Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đợi chờ ký ức - Born


Trong lòng có cảm giác bất lực vô cùng, bởi vì, cô không có khả năng khống chế cảm xúc, không có khả năng định vị nó. Cho nên cô không biết được những hình ảnh đó là ảo hay thật. mà chẳng ai chịu cho cô một lời đáp. Hải Quỳnh ngồi dưới đất mà khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô khiến cho những người kia hơi hoảng, họ quay quanh cô hỏi:

- Này cô, không sao chứ. Có phải bị va vào đau quá không? - Người va vào Hải Quỳnh gãi đầu ngồi xuống hỏi với vẻ mặt áy náy.

Hải Quỳnh không đáp, ánh mắt cô vô hồn đầy đau thương.

- Hải Quỳnh, em là Hải Quỳnh đúng không?

Hải Quỳnh ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình. Người đó chen vào trong đám bạn đến trước mặt cô gọi tên.

- Anh biết tôi sao? - Hải Quỳnh ngước đôi mắt long lanh đỏ hoe nhìn người đó.

- Em không nhận ra anh sao? Anh là Giang đây, thường đi với Công đó. Nhớ không? – Giang chỉ vào mình nói.

Hải Quỳnh nhìn anh ta chăm chú. Giang….Công….
- Này đừng có tin tên này, tên này cái tên đại diện cho con người, nhìn mặt hắn ta là thấy gian xảo rồi. Coi chừng bị tên này lừa đó. Đừng chơi với hắn, chơi với anh nè , anh tên Công - Anh chàng người Huế lại bá vai anh chàng Giang trêu.

- Xin lỗi anh, ba em dạy nên chơi với người thẳng đừng chơi với người công – Hải QUỳnh cười nhìn Công trêu.

Từng ký ức hiện về trong đầu Hải Quỳnh, cảm giác này rất thực, không giống như một sự ảo tưởng.

- Xem ra đúng là em bị mất trí nhớ thật rồi – Giang nhìn Hải Quỳnh thở dài đáp.

Giang đỡ Hải Quỳnh đứng dậy nhìn vẻ tiếc rẻ nói:

- Em không nhận ra anh kể ra cũng có chút buồn. Sao giờ này em lại ở đây? Khuya lắm rồi…mau về nhà đi. Hay để anh đưa em về nha – Giang kéo tay Hải Quỳnh đi đưa cô về.

Hải Quỳnh lắc đầu, cô chưa muốn về nhà lúc này. Giang thấy vậy đành buông tay nói:

- Vậy anh cũng không ép. Anh về đây, nhưng em nhớ phải cẩn thận, con gái ở ngoài đường giờ này không tốt đâu .

Nói xong, Giang khoát tay các bạn đi tiếp. Hải Quỳnh nhìn theo bóng Giang, nhìn thấy Hình ảnh Giang, Công và Tần Phong khoát tay nhau đùa giỡn, trong miệng đột nhiên lên tiếng gọi:

- Tống Giang…..

“ Cái gì mà gian xảo chứ. Anh đây họ Tống, ba anh ngưỡng một nhân vật Tống Gianh trong thuỷ hử nên đặt tên anh là Giang, Tống Giang, anh hùng Tống Giang có rõ chưa hả, dám gọi anh là gian xảo, anh vặt “lông chân ngón cái “từng đứa bây giờ”

Giang nghe vậy ngớ người, vội vàng qua đầu nhìn Hải Quỳnh mừng rỡ hỏi:

- Em nhớ lại rồi sao, em nhận ra anh à.

- Kể cho em nghe những chuyện lúc trước đi.

Giang hơi bối rối nhìn Hải Quỳnh, anh không biết có nên chấp nhận yêu cầu của cô không, nhưng nhìn ánh mắt như đang khẩn cầu của Hải Quỳnh, cuối cùng Giang gật đầu.

………..

“Không phải là ảo giác mà là sự thật”- Hải Quỳnh tự nhủ thầm với lòng sau khi nghe Giang kể, cô và Tần Phong đã từng yêu nhau tha thiết.

- Tần Phong thật sự rất yêu em, anh chưa từng thấy cậu ấy hạnh phúc và vui vẻ bên cạnh cô gái nào ngoài em cả, Thật đó – Giang nói thêm vào.

- Tại sao em và anh ấy chia tay ….- Hải Quỳnh đột nhiên lên tiếng hỏi.

- Cái này….- Giang ấp úng không biết nói sao.

- Có phải vì Tần Phong có người con gái khác. Là Nguyên Thu phải không?

- Cái này, không giống như em nghĩ đâu, sự thật là Nguyên Thu và Tần Phong được cha mẹ hai bên…- Giang vội lên tiếng giải thích.

Một bản nhạc chuông nổi lên…..Có người gọi cho Giang, anh nhìn điện thoại rồi nhìn Hải Quỳnh. Hải Quỳnh bèn nói:

- Anh nghe điện thoại trước đi

Giang bèn đứng dậy cầm điện thoại ra chỗ vắng nói chuyện. Nhưng khi anh quay lại, đã không còn thấy Hải Quỳnh ngồi đó nữa.

- Ting……

Tiếng chuông cửa làm Tần Phong thức giấc. Anh miễn cưỡng thức dậy, đi ra mở cửa. Cửa vừa mở ra thì thấy nét mặt hoảng hốt của Minh Trang.

- Anh Tần Phong! Anh có gặp Hải Quỳnh…..- Minh Trang vừa thấy Tần Phong mở cửa thì lao vào nắm lấy anh hỏi dồi, nhưng ngay sau đó cô thấy bóng dáng của Nguyên Thu xuất hiện sau lưng Tần Phong thì khựng lại.

- Tại sao cô ta lại ở đây – Minh Trang mím môi tức giận trừng mắt nhìn Nguyên thu chất vấn Tần Phong.

Tần Phong nghe Minh Trang hỏi thì quay ra sau lưng mình, thấy Nguyên Thu đang đi ra thì hơi nhăn mày một chút, nhưng anh phớt lờ câu hỏi của Minh Trang, anh đang lo lắng cho Hải Quỳnh, gọi điện suốt đêm cũng không được, cả Minh Trang cũng không gọi được khiến anh lo lắng cả đêm, không hiểu chuyện gì xảy ra. Nếu như anh không bận chút việc, chắc chắn sẽ chạy đến nhà tìm cô.

- Chuyện này từ từ nói sau, em mau nói chuyện Hải Quỳnh đi . Cô ấy sao rồi - Tần Phong nóng lòng muốn biết tin tức Hải Quỳnh, anh nắm chặt tay Minh Trang gặn hỏi khiến cô nhăn mặt vì đau.

- Xin lỗi, anh không cố ý - Tần Phong vội vàng buông tay Minh Trang ra hối lỗi.

Minh Trang cũng không để ý thái độ của Tần Phong nữa mà nhìn chằm chằm Nguyên Thu, cô ta cũng đang trừng mắt nhìn cảnh níu níu kéo kéo của cô và Tần Phong.

Tần Phong thấy Minh Trang trừng mắt nhìn đáp trả Nguyên Thu mà không trả lời câu hỏi của mình thì thở dài nói:

- Em đừng hiểu lầm. Hôm qua chị gái anh về nước, cô ấy chỉ đến chơi cùng chị gái anh thôi.

- Vậy sao – Minh Trang có vẻ thả lỏng người ra một chút , cô liếc mắt lườm Nguyên thu một cái rồi mới quay lại nhìn Tần Phong đáp.

- Em nói chuyện Hải Quỳnh trước đi - tần Phong nóng ruột vội giục.

- Hôm qua em và Phương Hồng cãi nhau, vô tình đã nói ra mối quan hệ giữa anh và Hải Quỳnh. Hải Quỳnh đã nghe thấy nên đã bỏ đi khỏi nhà. Tụi em tìm cả đêm qua mà không thấy cô ấy, gọi điện cho anh mà anh không bắt máy. Em muốn hỏi tối qua Hải Quỳnh có đến tìm anh không? Nhưng xem ra tối qua cô ấy không đến rồi – Minh trang rầu rỉ đáp.

- Tối qua…- Tần Phong lẩm nhẩm rồi quay phắt người lại phía sau nhìn Nguyên thu.

Nét mặt vênh váo của Nguyên Thu bắt đầu tái nhợt lại, cô ta mím chặt môi cúi đầu nhìn xuống dưới đất, lãng tránh ánh mắt của Tần Phong.

“ Chỉ là người đi tiếp thị quản cáo thôi.” - Tần Phong lặp tức nhớ lại sự việc ngày hôm qua. Trong lòng xuất hiện một luồn máu nóng đầy giận dữ xuất hiện, anh lao nhanh về phía Nguyên Thu nắm chặt lấy tay cô ta siết mạnh, ánh mắt hằn tia máu giận dữ hỏi:

- Có phải đêm qua Hải Quỳnh đã đến đây không?

Nguyên Thu quay mặt đi không đáp. Tần Phong tức giận hiểu ra mọ chuyện, anh giận đến nỗi giơ tay lên định tát Nguyên Thu nhưng Minh Trang đã giử tay anh lại.

- Bỏ đi, bây giờ kiếm Hải Quỳnh mới là điều quan trọng. Hôm qua Hải Quỳnh bỏ đi, không biết trong người cô ấy đem đủ tiền hay không? Tụi em không dám nói chuyện này cho nhà cô ấy biết, chỉ có thể nói dối là rủ cô ấy đến nhà em ngủ, cho nên cần nhanh chóng tìm ra Hải Quỳnh. Kẻo họ phát hiện thì nguy.

Tần Phong nghe vậy mới từ từ thả tay Nguyên Thu ra, anh không thèm nhìn mặt cô lấy một lần nào nữa, quay sang Minh Trang nói:

- Chờ anh một chút, anh thay đồ rồi mình cùng đi tìm cô ấy.

- Ừ, nhanh lên – Minh Trang gật đầu đáp.

- Tôi không muốn cô xuất hiện ở nhà tôi nữa - Tần Phong quay sang Nguyên thu lạnh lùng nói.

Tần Phong lặp tức trở về phòng mình thay đồ, Nguyên thu nhìn theo tức giận đến nỗi tái cả mặt. Đang định tìm Minh Trang gây sự thì ….

- Chát….

Minh Trang đã giáng cho Nguyên Thu một cá tát tai cực lực mạnh vào gương mặt xinh đẹp của chị ta....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây