XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhBạch Phát Ma Nữ Rừng Ma Nới xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn




Như Chương Minh Viễn nói, trên thế giới này không thể có chuyện tình cờ đến vậy. Nhất định là Hoắc Mai đã bí mật báo tin cho Thượng Vân. Khi đó cô chỉ nói chuyện này với một mình Hoắc Mai, thông tin chỉ có thể bị tiết lộ từ chỗ chị ta.

Sống lưng Bạch Lộ bỗng toát mồ hôi lạnh. Ban đầu chỉ là mồ hôi lạnh, rồi như kết thành những hạt băng, thấm ngược vào cơ thể. Cô không cầm được, cả người khẽ run rẩy. Lạnh. Trong tiết trời tháng Tám giữa hè, tận đáy lòng cô lại tỏa hơi lạnh cóng.

Là cô quá ngây thơ, quá non nớt. Những tưởng Vương Hải Đằng và Hoắc Mai thực sự tốt với mình, thực ra bọn họ chỉ muốn lợi dụng cô. Còn cô lẽ ra đã có được hạnh phúc, chính vì giá trị lợi dụng của mình mà bị bọn họ phá hoại không thương tiếc. Nếu hôm đó cô không tiết lộ chuyện cùng Dương Quang đi đăng ký kết hôn, giờ có lẽ hai người đã trở thành vợ chồng hợp pháp, Thượng Vân có giận đến mấy cũng vô ích. Nhưng bây giờ, tất cả đều đã khác, những thứ cô đã mất sẽ chẳng thể nào lấy lại được.

Đứng bất động như khúc gỗ một hồi, Bạch Lộ đột nhiên quay đầu chạy ra ngoài. “Không được, tôi phải tìm bọn họ hỏi cho rõ ràng.”

Không hỏi rõ ràng, cô có chết cũng không cam tâm. Dù có chết, cô cũng phải chết một cách minh bạch.

“Này, Bạch Lộ…”

Chương Minh Viễn còn chưa nói xong, bóng dáng mảnh mai đã biến mất sau cánh cửa. Anh không nghĩ phản ứng của cô lại kịch liệt đến vậy, nhưng nghĩ lại cũng cảm thấy có thể hiểu được. Một cô gái như Bạch Lộ, có thể mềm yếu như một giọt sương mai nhưng cũng có thể kiên cường như những hạt mưa đá. Điều này anh đã được lĩnh giáo từ lâu.

Khi Bạch Lộ bước vào văn phòng tổng giám đốc của Quốc tế Thiên Đô, Hoắc Mai đang nghe điện thoại ở gian ngoài. Trông thấy cô, chị ta vội vàng kết thúc cuộc gọi, khẽ mỉm cười. “Bạch Lộ, sao em lại đến đây? Sức khỏe của cố vấn Chương thế nào rồi?”

Cô lạnh lùng, không trả lời câu hỏi. “Chị Hoắc, tôi có một chuyện muốn hỏi chị.”

“Chuyện gì?”

“Tháng Năm vừa rồi, chuyện tôi định cùng bạn trai đi

đăng ký kết hôn, có phải chị đã ngầm thông báo cho mẹ anh ấy?”

Cô vừa nói vừa nhìn chằm chặp vào biểu cảm trên khuôn mặt Hoắc Mai. Câu hỏi bất ngờ khiến mặt Hoắc Mai hơi cứng lại, cười khan hai tiếng. “Sao em lại hỏi vậy? Sao chị có thể quen mẹ của bạn trai em chứ. Em nghe ai nói vậy? Chuyện này vốn chẳng liên quan đến chị.”

Cô không chịu buông tha. “Chị Hoắc, chị có dám thề chị không liên quan đến chuyện này không?”

Hoắc Mai lấy lại bình tĩnh, sắc mặt không đổi. “Chị dám thề không liên quan, chị thực sự không biết em đang nói chuyện gì.”

Cô lại dồn chị ta thêm một bước: “Vậy chị có dám lấy danh nghĩa con trai mình để thề không?”

Cô biết Hoắc Mai rất yêu quý con trai mình, nếu thực sự làm việc thất đức tất sẽ gặp báo ứng, mà người làm cha làm mẹ không ai muốn con cái mình sẽ phải chịu điều đó.

Quả nhiên Hoắc Mai thay đổi sắc mặt. “Liên quan gì đến con trai tôi? Vì sao phải lôi nó vào đây?”

“Chị thấy chưa, chị không dám, bởi chị đã làm việc hổ thẹn với lương tâm, cho nên mới sợ con trai mình sẽ gặp báo ứng.”

Sắc mặt Hoắc Mai rất khó coi, chị ta không thể giữ bình tĩnh, giận dữ nói: “Bạch Lộ, tôi là cấp trên của cô, dựa vào cái gì mà cô dám nói chuyện với tôi như vậy? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, tưởng có Chương Minh Viễn làm chỗ dựa thì cô có thể ngồi đấy mà vênh váo? Cô chỉ là con ong mật bám lấy anh ta chứ chẳng phải bà Chương đường đường chính chính gì. Ngày nào đó bị anh ta đá rồi, xem cô còn ra oai được nữa không!”

Giọng nói của Bạch Lộ như xé nát tim gan: “Tôi bám lấy anh ta? Tôi chưa bao giờ bám lấy anh ta, là các người lao tâm khổ tứ tìm mọi cách đẩy tôi về phía anh ta mới đúng!” Nước mắt lã chã rơi, cô nghẹn ngào nói không thành tiếng. “Các người quá đáng lắm! Sao các người có thể làm như vậy? Hoắc Mai, tôi đã luôn tôn trọng, tin tưởng chị, đến chuyện riêng của mình tôi cũng không giấu chị. Chị biết tôi đã có người yêu, chúng tôi đã lên kế hoạch kết hôn, sao chị lại cố tình phá hoại? Chị có biết hạnh phúc của tôi đã bị chị hủy hoại không hả?”

Trong mắt Hoắc Mai bỗng lóe lên một tia hổ thẹn, không nói được lời nào. Bạch Lộ nước mắt rưng rưng, trừng mắt nhìn chị ta, ánh mắt như những mảnh băng vỡ, sắc nhọn và lạnh lẽo. Nếu giờ trong tay có súng, hẳn cô sẽ không do dự mà tặng chị ta một băng đạn. Hạnh phúc từng có được dễ dàng, chỉ vì tin lầm con người này mà bị mất trong đau đớn. Cô hận chị ta nhưng càng hận bản thân, hận vì mình quá ngây thơ, ngốc nghếch.

Sau khi rời khỏi Quốc tế Thiên Đô, lau khô nước mắt, Bạch Lộ vẫy một chiếc taxi. Khi tài xế hỏi muốn đi đâu, cô do dự một hồi, cuối cùng nói ra địa chỉ nhà Dương Quang. Chuyện đã đến nước này, biết mình không nên tìm gặp anh nữa nhưng cô không kìm được muốn đi, muốn gặp anh, muốn nói chuyện với anh… Trong lòng cô chất chứa quá nhiều điều muốn nói.

Nhưng khi thực sự đứng dưới nhà Dương Quang, Bạch Lộ lại không có dũng khí lên nhà gõ cửa. Trời đã trở về chiều, bầu trời màu tím nhạt, cái bóng của mặt trời và dấu ấn của mặt trăng đang quanh quẩn cùng nhau, cô vẫn chỉ quanh quẩn dưới lầu. Có nên lên nhà tìm anh không? Hay là lặng lẽ rời đi?... Đang không biết nên đi hay nên ở, cô bất ngờ nhìn thấy Dương Quang.

Anh không đi một mình, bên cạnh anh còn có Ninh Manh, hai người họ như hình với bóng. Vừa đi họ vừa nắm tay nhau thân mật, nhìn cũng biết là một cặp uyên ương. Anh gầy đi rất nhiều, cũng không còn vẻ phấn chấn như trước, vẻ mặt có chút nặng nề. Khi nhìn thấy cô, anh chợt thấy chấn động, anh mắt phức tạp và đau khổ tột cùng.

Cô nhìn anh mà nước mắt lưng tròng, tim đau đến tột cùng, không chỉ vì thấy anh và Ninh Manh tay trong tay thân mật mà còn vì anh đã thay đổi rất nhiều so với trước kia. Trước đây, anh là một chàng trai đầy nhiệt huyết, đầy sức sống nhưng giờ lại ảm đạm như bầu trời ngày đông mịt mờ.

Hai người nhìn nhau nhưng chẳng nói lời nào. Thực ra trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói với anh nhưng đôi môi run rẩy, vừa định mở lời lại như có một tảng nham thạch nặng nề chặn trong cổ họng khiến cô không thốt ra được.

Còn Dương Quang cũng chẳng nói với cô dù chỉ một từ. Sau giây phút chấn động, anh cúi đầu, thản nhiên đi qua như không trông thấy sự tồn tại của cô.

Ngược lại, Ninh Manh đi tới nói với cô một tràng, giọng điệu đầy oán trách: “Chị đến tìm Dương Quang làm gì? Nhìn xem, chị đã hại anh ấy thế nào! Chị có biết thời gian qua anh ấy sống khổ cực thế nào không? Sau khi ra khỏi nhà giam, một thời gian dài, đêm nào anh ấy cũng gặp ác mộng. Tôi phải đưa anh ấy ra ngoài giải khuây mất một tháng trời, anh ấy mới khá hơn chút đấy! Giờ chị lại chạy đến làm phiền. Tôi xin chị đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa, chị và anh ấy đã kết thúc rồi, hoàn toàn kết thúc rồi. Chị hãy buông tay để anh ấy được trở lại cuộc sống yên bình có được không?”

Kết thúc rồi… hoàn toàn kết thúc rồi… Bạch Lộ không phải không hiểu được điều đó nhưng nước mắt vẫn đổ như mưa. Giờ đây, cho dù có giải thích được tất cả những hiểu lầm, cô và Dương Quang cũng chẳng thể nào quay về như trước, đã chẳng thể quay lại nữa rồi. Dương Quang không còn là Dương Quang của ngày trước, cô cũng không còn là cô như lúc ban đầu. Cô có tìm anh khóc lóc, kể lể cũng chỉ khiến hai người thêm đau khổ. Thì ra tất cả mọi chuyện đều không phải lỗi của hai người, mà là bàn tay hô mưa gọi gió của vận mệnh đã nhẫn tâm đùa giỡn chúng ta....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0014 giây