Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang


Phạm Triết Lạc quay lại nói với Ngô Tiêu: “Nhiệm vụ của em bây giờ là theo sát Tiểu Đa, thường xuyên báo cáo tình hình của Tiểu Đa và anh chàng Vũ Văn Thần Quang kia, anh phải chuẩn bị trước, anh muốn xem thằng nhóc nào dám ra tay với Tiểu Đa!”.

Ngô Tiêu cảm thấy lúc này Phạm Triết Lạc chẳng giống luật sư chút nao, ngược lại giống như một tay đao phủ, anh ấy đang mài dao để chặt đầu Vũ Văn Thần Quang.

Phạm Triết Lạc nhìn hai người đang run rẩy trước mặt mình, cười gượng: “Bây giờ chưa thể nói gì với các anh chị trong nhà. Tôi phải điều tra đã!”.

Lúc đó, Ngô Tiêu và Lý Hoan mới thở phào, cảm thấy có thể nói lại với Tiểu Đa rồi.



Chương 24:



Trong lúc cơn lốc Phạm Triết Lạc quét ngang phòng làm việc của Lý Hoan thì Tiểu Đa đang rất vui vẻ đưa cho Vũ Văn Thần Quang cái bảng mà cô muốn anh điền đầy đủ những thông tin cô cần biết kèm những điều chú ý mà anh phải tuân thủ.

Vũ Văn Thần Quang đón nhận tờ giấy đó, nhìn vào mục có phải là trai tân không thì bật cười ha hả, chỉ vào đó, hỏi Tiểu Đa: “Em muốn biết thật à?”. Tiểu Đa đỏ mặt, đây là mục mà Ngô Tiêu góp ý, cô quên không bỏ nó đi, nhưng miệng vẫn nói cứng: “Tất nhiên rồi! Nếu không sau này có mấy đứa trẻ chạy đến gọi anh là bố, em sẽ dễ bề biết đó là thật hay giả, và nhờ đó có thể tiết kiệm được một khoản phí kiểm tra AND”.

Vũ Văn Thần Quang cười to, cầm chiếc bút lên bắt đầu điền vào đó.

Tiểu Đa cầm lấy phiếu, trong mục công việc điền: Đang chờ việc, cô mỉm cười hỏi Thần Quang: “Thì ra anh là người lêu lổng không nghề nghiệp à? Xem ra sau này em phải nuôi anh rồi”.

Thần Quang có vẻ rất vui: “Thật thế à?”.

Tiểu Đa nghĩ tới những lời mà Thần Hy đã nhờ, thở dài nói: “Tất nhiên là em mong muốn bạn trai của mình thành công trong sự nghiệp, là người không nghề nghiệp thì em sẽ xem xét thêm”.

Thần Quang cười hì hì rồi ôm lấy Tiểu Đa: “Vậy thì được rồi, để có thể nuôi em, tuần sau anh sẽ tới làm việc ở công ty”.

Tiểu Đa vui mừng nhảy lên: “Hay lắm, chị Thần Hy chắc sẽ rất vui!”.

“Em đã gặp chị gái anh rồi à?”, Thần Quang hỏi cô.

Tiểu Đa lỡ lời, nghe vậy liền im bặt. Thần Quang nghĩ: Được lắm Tiểu Đa, em giấu kỹ lắm. Cấu kết với chị anh để tính chuyện với anh à. Nghĩ vậy, liền định gạt tờ giấy có những điều cần chú ý sang một bên không xem nữa.

Tiểu Đa cuống lên: “Anh phải xem hết những điều viết trong đó!”.

Thần Quang nói: “Em giấu anh, làm anh cứ tưởng em tức giận vì ghen, thì ra em đã biết trước và định tính chuyện với anh, coi như không có những điều chú ý đó nữa. Anh không tuân thủ đâu!”

Phạm Tiểu Đa cong môi lên: “Đàm phán bị vỡ! Kể từ bây giờ, em không thèm để ý đến anh nữa!”.

“Đàm phán? Đàm phán gì đâu! Em không để ý đến anh, anh để ý đến em là được!” Thần Quang tỏ ra không sợ chiêu đó của Tiểu Đa.

Tiểu Đa ủ rũ nói: “Anh Hoan, chị gái anh, và cả Ngô Tiêu đều nói, có lẽ anh muốn tìm cảm giác mới lạ chứ không thật lòng với em. Ngô Tiêu nói, anh đã chén những bữa tiệc lớn rồi, nên tìm đến với em như thể để thay đổi khẩu vị, ăn một món bình dân, nhất định sau này anh sẽ bắt nạt em. Chẳng cần phải đến sau này, bây giờ anh cũng đã như vậy rồi. Em không muốn ở bên một người sống không biết phải trái như vậy”. Nói đến đây, nước mắt cô ứa ra. Tiểu Đa cảm thấy cô đã hết cách với Vũ Văn Thần Quang, nếu đến một ngày nào đó anh không thích cô nữa thì cô cũng chẳng biết phải làm thế nào. Càng nghĩ càng thấy tủi thân, nước mắt lại lã chã rơi xuống.

Thần Quang sững người, thì ra bản thân mình lại không có cảm giác an toàn đến như vậy. Anh ôm cô vào lòng: “Tiểu Đa, anh sẽ không, sẽ không bắt nạt em đâu, mãi mãi như vậy. Em không cần phải viết mấy điều cần chú ý đó, anh sẽ nghe theo tất cả những gì em nói. Đừng khóc nữa”. Rồi anh thở dài: “Em không biết là em tốt thế nào đâu”.

Tiểu Đa nhìn Thần Quang, ánh mắt của anh nói với cô rằng, cô nên tin tưởng anh.

Những người từng có tình yêu đẹp sẽ hiểu cảm giác của Phạm Tiểu Đa lúc này. Mọi thứ đều tuyệt vời, nghĩ đến Thần Quang, cô không nén được mỉm cười. Làn gió đêm mang theo hơi ấm ùa đến, mưa bụi bay lất phất dưới ánh đèn đường. Tiểu Đa ngây người ra nhìn, rồi chìa tay, ngẩng mặt lên đón những hạt mưa rơi xuống, cô thích thú kêu lên.

Phạm Triết Lạc đợi Tiểu Đa ở nhà. Cậu phải “thăng đường” xét xử ban đêm.

Lúc này, tâm trạng của Phạm Triết Lạc đang mất cân bằng. Tiểu Đa đã coi Vũ Văn Thần Quang là bí mật cao nhất. Lôi kéo Lý Hoan, ép buộc Ngô Tiêu, giấu tất cả anh chị yêu thương cô ngay từ hồi còn bé tí. Phạm Triết Lạc nghĩ, không biết từ khi nào mình không còn là người đầu tiên được chia sẻ những bí mật của Tiểu Đa? Tất cả những chuyện này, tất cả của tất cả là do một người có tên là Vũ Văn Thần Quang gây ra. Hắn đã lặng lẽ đánh cắp thứ quý giá nhất trong những thứ quý giá của nhà họ Phạm.

Đánh cắp? Phạm Triết Lạc cười lạnh lùng, không được sự đồng ý của cậu, đừng nói là đánh cắp, cướp cũng không được.

Đang nghĩ như vậy, thì thấy Phạm Tiểu Đa bước vào nhà với vẻ rất vui. Không chờ Phạm Triết Lạc lên tiếng, Phạm Tiểu Đa chạy tới ôm lấy cậu, rồi dùng giọng giống như khi cậu nói với em gái rằng Ngô Tiêu đồng ý làm bạn gái của mình: “Anh Sáu, thì ra cảm giác thích một người và được người ấy yêu làm em rất vui!”.

Phạm Triết Lạc không nỡ làm hỏng nụ cười trên khuôn mặt của Tiểu Đa. Nhưng khi nghĩ đến chuyện ngay cả mặt mũi “người ấy” thế nào cậu cũng không biết, hơn nữa từ trước tới giờ Phạm Tiểu Đa không hề nói với cậu về chuyện này, cậu lại thấy ấm ức.

Triết Lạc sầm mặt lại, đẩy Tiểu Đa ra: “Lý Hoan đấy, đã biết sớm là em thích cậu ta và cậu ta cũng thích em, lần trước Lý Hoan nắm tay em, em giẫm lên chân cậu ta làm gì? Như thế chẳng phải uổng công giẫm hay sao”.

Phạm Tiểu Đa ngây người ra. Rõ ràng là anh Sáu đang giận, ghen với Lý Hoan? Tiểu Đa cười hì hì, tưởng rằng Phạm Triết Lạc vẫn chưa biết. Cô nói với vẻ tự cho mình thông minh: “Vậy nếu em không thích Lý Hoan thì anh Sáu sẽ không giận nữa chứ?”.

Phạm Triết Lạc gầm lên: “Lý Hoan và Ngô Tiêu đã khai hết cả rồi. Tiểu Đa, em thực sự làm anh rất đau lòng. Em vẫn không chịu nói sự thật!”.

Tiểu Đa nghe thấy những lời đó như sấm nổ bên tai, đôi mắt lấp lánh nhưng không dám nhìn vào Phạm Triết Lạc. Trong lòng thầm kêu lên, làm thế nào bây giờ? Cô nghĩ, Lý Hoan, anh giỏi lắm! Anh là đồ không giữ chữ tín! Ngô Tiêu, cậu cứ chờ mà xem, mình sẽ xử lý cậu như thế nào, cậu đã phản bội mình!

Phạm Triết Lạc đập bàn: “Đến đây, ngồi xuống!”.

Phạm Tiểu Đa lập tức co người lại trên sô pha như một con mèo.

“Nói xem, nói đúng sự thật, cái gã Vũ Văn Thần Quang ấy có điểm nào tốt?” Phạm Triết Lạc thẩm vấn Tiểu Đa.

“Anh ấy rất đẹp trai.”

“Nhìn người không thể cứ nhìn bề ngoài.”

“Anh ấy đối với em rất tốt.”

“Lý Hoan không tốt với em à?”

“Anh ấy luôn đối đầu với em.”

“Cậu ta có vấn đề à? Cứ đối đầu với em thì phải diệt cậu ta, thích cái gì mà thích!” Phạm Triết Lạc không thể nào lý giải được. Trong khái niệm của cậu, tất cả những ai bắt nạt Tiểu Đa thì đều đáng ghét.

“Em muốn thắng anh ấy!”

“Anh sẽ giúp em trị cậu ta!”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây