"Tề Mặc, rốt cuộc anh ở đâu hả?". Ly Tâm vừa chạy không ngừng nghỉ vừa hét gọi Tề Mặc. Chiếc tai nghe vẫn không có tín hiệu trả lời, khiến tim Ly Tâm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Xoạt, Ly Tâm đột nhiên túm chặt cành cây ở bên cạnh, khiến cả người dừng bước trong giây lát. Ánh mắt cô hướng về phía trước, gương mặt cô trở nên trắng bệch.
Một tên thổ dân đứng ở đằng trước lạnh lùng nhìn Ly Tâm. Trên vai hắn vác một xác chết động vật to như con trâu. Thân thể cường tráng, gương mặt u ám và ánh mắt dữ tợn của hắn khiến Ly Tâm không thể thở nổi.
Ly Tâm không nghĩ ngợi nhiều, lập tức quay đầu chạy về một hướng khác. Cô nghe thấy tiếng bình bịch ở đằng sau. Sau lưng là một luồng không khí khủng bố đè nặng, khiến Ly Tâm muốn hét lên cũng không thể thốt thành lời. Khi có cảm giác bàn tay của tên thổ dân đặt lên vai cô, Ly Tâm theo phản xạ chúi đầu về phía trước và ngã xuống đất.
Ly Tâm nhanh chóng quay người. Cô phát hiện tên thổ dân đã đứng ngay trước mặt cô, hắn quan sát cô từ trên cao. Nhìn bộ dạng đáng sợ của tên thổ dân, trong đầu Ly Tâm lóe lên một ý nghĩ, lần này cô không thể thoát mạng.
"...". Tên thổ dân chỉ tay lên người Ly Tâm, miệng tuôn ra một tràng dài nhưng Ly Tâm không hiểu. Ly Tâm cúi đầu nhìn xuống, thấy toàn thân cô đầy máu. Trên đầu và mặt cô vẫn sạch sẽ nhưng quần áo dính đầy vết máu. Lúc này, áo chống bức xạ bị rách treo lủng lẳng một bên. Chiếc áo sơmi của cô rách tả tơi nhuộm một màu máu đỏ.
Nhìn gương mặt ngày càng tái nhợt và ánh mắt sát khí của tên thổ dân, Ly Tâm bất giác lê người lùi lại phía sau, đôi mắt cô không rời khỏi hắn. Câu nói "muốn lùi cũng không có đường lùi, muốn trốn cũng không có đường trốn" chính là chỉ hoàn cảnh của Ly Tâm lúc này.
Hình như tên thổ dân cảm nhận điều gì đó bất thường, thần sắc hắn đột ngột trở nên vô cùng phẫn nộ. Hắn gầm một tiếng rồi tung nắm đấm về phía Ly Tâm. Ly Tâm thấy một bàn tay bổ xuống đầu cô. Động tác của tên thổ dân cho thấy hắn không phải bắt cô hay muốn cô làm công cụ sinh con mà hắn có ý định giết cô ngay tại nơi này. Ly Tâm theo phản xạ của một người đã được huấn luyện lăn vài vòng trên mặt đất.
Bên tai Ly Tâm có tiếng gió u u, tiếng cỏ xoạt xoạt. Móng vuốt của tên thổ dân đã đuổi đến đỉnh đầu Ly Tâm, tốc độ của cô không thể đọ với hắn. Khi móng vuốt sắc nhọn của hắn sắp bập xuống trán, Ly Tâm dựng hết tóc gáy, đồng thời hét lên: "Tề Mặc".
Đúng lúc Ly Tâm trợn mắt nhìn móng vuốt tên thổ dân bổ xuống đầu cô, đằng sau lưng cô đột nhiên có một bàn tay thò ra, nắm chặt lấy cổ tay của tên thổ dân vặn mạnh.
Trong chốc lát, Ly Tâm chỉ nghe tiếng ngón tay kêu răng rắc. Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cả người cô bị một lực mạnh ở đằng sau kéo lùi lại. Sau đó, một bóng người vụt qua người cô tung một cước về tên thổ dân đang còn đứng bất động, tạo thành tiếng động kịch liệt.
Bị một lực mạnh lôi về phía sau, Ly Tâm lộn vài vòng mới lấy lại thăng bằng. Ly Tâm còn chưa ngẩng đầu, một tiếng nổ lớn và tiếng vật nặng đổ xuống đất vang lên bên tai cô. Ly Tâm liền ngước nhìn, thế giới trước mắt cô không còn bóng dáng của tên thổ dân. Một thân hình cao lớn bá đạo nhanh chóng quay về cô. Nhìn thấy người đó, nỗi vui mừng bao phủ lên toàn thân Ly Tâm trong giây lát. Người đó sải bước dài đến bên Ly Tâm, đôi mắt cô đột nhiên cay xè, hai hàng lệ từ từ rơi xuống: "Tề Mặc".
Tề Mặc bước đến, cởi áo chống bức xạ trùm vào người Ly Tâm rồi bế cô lên. Ôm Ly Tâm vào lòng, Tề Mặc hắng giọng: "Em khóc gì chứ?". Vừa nói, hắn vừa chạy nhanh về một hướng khác.
Ở đằng sau lưng, phần đầu của tên thổ dân bị đạn bắn nát không thành hình, máu tuôn xối xả từ ngực hắn, một mùi máu tanh nồng lan tỏa khắp không gian.
Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm vẫn không thể kìm chế tiếng nấc nghẹn: "Tôi không biết...Tôi còn tưởng lần này tôi sẽ chết chắc". Tay cô bóp chặt cánh tay Tề Mặc, giống như chỉ cảm nhận được sự tồn tại của Tề Mặc, Ly Tâm mới nhận thức rằng cô vẫn còn sống.
Tề Mặc ôm Ly Tâm chạy như bay, hắn cất giọng trầm trầm: "Em chưa dạy tôi cách liên lạc".
Ly Tâm nghe vậy thầm tự trách bản thân. Lúc giảng giải tính năng của chiếc hoa tai cho Tề Mặc, có bao nhiêu chức năng Ly Tâm đều nói hết, ngoài cách nói chuyện. Đáng lẽ Ly Tâm cũng đã chỉ dẫn, nhưng lúc đó Bạch Ưng và Hoàng Ưng có việc chen vào, thế là cô quên mất. Hôm nay cô còn tưởng Tề Mặc bỏ mặc cô, suýt nữa bị mất mạng vì chuyện này.
Nhìn Ly Tâm thương tích đầy mình, Tề Mặc nghiến răng ken két. Dám động đến người phụ nữ của hắn, hắn sẽ bắt bọn chúng phải trả giá.
Tề Mặc ôm chặt Ly Tâm. Ly Tâm xảy ra những chuyện gì, hắn đều nghe thấy rõ qua chiếc hoa tai, chỉ có điều hắn không biết cách liên lạc với cô. Tề Mặc tưởng Ly Tâm không thể thoát chết, nào ngờ cô dũng cảm như vậy. Ở vào thời khắc nguy hiểm nhất, Ly Tâm ra tay một cách lạnh lùng, khiến hắn có thể đến cứu cô kịp thời. May mà mọi việc vẫn chưa muộn, Ly Tâm vẫn còn sống.
Ly Tâm nép vào lòng Tề Mặc. Cô đã ngừng khóc, chỉ im lặng nhìn lên cằm Tề Mặc trong lúc hắn vẫn ôm cô chạy nhanh. Ly Tâm không hiểu tại sao cô lại bật khóc khi thấy Tề Mặc. Cô đâu phải là trẻ em lên ba cũng không phải là người yếu đuối, nhưng cô không thể cầm nước mắt trước mặt Tề Mặc, trong khi đối mặt với hoàn cảnh nguy hiểm như vừa rồi, Ly Tâm không rơi một giọt lệ.
"Tề Mặc, anh mau mặc áo vào đi". Ly Tâm sững sờ khi nhìn xuống người Tề Mặc.
"Im lặng". Tề Mặc lạnh lùng nói nhỏ với Ly Tâm. Bọn họ vẫn đang ở trong địa phận của đám thổ dân. Vừa rồi hắn sử dụng vũ khí hạng nặng bắn chết tên thổ dân, tiếng súng chắc chắn sẽ truyền đi rất xa. Nếu đám thổ dân tìm đến, dù hắn có mạnh cỡ nào, hắn cũng không có khả năng đối phó.
"Sẽ bị nhiễm xạ đấy, tôi đã ở trong hồ nước..."
"Tôi đã bị nhiễm xạ rồi". Ly Tâm chưa nói hết câu, Tề Mặt đột ngột cắt ngang. Ly Tâm bất giác bóp mạnh tay Tề Mặc. Ở khu vực có nguồn khoáng thạch Tecneti phong phú như nơi này, chỉ cần để lộ da thịt là có khả năng bị nhiễm xạ. Bây giờ Ly Tâm phát hiện cũng đã muộn rồi.
Ngẩng đầu nhìn lên cằm Tề Mặc, nghe tiếng gió thổi bên tai, cảm nhận đôi cánh tay rắn chắc của hắn đang ôm ngang người mình, Ly Tâm đột nhiên không còn cảm giác sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời Ly Tâm cảm thấy Tề Mặc là người tốt, ít nhất hắn đối xử với cô rất tốt.
"Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi, anh đã chạy khá xa rồi còn gì". Nhìn từng giọt mồ hôi chảy xuống từ trán Tề Mặc, Ly Tâm cất giọng khẽ khàng. Tề Mặc bế cô chạy suốt hai tiếng đồng hồ, không nói cũng biết hắn mệt đến mức nào.
Tề Mặc đưa mắt nhìn xung quanh, tính toán khoảng cách với bộ lạc thổ dân. Trước mặt hai người có một hốc cây rất lớn, dù trong hốc cây tỏa ra mùi dã thú, nhưng vẫn khiến họ yên lòng hơn đám thổ dân.
Tề Mặc bế Ly Tâm đi vào trong hốc cây. Ly Tâm vội lên tiếng: "Anh mặc áo vào đi". Nói xong cô cởi áo chống bức xạ đưa cho Tề Mặc, đồng thời giựt áo khoác trên người hắn: "Đưa áo của anh cho tôi mặc". Dù sao cô cũng đã từng ở dưới nước có độ nhiễm xạ rất cao nên nơi này chẳng là gì đối với cô. Hơn nữa, máu của cô có thể chống nhiễm xạ nên chắc cô sẽ không sao.
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: