Lập Hộ trầm mặc một vài giây rồi lên tiếng: "Tôi không biết, nếu rút máu nữa sẽ vượt qua giới hạn chịu đựng của cơ thể cô. Một số người bình thường khi bị mất máu nhiều quá sẽ không giữ được tính mạng, một số khác vẫn có thể sống sót. Tôi không rõ nên không dám kết luận...".
"Không cần". Lập Hộ còn chưa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng chứa sự tức giận vọng đến, khiến tất cả mọi người sững sờ.
"Lão đại, lão đại không thể ngồi dậy". Lập Hộ đứng bên cạnh Tề Mặc, vội giữ người hắn khi thấy hắn mở mắt chống tay định ngồi dậy.
Tề Mặc hơi nghiêng đầu nhìn Ly Tâm. Gương mặt cô trắng bệch, toàn thân cô không còn sức sống. Vừa rồi trong lúc nửa mê nửa tỉnh, hắn nghe thấy câu Ly Tâm có thể mất mạng. Bây giờ nhìn kỹ mới thấy, Ly Tâm ở trong tình trạng yếu ớt mà hắn chưa gặp bao giờ. Trước đây dù cơ thể đau đớn nhưng cô vẫn tràn đầy tinh thần. Bây giờ Ly Tâm yếu đến mức gió có thể thổi bay, khiến Tề Mặc cảm thấy không dễ chịu chút nào.
"Tề! Anh cần truyền một ống huyết thanh nữa mới được. Nếu không..."
"Tôi đã nói không cần". Tề Mặc lạnh lùng cắt ngang lời Jiaowen. Tay hắn vẫn không rời khỏi tay Ly Tâm. Hắn muốn kéo Ly Tâm vào lòng nhưng không đủ sức. Tề Mặc bất giác cau mày. Vừa rồi hắn vẫn bình thường, sau khi bị ngất, hắn yếu đến mức không nhấc nổi Ly Tâm, bức xạ đúng là đáng chết.
"Tề!". Jiaowen quát Tề Mặc.
Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc, sắc mặt của hắn rất khó coi. Cô cảm nhận được hành động vừa rồi của Tề Mặc. Đối với Tề Mặc mà nói, chắc đây là lần đầu tiên hắn bất lực như vậy. Ly Tâm bất giác mỉm cười, Tề Mặc cũng có lúc lực bất tòng tâm.
"Anh còn nói nữa, tôi..."
"Lấy đi!". Tề Mặc chưa nói xong câu uy hiếp Jiaowen, Ly Tâm đột ngột lên tiếng. Giọng nói của cô tuy rất khẽ nhưng đều lọt vào tai mọi người.
"Con bé đáng chết này. Tôi đã nói, nếu có chết em cũng không thể chết trong tay người khác". Tề Mặc tức giận bóp mạnh tay Ly Tâm.
Ly Tâm bất giác mỉm cười: "Dù có chết, tôi vẫn chết trong tay anh mà, anh cáu giận gì chứ? Hơn nữa, tôi cũng chưa hẳn không thể giữ mạng sống".
"Mệnh lệnh của tôi đến lượt em phản đối hay sao?". Tề Mặc vẫn không che dấu sự bá đạo như thường lệ. Dù hắn đang nằm trên giường bệnh, toàn thân không còn sức lực nhưng bá khí toát ra từ người hắn vẫn không giảm một chút nào.
Lập Hộ thấy Ly Tâm mỉm cười, ngữ khí bình thản như ra hiệu anh ta hành động nhanh lên. Anh ta bất giác run tay, hít một hơi dài rồi đi đến bên Ly Tâm. Nhìn những vết kim tiêm đầy trên cánh tay Ly Tâm, Lập Hộ cúi đầu nói nhỏ: "Tôi xin lỗi", đồng thời cắm nhanh kim tiêm vào đúng huyết quản Ly Tâm.
Ly Tâm hơi run rẩy khi kim tiêm cắm sâu vào da thịt cô. Jiaowen quỳ ở bên cạnh ôm người Ly Tâm, giúp cô không bị lả đi.
"Buông ra, nghe rõ chưa?" Tề Mặc không nhúc nhích bởi hắn không còn chút sức lực. Nhưng từ ánh mắt hắn tỏa ra luồng khí vô cùng lạnh lẽo và mùi máu tanh nồng nặc. Hắn giống một con mãnh thú bị trói chặt tứ chi không thể động đậy nên càng phẫn nộ.
"Anh cáu giận làm gì, bọn họ cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi". Ly Tâm gối đầu lên vai Jiaowen, cố nở nụ cười với Tề Mặc.
Nghe Ly Tâm nói chuyện với mình, Tề Mặc quay đầu nhìn cô. Đôi mắt hắn chỉ còn lại sự lạnh lẽo và chết chóc, giống như thời khắc yên bình trước khi giông bão ập tới.
Ly Tâm mỉm cười với Tề Mặc, động động bàn tay đang nằm trong tay hắn. Cô cất giọng khẽ khàng: "Anh cứu tôi một lần, tôi cũng cứu anh lần này. Anh đến cứu tôi mà không đắn đo gì cả, tôi cũng sẽ không hà tiện sinh mạng để cứu anh. Lão đại, nếu tôi không chết, sau này anh nhớ dịu dàng với tôi một chút. Còn nếu tôi đoản mệnh, anh cũng đừng trách cứ bọn họ. Anh nên cảm thấy may mắn khi có thuộc hạ như bọn họ".
Ly Tâm luôn trân trọng sinh mạng của mình. Nếu vào lúc khác bảo cô đánh đổi mạng sống để cứu Tề Mặc thì còn lâu cô mới đồng ý. Nhưng vào lúc này, cơ thể Tề Mặc suy yếu một cách nhanh chóng, các cơ quan nội tạng xuất hiện nhiều vấn đề. Tề Mặc lại vì cứu cô mới bị như vậy, Ly Tâm không phải là người vô tình vô nghĩa, người khác kính cô một thước, cô sẽ trả một trượng. Tề Mặc đánh đổi cả tính mạng để cứu cô thì làm sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn.
Ly Tâm mỉm cười với Tề Mặc, lần này coi như trả hắn một mạng. Có điều, Tề Mặc nói cứu cô vì không muốn cô chết trong tay người khác, liệu cô nên có ý nghĩ hoang đường rằng Tề Mặc cũng không thể chết trong tay người khác? Lần này coi như huề nhau, hai người không ai nợ ai.
Đối diện với gương mặt bình thản của Ly Tâm, đáy mắt Tề Mặc lóe lên một tia phức tạp, không phải là sự nghiêm nghị và lạnh lẽo vạn năm không đổi mà thần sắc chưa từng xuất hiện bao giờ. Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú, nói rành rọt từng từ một: "Tốt nhất em nên kiên trì đến cùng. Nếu không, tôi sẽ không tha cho em".
Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm cất giọng yếu ớt "Bá đạo quá" rồi ngất lịm đi. Jiaowen ôm chặt Ly Tâm. Lập Hộ ở bên cạnh nghiến răng rút đầy ống máu rồi quay người tinh lọc huyết thanh.
"Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô chết. Bây giờ tôi sẽ đi tìm người có nhóm máu giống cô. Dù hiếm mấy đi chăng nữa, tôi cũng sẽ tìm ra. Jiaowen tôi đã hứa chắc chắn sẽ làm được". Jiaowen thận trọng hứa với Ly Tâm.
Ban nãy, Jiaowen có dự tính riêng nên mới đặt câu hỏi với Lập Hộ. Chỉ cần nhóm máu của Ly Tâm không phải duy nhất trên trái đất, chỉ cần trên thế giới có người trùng nhóm máu với cô, anh ta dù có đào ba tấc đất cũng phải tìm bằng được. Dùng mạng đổi mạng là thủ đoạn của người vô dụng, người có năng lực như anh tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Sở dĩ Jiaowen bây giờ mới đưa ra lời hứa là vì anh ta muốn biết Ly Tâm có cam tâm tình nguyện cứu Tề Mặc hay không. Anh ta biết đối với Tề Mặc, Ly Tâm là một người đặc biệt, đặc biệt đến mức có một không hai. Một người như Tề Mặc mà bán mạng cứu Ly Tâm chắc chắn là một hành vi điên rồ. Chỉ e Tề Mặc biết rõ kết quả nhưng vẫn nhảy xuống hố.
Jiaowen sợ Tề Mặc không phải là người đặc biệt đối với Ly Tâm. Tuy cô từng hơn một lần cứu mạng Tề Mặc nhưng những lần đó chỉ là tình cờ hoặc là thuận tay, hoặc là người khác động thủ, buộc cô không thể không cứu. Bây giờ Ly Tâm tự nguyện xả thân cứu Tề Mặc, như vậy là đủ.
Jiaowen bế Ly Tâm, nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh Tề Mặc. Tề Mặc không nói một lời nào, giang tay ôm chặt Ly Tâm vào lòng.
Jiaowen quay người đi ra ngoài. Vừa đi anh ta vừa nói cất cao giọng: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm". Bây giờ, tình trạng sức khỏe của Ly Tâm rất xấu. Anh ta cần chạy đua với thời gian, không thể lãng phí dù chỉ một giây một phút.
Lập Hộ nhanh chóng tiêm huyết thanh vào cơ thể Tề Mặc. Thấy các chỉ số trên màn hình hiển thị không có gì bất thường, Lập Hộ thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Lập Hộ ngẩng lên gật đầu với Tứ Ưng. Bốn người nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ. Sau đó, cả đám đột ngột quỳ xuống trước Tề Mặc. Tề Mặc bận ôm Ly Tâm không nói một lời nào. Căn phòng rơi vào trạng thái yên lặng đáng sợ.
Tất cả trầm mặc hồi lâu. Đám Lập Hộ quỳ trước giường Tề Mặc không dám lên tiếng. Một bầu không khí tức thở bao trùm cả căn phòng.
"Lão đại, lão đại không thể...". Một lúc lâu sau, Tề Mặc lấy lại sức lực và đột nhiên ngồi dậy, bế Ly Tâm đang hôn mê bất tỉnh đi ra ngoài. Lập Hộ thấy vậy định nhắc nhở Tề Mặc tốt nhất không nên di chuyển hay làm việc chân tay nặng nhọc. Tuy nhiên, anh ta không thể nói hết câu....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: