WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Bạch Lộ hơi ngạc nhiên, thì ra Chương Minh Viễn cũng có cổ phần ở công ty này, vậy mà anh chưa bao giờ đề cập đến. Nhắc đến Chương Minh Viễn, mọi người lại râm ran bàn luận.

“Nghe nói anh trai của Chương tiên sinh mở một công ty chứng khoán ở Mỹ, chị gái theo con đường chính trị giống cha, đều đạt được rất nhiều thành tựu. Độc mỗi anh ta không thích làm kinh tế cũng chẳng ưa chính trị, chỉ làm những việc mình thích. Cũng có thể coi là một kẻ quái đản.”

“Điều này có gì lạ đâu! Xuất thân trong gia đình như nhà anh ta cũng không nhất thiết phải dấn thân vào đường quan lộ hay kinh tế làm gì. Gia đình tôi mà có điều kiện như vậy, tôi cũng chỉ làm những việc mình thích thôi. Nhưng nói đi nói lại, trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không bao giờ lao vào, phải giữ cái mạng này để hưởng phúc chứ!”

“Thế mới nói Chương Minh Viễn là kẻ quái đản. Người ta vẫn bảo người giàu thường sợ chết, anh ta thì ngược lại, một lòng muốn làm tay đua xe. Môn thể thao này thực sự rất nguy hiểm.”

“Lại còn không! Hai năm trước, anh ta bị tai nạn trong khi thi đấu, suýt mất mạng. Nghe nói lúc đưa anh ta tới bệnh viện đã có dấu hiệu tử vong. Tôi còn nhớ, khi đó Tổng giám đốc Âu trực ở bệnh viện mấy ngày liền, việc của công ty cũng không thèm để ý. Sếp Âu và Chương Minh Viễn là bạn từ tấm bé, tình cảm thân thiết như anh em ruột thịt.”

Đồng nghiệp mỗi người một câu, Bạch Lộ im lặng, lắng nghe về một Chương Minh Viễn mà cô chưa từng biết. Lúc này, giám đốc đang từ ngoài bước vào, vừa thấy cô liền bảo lập tức lên phòng Âu Vũ Trì. “Tổng giám đốc Âu có việc tìm cô.”

Bạch Lộ còn muốn nghe tiếp nhưng giám đốc đến rồi, mọi người cũng thôi không nói nữa. Cô rời khỏi văn phòng mà lòng đầy nuối tiếc, tới gõ cửa phòng tổng giám đốc. “Tổng giám đốc Âu, anh có việc tìm tôi?”

Âu Vũ Trì bảo cô ngồi xuống, hỏi: “Tôi nghe nói cô xin nghỉ phép hai ngày vừa rồi, lý do là gì vậy?”

Bạch Lộ có chút ngạc nhiên, mấy hôm trước cô đã gửi đơn xin nghỉ tới giám đốc bộ phận, sao lão tổng còn hỏi lý do? Nhưng lão tổng vẫn là lão tổng, đã hỏi rồi thì cô phải đáp, không thể ỷ là quen biết được. Hơn nữa, cũng không thể nói cô và Âu Vũ Trì thân thiết, nếu không phải có Chương Minh Viễn, liệu anh ta có biết cô là ai? Vậy nên cô biết thân biết phận mà giải thích tường tận: “Tổng giám đốc Âu, tôi đã xin phép giám đốc bộ phận rồi. Một người bạn của tôi bị thương phải nằm viện nên tôi xin nghỉ hai ngày để chăm sóc chị ấy.”

“Sao thế? Sao bạn cô lại bị thương phải nằm viện? Bị tai nạn giao thông à?”

Cô do dự một hồi, không muốn bịa chuyện. “Không phải. Là bị người ta đánh.”

Âu Vũ Trì vô cùng kinh ngạc. “Hả? Bạn của cô là con gái kia mà, ai lại quá đáng đến mức đánh một người phụ nữ phải nhập viện?”

Rất nhiều chuyện cô không thể nói rõ, bèn đổ tội cho bọn lưu manh đến gây sự khiến quán bar của bạn cô không làm ăn được. Trong một lần xảy ra xung đột, bạn cô bị chai bia đập vào rách cả đầu.

Âu Vũ Trì nghe xong thì căm phẫn. “Bọn này quá không biết điều! Thật chẳng còn phép tắc gì cả! Cô cũng vậy, bị bọn lưu manh đến quấy rối sao không nói với tôi? Tôi mà biết được thì đã gọi người đến dẹp yên từ lâu rồi, bạn cô cũng tránh được tai họa này. Nhưng giờ biết cũng chưa muộn. Có phải hai người đang lo lắng vì chuyện này không? Đừng lo nữa, nói với bạn cô, quán bar muốn mở thế nào thì cứ mở, tôi đảm bảo không đứa nào dám đến quấy rối nữa!”

Bạch Lộ cũng đang đau đầu thay cho Thiệu Dung. Quán bar phải đóng cửa hai ngày rồi mà vẫn có người đến phá phách, vẽ bậy… lên cửa. Cứ tiếp tục thế này, có lẽ quán bar không thể mở cửa nữa, muốn chuyển nhượng lại e cũng khó. Nếu vậy thì Thiệu Dung sẽ mất trắng Giờ có Âu Vũ Trì đứng ra giúp đỡ, đôi mắt Bạch Lộ chợt sáng lên. “Tổng giám đốc Âu, vậy tôi thay mặt bạn tôi cảm ơn anh!”

Âu Vũ Trì khoát tay khiêm tốn. “Đây chỉ là chuyện nhỏ, cô đừng khách khí! Sau này có chuyện gì không giải quyết được thì cứ tìm tôi, nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”

Sự nghĩa hiệp và nhiệt tình của Âu Vũ Trì khiến lòng Bạch Lộ bỗng xao động. Vừa rồi Chương Minh Viễn ghé qua, hành động “rút đao tương trợ” của Âu Vũ Trì có phải vì anh?

Sau khi Âu Vũ Trì nói sẽ dẹp gọn vụ này, vấn đề quả nhiên được giải quyết nhanh chóng. Không chỉ không còn kẻ nào đến giở trò phá hoại ngoài cửa mà những vết bẩn trước đây cũng có người dọn sạch.

Sau vài ngày Thiệu Dung nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, quán bar lại kinh doanh trở lại. Tối đó, rất nhiều giỏ hoa được gửi tới, còn không thiếu các sếp từ các ban, ngành quản lý. Đội mang đồng phục mũ kê pi1 trước đây ngày nào cũng đến bới móc giờ cũng trở nên dễ dàng. Có người còn nói: “Thì ra cô Thiệu quen Âu thiếu gia, sao không nói sớm chứ!”

Thiệu Dung chỉ mỉm cười, không đáp, đêm về nhìn thấy Bạch Lộ mới thở dài. “Làm thế nào đây! Lần này lại để em thay chị nợ ân tình người ta mất rồi!”

“Chị Dung, chị nhất định không được nói như vậy. Nếu nói nợ ân tình, chẳng phải em còn nợ chị nhiều gấp vạn, vả lại cũng không phải em đến cầu xin anh ta giúp đỡ, là anh ta chủ động hỏi thăm. Những chuyện phiền phức thế này với chị em mình là bài toán khó nhưng đối với họ thì chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến. Anh ta còn bảo em sau này có vấn đề gì không giải quyết được thì cứ nói.”

Bạch Lộ cố gắng kể lại mọi chuyện thật nhẹ nhàng, không muốn để Thiệu Dung áy náy nhưng Thiệu Dung nghe xong càng nhíu chặt mày. “Lộ Lộ, trên đời này làm gì có ai vô duyên vô cớ tốt với người khác. Sao Âu Vũ Trì lại nhiệt tình với em như vậy, đã bao giờ em nghĩ đến chưa?”

“Chị Dung, ý chị là gì vậy? Không phải chị muốn nói anh ta có ý đồ gì với em đấy chứ? Chuyện này là không thể!”

“Anh ta đương nhiên không thể có ý đồ gì với em, em đến đó làm là do sự sắp đặt của Chương Minh Viễn. Anh ta quan tâm em như thế, rõ ràng là nể mặt Chương Minh Viễn. Nhưng Lộ Lộ, không phải em nói đã không còn liên lạc với Chương Minh Viễn rồi sao?”

Em quả thực không còn liên lạc với Chương Minh Viễn. Từ khi em rời khỏi căn hộ của anh ta, bọn em đã không còn quan hệ gì nữa.”

“Em cũng không gặp lại anh ta sao?”

Bạch Lộ do dự một hồi, cuối cùng vẫn lắc đầu. “Không.” Cái liếc nhìn thoáng qua cửa thang máy, không nói với nhau một câu nào, có lẽ lần này không được tính là gặp mặt.

Thiệu Dung chau mày không hiểu. “Chương Minh Viễn không tìm em nữa, xem ra đã vứt em ra khỏi đầu rồi. Nhưng Âu Vũ Trì lại giúp đỡ em nhiều như vậy, không lẽ… anh ta đã nảy sinh ý gì với em?”

Bạch Lộ cười chảy cả nước mắt. Sao có thể như vậy chứ? Âu Vũ Trì khác Chương Minh Viễn, anh ta rất có hứng thú với nữ sắc, những cô bạn gái xinh đẹp quanh anh ta nhiều như Coca trong siêu thị. Gần đây, anh ta rất gần gũi với một cô người mẫu, cô gái đó là kiểu mà người ta vẫn gọi là khuôn mặt thiên sứ, vóc dáng yêu tinh. Anh ta còn đang say mê cô gái đó, làm sao có thể để ý đến cô chứ! Hơn nữa, Âu Vũ Trì còn có một nguyên tắc là “thỏ không ăn cỏ gần hang”, chưa bao giờ có thái độ mờ ám với nhân viên nữ trong công ty. Thiệu Dung quả thực đã quá lo lắng rồi.

Khi điện thoại đổ chuông, Bạch Lộ không nghe thấy, cô đang mang văn kiện sang cho phòng khác. Đến khi quay lại chỗ ngồi, phát hiện có một cuộc gọi nhỡ, vừa nhìn lướt qua cô đã sững người. Là điện thoại của Chương Minh Viễn, cách đây năm phút....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

80s toys - Atari. I still have