúng tôi bị con người quấy rối nên mới làm như vậy...” Nói xong, Tiểu Nhược hơi cúi xuống, bộ dạng giống như đứa trẻ biết hối hận khi mắc lỗi. Giây lát sau lại chợt nhớ ra chuyện gì đó, nó vội vàng lên tiếng: “Có điều... ông chủ đó không phải do tôi hại chết, ông ta bị đột tử, tôi và Tiểu Hoài không hề làm hại ông ta.”

Nhìn thấy bộ dạng sốt ruột giải thích của Tiểu Nhược, Vi Vi mỉm cười, gật đầu. “Chúng tôi tin cậu. Có điều, cậu vừa nhắc đến Tiểu Hoài nào đó nữa phải không? Cậu ta đâu rồi?”

Nghe đến những lời này, ánh mắt Tiểu Nhược đột nhiên trở nên u sầu, cẩn thận đặt cái bọc vải ở trên lưng xuống, lặng lẽ mở ra. Vi Vi và Nam Huyền chăm chú quan sát, trong bọc vải kia có mấy khối băng đã bị vỡ, trong đó có một khối còn có thể nhận ra là phần quy xác loang lổ nhiều màu, nếu đoán không lầm thì đây chính là...

Ánh mắt Nam Huyền đầy vẻ thâm trầm, anh ta nói: “Đây chính là Hoài. Lúc Thiên Đầu Phật trốn ra, lão ta đã giẫm nát nó sao?”

Nước mắt Tiểu Nhược lăn dài, nức nở nói: “Một nghìn năm qua, Tiểu Hoài đều ở bên cạnh tôi, lúc lão ta chạy trốn, là tôi không tốt... không bảo vệ được Tiểu Hoài, hại cô ấy thành ra thế này...”

Vi Vi nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ Tiểu Nhược, nó cố sống cố chết bảo vệ bọc vải trên lưng, nhất định không vứt bỏ. Cô cảm động, xoa nhẹ lên cái đầu trọc lốc của tiểu hòa thượng, không ngờ bàn tay bỗng chốc cũng lạnh ngắt như băng.

“Bây giờ cậu không cần lo lắng nữa, hãy kể cặn kẽ mọi chuyện cho chúng tôi nghe.”

Tiểu Nhược lau nước mắt, gật đầu. “Có một người xấu đã tìm đến nơi này. Sau khi hắn ta thả lão gia ra, tôi và Tiểu Hoài không làm cách nào có thể ngăn cản được, thậm chí còn hại Tiểu Hoài thành ra thế này. Sau đó, tôi bám theo lão gia đi khắp nơi, cho tới khi gặp được cô. Nhưng vì tôi được làm từ một tảng băng tuyết có thần lực yếu nên không bao lâu sau lại biến trở về hình dạng viên đá ban đầu. Sau khi lên núi Bất Thanh, tôi không còn sợ bị hóa thành nước nữa, cho nên lúc nãy mới dám hiện thân chỉ đường cho hai người.”

Lục Vi cắn môi suy nghĩ, nói như vậy là lúc ở Cẩm Thành, tiểu rùa đen không chịu tỉnh lại là vì muốn tu dưỡng thần khí? Hay vì nó quá sợ hãi? Còn tên người xấu kia nữa, rốt cuộc hắn là ai? Nghĩ đến điều này, một dự cảm không lành bỗng trào dâng trong lòng cô, sau khi lặng lẽ trao đổi qua ánh mắt với Nam Huyền, Lục Vi khẽ lên tiếng:

“Tiểu Nhược, cậu còn nhớ dáng vẻ của tên người xấu kia không?”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách người xấu. Hu hu_ _ _ _ _

Hai đóa hoa đua nhau khoe sắc. Trong lúc Nam Huyền và Vi Vi đang dần biết được chân tướng sự việc thì Dạ đại họa cũng đang thảnh thơi, thư thái, mãn nhãn thưởng thức hoa lê. Núi Bất Thanh có ba cái tuyệt, ba cảnh đẹp không thể bỏ qua, đó là: núi băng, suối nước nóng và hoa lê.

Ở những nơi khác, phần lớn hoa lê chỉ nở rộ vào độ tháng Bốn, tháng Năm, nhưng cây hoa lê ở dưới chân núi Bất Thanh lại có chút khác biệt, tháng Sáu nở rộ, tháng Bảy đua sắc, thường phải đến tháng Tám, tháng Chín mới bằng lòng ủ rũ, tàn phai. Các chuyên gia đều cho rằng vì khí hậu và địa hình núi Bất Thanh vô cùng đặc biệt nên mới tạo ra kỳ tích này. Nhưng thông thường, những vị khách du lịch khi đến đây, chẳng mấy ai để ý đến thời tiết, độ ẩm thế nào, phần lớn họ chỉ quan tâm đến những câu chuyện truyền miệng về hoa lê ở nơi đây....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây