Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang


Lần thứ ba, anh nhìn thấy cô đang nhảy rất bốc lửa trên bục cao, ánh mắt những người ngồi xem xung quanh đều lộ vẻ thèm thuồng. Anh không nén được hừ một tiếng, và thấy có phần giận dữ vì cô không biết tự trọng. Ai ngờ, bị cô nhìn thấy, còn nhất quyết đòi chơi trò oẳn tù tì, hại anh phải uống bao nhiêu rượu. Kể từ lúc đó, một ý nghĩ đã khơi dậy trong lòng anh.

Hôm nay, anh đã hôn cô. Vũ Văn Thần Quang bất giác cười ha ha. Sau khi anh đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình thì mọi cảm giác phiền muộn, khó chịu đều tan biến hết. Anh mong Tiểu Đa sẽ sớm tìm đến anh để trả thù. Vì, Vũ Văn Thần Quang chợt phát hiện ra, mình không biết tên họ của cô. Có điều, cũng không cần quá nóng vội, anh nghĩ đến Trương Ngôn và Tiểu Mã đã tranh đưa An Phương và A Tuệ về. Tiểu Đa, nhất định sẽ tìm ra thôi.



Chương 11:



Phạm Tiểu Đa nhớ đến nụ cười đáng ghét của Vũ Văn Thần Quang tối hôm qua, nhớ tới việc anh bất ngờ cướp đi nụ hôn đầu của cô.

Nghĩ đến chuyện đó, cô thấy mặt mình nóng ran và tim đập dồn.

Lý Hoan ngẩng đầu lên nhìn trời, bầu trời xanh ngắt có vài đám mây, màu xanh và máu trắng hòa vào nhau mang lại cảm giác rất sảng khoái. Nhìn hồi lâu, thấy gió đang xua những đám mây trôi, trông như một bức tranh sống động. Ánh mặt trời rực rỡ, trên đường xe phun nước đang tưới cho những vạt cây, những giọt nước bắn lên từ đó được ánh mặt trời chiếu vào Iong Ianh như thủy tinh. Đường dành cho người đi bộ chưa bao giờ sạch sẽ và gọn gang như lúc này, dòng người qua lại cùng những bộ đồ đủ màu sặc sỡ. Trên mặt mọi người đều chứa đựng nụ cười hài lòng.

Lý Hoan khom người nhặt một tờ giấy cho vào thùng rác ven đường, chợt nghe thấy tiếng một cụ già khen: "Một người trẻ mà có ý thức công cộng như vậy thật là hiếm".

Lý Hoan nhìn thấy ở góc đường có một ăn mày, liền đặt vào một tờ mười đồng, nghe thấy người ăn mày cảm kích hát: "Nếu mọi người đều dành cho một tỉnh yêu...".

Lý Hoan bước vào tiệm làm đẹp để gội đầu, cô thợ ở đó nói với cậu: "Tóc của anh rất đẹp, không hề có một tí gàu nào, cứ như vừa gội xong vậy". Lúc đó Lý Hoan mới nhớ ra buổi sáng sau khi thức dậy đã tắm và cũng gội đầu luôn rồi. Cậu cười, nói: "Sáng nay tôi vừa mới gội, vậy thì mát xa đầu cho tôi, để đầu óc tỉnh táo vậy".

Cô thợ gội đầu liền mát xa cho cậu. Lý Hoan thấy dễ chịu và rất buồn ngủ, cậu mơ màng nghĩ, hôm nay là một ngày khác thường.

Một loạt những điều khác thường xảy ra với Lý Hoan là do cú điện thoại của Phạm Tiểu Đa mang tới.

Lúc mà cậu tặng hoa tới mỏi cả tay, cơm ăn đã phát chán, lời nói cũng sắp cạn, phải ứng phó với anh chị em nhà họ Phạm tới mức không chịu nổi nữa, thì lần đầu tiên Phạm Tiểu Đa chủ động gọi điện thoại tới và chủ động hẹn cậu.

Như vậy làm sao Lý Hoan không thấy vui và nhìn thế giới đâu đâu cũng rực rỡ cho được?

Đàn ông theo đuổi phụ nữ chẳng khác gì leo núi. Theo đuổi Phạm Tiểu Đa, Lý Hoan phải trèo qua sáu quả núi, cuối cùng đến chân núi rồi mà vẫn chẳng tìm thấy đường lên núi. Đúng lúc đang ngước nhìn lên núi và thở dài thì cánh tay ngọc ngà của Phạm Tiểu Đa nhấn nút một cái, tiếng nhạc chuông Đôi cánh tàng hình vang lên, cuối cùng Lý Hoan bay lên đỉnh núi.

Lý Hoan trong lòng phải than thở, bởi vì cậu cảm thấy việc công ty đào một thùng vàng cũng không khó bằng việc này.

Sau khi mát xa đầu xong, Lý Hoan tỉnh táo hẳn. Hôm nay Phạm Tiểu Đa thế nào nhỉ? Lúc thường tuy rằng không phải là lạnh nhạt nhưng tuyệt đối không bao giờ chủ động, cứ nhìn cậu bằng đôi mắt thản nhiên, nhìn cậu lấy lòng sáu anh chị em của cô, tỏ thái độ: “Anh lấy lòng mọi người, vậy thì hãy cứ đi mà nói chuyện yêu đương với họ. Như thể nếu không thấy anh phải như vậy thì chẳng thấy thú vị.

Không đúng, Lý Hoan đã kết luận như vậy khi đi ra khỏi tiệm làm đẹp. Hôm nay chắc chắn Phạm Tiểu Đa có ý đồ gì đó. Lý Hoan chậm rãi vừa đi vừa nghĩ nhưng không sao tìm được lý do.

Lý Hoan lấy điện thoại ra dò hỏi từng người trong nhà họ Phạm.

“Anh cả, hôm nay Tiểu Đa chủ động gọi điện hẹn em. Liệu có phải cô ấy có chuyện gì không?”

Phạm Triết Thiên rất vui: “Có lẽ Tiểu Đa đã nghĩ thông rồi, muốn gặp nhau để tiện cho việc tìm hiểu”.

“Chị Hai, Tiểu Đa lần đầu tiên chủ động hẹn em.”

Phạm Triết Cầm cười: “Tiểu Đa đã nghĩ ra rồi, đây là chuyện tốt mà”.

“Triết Địa, Tiểu Đa chủ động gọi điện hẹn em, em cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.”

Phạm Triết Địa ngạc nhiên kêu lên: “Hãy nắm bắt lấy, cơ hội không được bỏ qua, nếu không sẽ không có lần khác đâu. Lần đầu tiên nó hẹn cậu, cậu nhất định không được bỏ lỡ đấy”.

“Anh Tư, Tiểu Đa từ trước tới nay chưa chủ động hẹn em bao giờ, hôm nay lần đầu tiên cô ấy làm như vậy. Anh thấy chuyện này thế nào?”

Phạm Triết Nhân tỏ vẻ coi thường: “Không lẽ cậu không muốn Tiểu Đa hẹn cậu? Có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, chỉ cần quen là được”.

“Anh năm, lần đầu tiên Tiểu Đa hẹn em đấy.”

Phạm Triết Hòa có vẻ không vui: “Đã lâu lắm rồi Tiểu Đa không hẹn tôi đi ăn cơm. Cậu được lắm!”.

“Anh Sáu, hôm nay em nhận được điện thoại của Tiểu Đa, cô ấy hẹn em đi ăn cơm”.

Phạm Triết Lạc bình tĩnh: “Tình huống nào thì biện pháp nấy, có cần tôi ra mặt không?”.

Lý Hoan tắt máy, tổng kết ý tứ của những người trong nhà họ Phạm: “Hãy biết trân trọng cơ hội, bình tĩnh đối phó”.

Một giờ ba mươi phút trưa, Lý Hoan ngủ trưa, để đồng hồ báo thức lúc ba giờ.

Ba giờ chiều, Lý Hoan thức dậy, lại tắm một lần nữa.

Ba rưỡi chiều, Lý Hoan mở tủ chọn quần áo.

Bốn giờ chiều, Lý Hoan thay một bộ đồ mới là thẳng tưng, giày da bóng lộn, rồi soi gương.

Bốn giờ mười lăm phút, Lý Hoan lái xe đến bãi rửa xe để rửa xe.

Bốn giờ năm mươi, Lý Hoan xuất hiện ở cửa hàng hoa, chọn một cành hoa lan rồi bảo người bán hàng gói lại cẩn thận.

Năm giờ chiều, Lý Hoan đứng chờ ở cửa của đài truyền hình rất đúng giờ.

Lúc này, Lý Hoan đang ở trong trạng thái chiến đấu tốt nhất. Cậu chuẩn bị kỹ rồi mới đến. Nhưng khi nhìn thấy Tiểu Đa bước ra khỏi cổng đài truyền hình, Lý Hoan ngây người ra. Rõ ràng là đêm qua Tiểu Đa đã không ngủ ngon, khuôn mặt để mộc chẳng trang điểm, trên người mặc áo phông và một chiếc quần soóc bò vừa nhìn đã biết là tự cắt, vì hai ống quần dài ngắn không đều nhau, ở mép còn có cả một sợi chỉ, tóc buộc túm lại kiểu đuôi ngựa, khi cô bước tới, đứng cạnh Lý Hoan, cậu chợt thấy mình đã tốn công vô ích khi chuẩn bị áo quần.

Nếu như Tiểu Đa chú ý đến ăn mặc một chút, cho dù không phải là trang điểm kỹ càng, chỉ cần thấy ít nhiều cô cũng có sự chuẩn bị thì Lý Hoan còn hiểu được. Bản thân mất cả ngày trời, buổi trưa còn ngủ bù, buổi chiều bận rộn với việc chuẩn bị quần áo. Thế mà Phạm Tiểu Đa lại rất tùy tiện, Lý Hoan bắt đầu thấy trong lòng cực kỳ bực bội.

Chuyện này rõ ràng là rất không công bằng.

Hình ảnh của Lý Hoan hôm nay thích hợp với việc tới một nhà hàng kiểu Tây, còn cách ăn mặc, trang điểm của Tiểu Đa thì có lẽ thích hợp với việc ăn ở một quán ăn bên đường. Lý Hoan quyết định để Tiểu Đa chọn chỗ.

Phạm Tiểu Đa hoàn toàn không chú ý đến vẻ bề ngoài của Lý Hoan ngày hôm nay, cô chỉ cảm thấy cậu sạch sẽ, gọn gàng hơn mọi hôm, vì thế mà ánh mắt của cô không hề có chút ý nào là khen ngợi hình ảnh của cậu. Nghe Lý Hoan nói để cho cô chọn chỗ, Tiểu Đa nghĩ một chút rồi nói, đi ăn lẩu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây