Lại thấy mình ngồi đấy sắp thành nhân vật phụ vô duyên, nên Quân đành rút sớm. Cũng đến lúc anh phải trở về nhà rồi.
Cũng đến lúc, anh phải buông tay
Hẳn nhiên là thế…
Quân ngước lên nhìn bầu trời giăng ngang phía bên ngoài cầu thang, hít một hơi thật sâu. Đôi môi rộng đột nhiên nhếch lên một nụ cười.
Thế mới biết, không phải cứ cười có nghĩa là vui.
***
Việc Dương ốm đau bất thình lình đã khiến dự tính cùng Định đi gặp một người nào đó bị lùi lại. Đến khi cô khỏi ốm thì anh lại bận liên miên. Ngày ngày, anh vẫn phải chạy sang công trình bên Gia Lâm, khi lại chạy lên văn phòng của công ty đơn vị liên kết của Nhật ở Tây Hồ để giải quyết vài chứng từ hóa đơn gì đó… Thấy anh bận bịu, Dương cũng ngại ngần không muốn hỏi nữa. Mấy hôm sau, cô lại bị cuốn vào hội chợ du lịch lần đầu tổ chức ở Hà Nội, thành ra, việc hò hẹn đó dần dần Dương cũng quên đi mất.
Hai người chỉ có buổi tối để gặp nhau. Vì nhà sát vách, nên Dương dần có thói quen buổi tối ngồi ở cửa sổ, đợi tiếng FX nổ giòn, và bước chân trầm ổn của Định trên cầu thang, thấy cuộc sống của mình dường như đã thêm một nỗi đợi chờ cuối ngày rất đỗi ngọt ngào. Định thường ăn cùng cô món mì trứng nấu cà chua đơn giản, hoặc rất vui vẻ làm món trứng ngải cứu cho cô ăn. Dương dần dần nhận biết những thói quen của anh, và cũng dần dần lấy hết can đảm mà để lộ dần những tật xấu của mình cho Định biết, để anh đỡ… sốc, ví như cái thói bừa bộn, ví như cái tật mê ngủ, ví như là thói sợ đau, ví như là thói nóng giận là quát tháo ầm ĩ. Cái lần anh chàng Dinh nhiếp ảnh ở cơ quan quên không đưa bài cô sang cho bên maket, bị Tân gào thét, Dương cầm điện thoại mắng anh chàng cò lả ấy 1 trận tơi bời. Cô gắt um củ tỏi đến mức đầu bốc khói, chân tay khua khoắng lung tung mà vẫn không hả giận. Đến lúc quay ra thấy vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa buồn cười của Định, cô mới sực nhớ, thấy xấu hổ không để đâu cho hết. Nhất là khi anh vẫn tủm tà tủm tỉm “Không… không! Anh không có ý kiến gì về sự dịu dàng của em hết”… Ak Ak Ak, mất bao công cô xây dựng hình tượng… Huhuhu!
Nhà “người yêu” ở sát vách cũng rất tiện trong việc tìm hiểu cuộc sống của cái con người đầy bí hiểm đó. Định vui vẻ đánh ngay cho Dương một chùm chìa khóa, mặc kệ cô ú ớ từ chối. Thấy cô ngại ngần, anh mỉm cười dụ dỗ “Nếu ngại thì đánh lại một chùm của nhà em cho anh đi”. Rốt cục thì giờ chùm chìa khóa của cả Dương và Định bây giờ đều to đùng chĩu chịt, rơi xuống chắc hẳn tím nguyên một bàn chân. Thỉnh thoảng tò mò Dương cũng chạy sang nhà Định lục lọi chút chút, bởi vì hiếu kì, bởi vì quan tâm, và bởi vì với Dương, Định vẫn đầy bí mật. Cuộc sống gia đình của anh, những người anh yêu, những người anh quý, Dương không hề biết gì. Mỗi lần cô hỏi, anh lại đều xoa đầu cô, rồi em sẽ biết thôi mà, đừng vội.
Cô không vội làm sao được cơ chứ, khi mà thằng cháu của anh đã gieo vào đầu cô một ý nghĩ cực kì ám ảnh “Anh có mối”. Rốt cục, đó là mối nào, cô phải tìm cho ra!
Chương 15.2: Trong khoảnh khắc đó, Dương đột nhiên nhận ra, cậu ta giống Định đến lạ kì…
Khi Dương còn chưa kịp gạt phắt bàn tay Quân ra, anh chàng đã nhanh tay giật ngay mấy túi đồ trong tay cô, xăm xăm bước.
“Này … này, đi đâu đấy…”
Dương vừa nói vừa hấp tấp chạy theo. Quân bước đến chỗ một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen hầm hố, treo mấy cái túi lên.
“Lên đi! Có việc này phải làm cho xong nốt”.
Dương đực mặt ra “Việc này là việc gì? Sao việc của tôi lại dính vào việc của cậu?”
Quân cau có “Đã bảo lên đi. Đến nơi thì biết”.
Vừa nói Quân vừa thản nhiên đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu Dương. Dương hất ra, tự mình cài khóa rồi chật vật leo lên chiếc yên xe nghễu nghện. Tiếng nổ “pành pành pành” náo động cả một con phố, khiến một đống con người quay ra nhìn. Dương chúi xuống lưng của Quân, nghiến răng “Đi đi. Lần sau đừng hòng tôi leo lên cái con khủng long này của cậu”.
Quân cười lớn, ngoái lại đằng sau “Này, không biết là bao nhiêu em xinh tươi, chân dài đến nách, muốn được lên xe này mà không được đấy. Có phước mà không biết đường hưởng.”
Dương định châm chích mấy câu nhưng Quân đã rồ máy phóng thẳng. Mất đà, cô hốt hoảng túm lấy vạt áo Quân. Chiếc xe chồm lên trên đường, còn Dương, mắt nhắm tịt, nghe gió ù ù thổi qua tai.
“Sợ à”
Dương mím chặt môi, vẫn không dám mở mắt.
“Có gì mà sợ”.
Xe vẫn không giảm tốc độ. Bàn tay túm áo Quân bắt đầu phát mỏi, cũng là lúc cảm giác sợ sợ ban đầu dần tan biến trong Dương. Khi cô mở mắt, vẫn là đường phố vùn vụt trôi qua. Còn cô, khóe mắt ran rát, tóc bay phần phật, cả người thả lỏng. Cảm giác tốc độ hóa ra cũng … phê ra phết!
Nơi Quân đưa Dương đến là một quán bi – a sang trọng nằm trên đường Âu Cơ. Dương tròn mắt nhìn dàn đèn hiện đại treo trên những bàn bi – a xanh mịn, những cây cơ treo thẳng tắp trên giá gỗ đen dài như từng thanh kiếm, vài tệp bài mới cứng màu đỏ đen xếp vô cùng bắt mắt, thầm trầm trồ không gian quá mức chuyên nghiệp này. Quân tự nhiên nắm khuỷu tay cô, tiến về phía một căn phòng nhỏ phía trong.
“Chơi một ván nhé”.
Dương nhìn căn phòng nhỏ hẹp. Một nhân viên thắt nơ đang bật điện và bắt đầu xếp bi lên bàn. Chợt nhớ ra cái lần tai nạn ở quán bi – a khiến cô đã đột nhiên dính chùm với cả hai chú cháu nhà này, Dương ngờ ngợ.
“Tự dưng tới đây làm gì! Hôm nay không có hứng chơi”
Quân thản nhiên giơ tay nhìn chiếc đồng hồ. “Giờ mới 5h. 6h ở đó mới mở cửa, nên cố mà chơi đi”.
Dương trố mắt “Ở đó là ở đâu. Mở cửa cái gì???”
Quân vò mớ tóc của Dương rối mù lên, rồi dí sát vào mặt mình, cười toe toét “Tò mò mau già. Cứ chơi đi đã”.
Dứt lời, Quân điệu nghệ lấy một cây cơ xuống. Cậu ta thong thả cúi người phá bi, cú đánh vừa đủ lực nhưng 4 viên bi đã lăn xuống lỗ. Rồi cậu ta ấn cây cơ vào tay Dương, bảo cô đánh. Nhìn bàn bi đẹp như mơ thế này, Dương cũng bắt đầu ngứa ngáy tay chân. Cô vứt đôi giày ra, đi đất , rồi bắt đầu đi quanh bàn bi cân nhắc. Lựa viên bi số 6 đang nằm thẳng tắp với lỗ, Dương ngắm nghía.
“Lệch rồi. Sang phải một chút”.
Mặc câu chỉ đạo của Quân, Dương vẫn đánh. Hứ, làm như mình cao thủ thì chỉ trỏ thế nào cũng được sao? Cô đã ngắm rất kĩ rồi mà. Dương mím môi đánh, không hề biết phía ra có khóe miệng nhếch lên đầy vẻ buồn cười.
Viên bi chết tiệt chạm vào thành miệng lỗ, bắn ra. Dương đực mặt, trong khi đó, Quân thản nhiên tóm lại viên bi đặt lại vị trí đúng như ban đầu.
“Nhìn nhé”
Quân ngắm bi, đánh nhẹ, đường cơ thong thả, chuẩn xác. Viên bi chạy thẳng tắp vào lỗ. Dương đang đợi Quân sẽ vênh mặt lên với mình, nhưng cậu ta nắm lấy tay cô, kéo lại.
“Thử lại một lần nữa”.
Mặc cho Dương ngượng nghịu, Quân nắn chỉnh lại tư thế cho Dương, từ cách vuông góc khuỷu tay đến cách ngắm bi sao cho chuẩn xác. Cảm giác một người con trai ghé quá sát mình, dù là Quân đi nữa, thì cũng làm Dương thiếu tự nhiên. Nhưng Quân thì dường như không chú ý, cậu ta cứ nói, vừa nói vừa chỉnh, giọng điệu như bắt Dương phải làm bằng được. Đến một hồi thì Dương cũng quen, bắt đầu chuyên chú đến những gì cậu ta giảng giải.
Luyện đi luyện lại một lúc, Dương đòi thử đấu với cậu ta một ván. Lần đầu tiên, cô ăn thẳng một mạch 5 bi đến mức cô cứ ngớ người ra mà cười sung sướng, thậm chí khi cắt được một đường cơ rất mỏng, đẩy bi ăn vào lỗ mười, Dương đã hưng phấn đến hét lên. Quân xoa đầu cô như một đứa trẻ con....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: