Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gái già xì tin dí dỏm hài hước - Nguyễn Thu Thủy


Dương gật gật đầu ra hiệu mình đã ổn, tay rút thêm tờ giấy ăn quay ra một chỗ cố sức xì mũi. Vận hết cả mấy thành công lực thì đống nước mắt nước mũi mới sơ tán khỏi mặt, để lại hậu quả trông mắt cô như quả trứng vịt lộn và mũi như quả cà chua. Định nhìn cốc trà gừng, “thủ phạm” của cơn khóc bất thình lình của Dương, nghĩ ngợi không biết có nên giục Dương uống nốt không. Nhưng cô nàng đã cười như mếu.

“Đợi em uống nốt nhé”.

Rồi rất không khách khí, Dương uống hết sạch cốc trà gừng giờ chỉ còn ấm ấm. Nói đi nói lại, hình ảnh của cô trong mắt Định cũng đã nát như tương bần rồi, màu mè mà làm gì nữa. Hơn nữa, không thể không kể đến một lí do là, cô rất mê trà gừng. Miếng ăn giữa đàng, ai đàng hoàng là dại. Dương đàng hoàng thì đã chẳng đàng hoàng rồi, lại đang mệt chết đây, uống thêm chút nữa cho ấm bụng, cũng đỡ tốn công Định lăng xăng chạy đi mua về cho cô.

Uống xong, mặc cho Định đi trả tiền, Dương đứng dậy, cố lấy vẻ thản nhiên nhất để ra cạnh xe của Định chờ đợi, lờ đi đôi mắt của ông chủ quán nhìn mình như con yêu quái rụng lông. Định trả tiền xong thì đi ra nổ máy, nhìn Dương một chút, định nói gì đó lại thôi. Cô cũng lẳng lặng lên xe.

Xe chạy không nhanh không chậm. Hai người im lặng, sự yên lặng không hiểu sao không khiến Dương nhẹ nhõm, nó chỉ khiến cô thấy mình là một cục nợ phiền toái với Định mà thôi. Chắc anh cũng chán hẳn, chả buồn nói với cô nữa rồi. Dương nghĩ mãi, không biết có nên xin lỗi Định vì đã khóc vô duyên vô cớ và làm mất mặt anh đến thế không.

Trong lúc đầu cô đang đánh nhau loạn xà ngầu giữa có mở miệng hay không mở miệng thì giữa đường mọc ra hai tay cơ động. Đã lấy tiền thì chớ, lại còn gán cái lí do cô khóc vì giận người yêu. Lí do ấy thanh cảnh quá, cô tiêu hóa không nổi. Mà Định thì chắc còn không tiêu hóa nổi hơn.

Vừa làm anh điếc ráy, vừa làm anh mất tiền, vừa làm anh mất mặt. Đến một câu xin lỗi cô cũng không mở miệng ra được thì… Cuối cùng, khi hai tay cảnh sát cơ động đã khuất dần nơi cuối đường, cơn đấu tranh tư tưởng của Dương cũng đến lúc kết thúc. Cô cúi đầu lí nhí bằng cái giọng khản đặc.

“Xin lỗi anh Định nhé”…

Định hơi nhướng mày, cuối cùng phì cười.

“Ngốc thật. Lên xe đi”

Dương lại leo lên xe. Phù, dù sao nói được câu xin lỗi cô cũng thấy nhẹ cả bụng rồi. Còn những chuyện xấu hổ hôm nay, cô sẽ nghĩ vào lúc khác. Quyết định vậy đi!

Dương tự nhủ mình như thế, lắc lắc đầu cố văng những ý nghĩ đầy màu … nhục nhã đang quay trở lại, thì nghe giọng Định vang lên đầy lo lắng.

“Em sao thế? Nhức đầu à?”.

Dương ấp úng “Không… Không ạ”.

Định dường như không tin nhưng cũng không biết nói gì hơn. Chiếc xe lại trôi đi trong lặng im. Đường vắng. Đêm trong lành với vài cơn gió nhè nhẹ. Bóng những ngọn đèn cao áp ngả xuống con đường màu sẫm vàng êm ả. Nếu vào một đêm khác, một hoàn cảnh khác, bờ vai rộng rãi này trước mặt Dương sẽ có sức cám dỗ biết bao… Nhưng giờ thì cô chẳng có một tí tẹo tì teo nào tinh thần, sức lực để mà… bị cám dỗ nữa, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng về đến nhà, nhét 1 nắm thuốc an thần vào bụng và ngủ ngay lập tức.

Vừa nghĩ đến đó, chiếc FX cua một vòng rẽ vào phía khu chung cư nhà Dương rồi dừng lại.

Dương hồi hả bước xuống. Định quay nhìn cô, nhẹ giọng.

“Nghỉ ngơi sớm nhé.”

Dương gật đầu như bổ củi, rồi sực nhớ ra, cô nhìn Định thoáng nét lo lắng.

“Anh lại vào viện bây giờ ạ?”.

“Ừ”

“Vậy anh đi đi không muộn”.

Định gật đầu, vê ga định đi, nhưng nghĩ thế nào, anh dừng lại.

“Cám ơn em đã vất vả vì cháu tôi”.

Dương sững ra, chưa kịp nói gì thì chiếc xe đã vụt đi. Bóng Định, thoáng chốc đã mất hút cuối đường.


Chương 9.1: Mặt trời rực rỡ trên đầu…


Định nghĩ mình cần một ly café. Cổ anh mỏi nhừ vì nghoẹo đầu trên ghế suốt đêm, chập chờn nửa thức nửa ngủ. Đầu anh bắt đầu ong ong đầy khó chịu. Anh vuốt mặt, giơ cao đồng hồ trên tay, nhìn kĩ. Đã 6h sáng. Ánh nắng bắt đầu le lói qua những khe cửa, rọi vào căn phòng.

Trên giường, Quân vẫn ngủ say. Những vòng băng trắng toát càng làm nổi lên những vết xước và vết bầm trên mặt. Đôi mắt một mí nhắm tịt, chiếc mũi cao thẳng tắp thở sâu. Định thở khẽ, hi vọng giấc ngủ dài sẽ khiến cậu thanh niên trai trẻ dồi dào sức lực như Quân mau lại sức hơn. Nhìn khuôn mặt Quân, Định nghĩ đến một khuôn mặt khác, người đã khiến những ngụm rượu sake trong miệng anh đắng ngắt trong bữa tiệc hôm trước.

Anh lặng lẽ ra khỏi phòng, gọi cô y tá bữa trước trở lại kiểm tra cho Quân. Sau khi thấy ổn cả, anh mới nhẹ người rút chiếc xạc pin mượn ở phòng trực ban bệnh viện ra khỏi điện thoại. Thật may vì tối qua, trong lúc chán nản không biết làm gì, anh mới thử khởi động lại điện thoại và nhận được tin nhắn của Dương. Anh nhớ lại cảm giác tim thắt lại khi đó, sợ hãi đến nghẹt thở. Cả quãng đường dằng dặc khi anh lao đến bệnh viện.

Xét cho cùng, người thân duy nhất còn lại của anh trên đời, không phải là Quân sao?

Định nhấn nút khởi động máy. Điện thoại rung lên từng hồi, báo đến những cuộc gọi nhỡ liên tục của Dương. Chắc Dương đã mệt mỏi không ít, cứ nhìn vẻ bơ phờ tối qua của cô thì biết. Giờ chính anh, sức lực thanh niên cũng cảm thấy rời rã sau một đêm chập chờn mộng mị.

Trên máy, hiện lên cả các số gọi nhỡ của ông Thụ. Đêm qua khi anh lao đi, ông có vẻ lo. Nhưng vì điện thoại hết pin và cũng quá khuya nên Định không gọi lại. Anh bước ra hành lang, bấm số của ông, thông báo vắn tắt tình hình và muốn xin nghỉ phép. Ông Thụ xuề xòa bảo Định cứ lo việc gia đình thoải mái. Ông sẽ thu xếp. Rồi đột nhiên, ông Thụ hỏi một câu khiến Định sững người.

“Chú nói gì ạ?”

“Ơ cái thằng này, chú nói thế mà nghe không ra à? Phải mày quen biết gì ông Vũ không?”

Định im lặng một thoáng. “Quen biết” ư, anh với ông mà có thể dùng từ “quen biết” để nói sao?

Định ậm ừ hỏi lại “Sao chú hỏi cháu thế ạ”.

“Chẳng có gì. Thấy tay này hỏi thăm mày nhiều hơn bình thường nên chú thấy lạ. Thôi, cứ ở nhà lo việc đi. Khi nào đi làm được thì gọi cho chú”

“Vâng. Cháu chào chú”.

Định cúp máy, thẫn người. Có phải “Chạy trời không khỏi nắng” là thế này không? May mà ông Thụ không hỏi thêm. Nếu không, anh cũng không biết nói thế nào!

Định đứng im trong một thoáng, rồi lắc mạnh đầu. Nghĩ ngợi không được tích sự gì. Anh đi xuống cầu thang. Đến chỗ chiếu nghỉ, nơi anh va phải Dương hôm trước, Định thoáng ngẩn người. Anh nhớ lại buổi tối kì dị mới cách đây chưa đầy chục tiếng, có cô nàng 28 tuổi, áo còn vương màu máu, ôm chặt lưng anh vì đói, khóc một cách ồn ào vì lỡ uống phải ly trà gừng bỏng lưỡi, xì mũi không ngại ngần, và nhìn anh bằng cái nhìn ngơ ngẩn của cô bé 8 tuổi.

Định bất giác nở nụ cười, anh bước ra đường.

Mặt trời rực rỡ trên đầu. Một ngày mới. Những bất an tạm xua đi trong thoáng chốc.

Định về nhà, tranh thủ tắm ào qua rồi xếp đặt lại ít quần áo mang vào viện cho Quân. Hai chú cháu người gần giống như nhau nên Định không cần phải mua thêm gì. Định đi ra cửa, sực nhớ, quay lại tủ lấy thêm ít tiền nhét thêm vào ví rồi khép cửa. Ngang qua nhà Dương, anh không nhận ra mình đã ngoái lại liếc nhìn.

Cánh cửa đóng chặt. Chắc Dương vẫn ngủ say. Không biết mắt cô còn sưng không nhỉ?

Ý nghĩ này chợt đến khiến Định bất ngờ với chính mình. Đang lựng khựng bước chân, thì thấy Dương đứng từ dưới đi lên, bước từng bậc, đầu chúi xuống nhìn xuống bàn chân, tay vung vẩy một gói xôi và túi đậu nành, miệng lẩm nhẩm câu hát chế theo bài Sắc màu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây