Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đạo tình - Chu Ngọc


Tú Thủy lau mồ hôi trên trán quay đi vờ như không nhìn thấy. Ly Tâm, Ngô Sâm và Tiêu Vân cũng giả bộ không quen biết Tuấn Kỷ. Một lúc sau, Tú Thủy lên tiếng: "Thế mà anh ta cũng chịu được sao?"

"Tại sao tôi không chịu được?"

Không biết Tuấn Kỷ đi về phía bọn họ từ lúc nào. Anh ta đứng ngay sau lưng Ly Tâm. Tú Thủy chỉ tay về phía hai người đàn bà: "Anh để họ..."

"Liên quan gì đến tôi", Tuấn Kỷ ngắt lời: "Tôi chưa bao giờ mở miệng yêu cầu họ làm bất cứ điều gì. Họ tự làm tự chịu. Tôi giữ im lặng đến giờ coi như nể mặt họ lắm rồi". Tuấn Kỷ luôn giữ phép lịch sự với phụ nữ. Dù không có ấn tượng với hai người đàn bà đó nhưng anh ta vẫn có ý giữ thể diện cho họ. Nhưng lần này họ thật sự quá đáng, anh ta không thể chịu nổi nữa.

Tiêu Vân cười lớn: "Anh chàng này..."

"Chào anh đẹp trai". Tiêu Vân còn chưa nói hết câu, tiếng một người phụ nữ chen vào. Tất cả ngẩng đầu nhìn, một cô gái trẻ ăn mặc hầm hố đứng chính diện nháy mắt với Tuấn Kỷ. Tiêu Vân sờ trán, chửi thề một câu. Giờ phút này vẫn còn có người đến bắt chuyện Tuấn Kỷ, sự đời đúng là không sao hiểu nổi.

Tuấn Kỷ cười nhạt: "Xin lỗi, tôi có bạn ở đây rồi". Anh ta vừa nói vừa lại gần Ly Tâm. Tuy anh ta lăng nhăng, nhưng không phải món nào cũng chơi. Yêu cầu của anh ta tương đối cao, không phải đến cỏ dại bên đường cũng hái.

"Mày dám động đến đàn bà của tao", một người đàn ông có vẻ hung hăng xông đến bên cạnh cô gái hầm hố rồi tung nắm đấm về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ phản xạ nhanh nghiêng đầu, thuận tay đánh lại.

"Dám đánh cả người anh em của bọn tao. Anh em đâu, mau xông lên đi. Tên này giở trò hỗn xược ở địa bàn chúng ta, hắn không muốn sống rồi", một đôi nam nữ mặc bộ đồ nhân viên phục vụ đứng đằng sau vừa hét lớn vừa xông tới. Cùng lúc đó, mấy người đi cùng hai ả tự xưng bạn gái Tuấn Kỷ cũng lao vào.

Cả đám người đánh nhau hỗn loạn. Cảnh giới cao nhất của cuộc hỗn chiến chính là đập bàn đập ghế, đập vỡ chai rượu. Tiếng chửi mắng, tiếng đấm đá huỳnh huỵch vang khắp quán bar. Kể cả những người đứng ngoài xem trò vui cũng không nhịn nổi, thỉnh thoảng thò tay đạp chân một phát, tạo thành cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.

Ly Tâm đứng ở trên quần bar, theo dõi cảnh hỗn loạn bên dưới. Cô cười nhạt: "Thế này mới đúng. Muốn đánh thì đánh luôn đi, nói năng nhiều lời chẳng phải là đàn ông".

Tú Thủy thấy Ngô Sâm và Tiêu Vân luôn chân luôn tay, đấm người trước đá người sau giúp Tuấn Kỷ, cô vừa sợ hãi vừa lo lắng nắm chặt tay Ly Tâm. Ánh mắt cô dán chặt vào ba người đàn ông, miệng hét lớn: "Mau dừng tay lại đi! Chuyện này là thế nào, mau dừng tay lại".

Ly Tâm lườm Tú Thủy một cái, kéo tay cô chạy lên sân khấu. Địch đông ta ít, ba người đàn ông rõ ràng vừa đánh trả vừa phải bảo vệ Ly Tâm và Tú Thủy. Thế mà bà chị này còn báo động cho địch biết điểm yếu của họ, nên nói Tú Thủy quá ngây thơ hay ngốc nghếch đây.



Chương 9 - Chặn đường



Lúc này, đèn trên sân khấu đã tắt ngóm, Ly Tâm lần mò ngồi xuống cạnh đống nhạc cụ. Cô theo dõi hiện trường hỗn loạn bên dưới, miệng nở nụ cười đầy mê hoặc. Sau đó, Ly Tâm cầm hai dùi trống gõ mạnh lên dàn nhạc cụ trước mặt.

Tiếng trống tiếng chiêng kịch liệt vang vọng khắp gian phòng, mang tiết tấu cổ động, mạnh mẽ, gấp gáp, đầy sát khí, khiến tất cả càng thêm hưng phấn.

Tú Thủy tái mặt nhìn đám người điên cuồng ở bên dưới. Cô vội kéo tay Ly Tâm: "Em làm gì vậy?"

Ly Tâm mỉm cười: "Em góp vui với họ". Cô vốn không biết sợ trời đất là gì. Cảnh tượng náo nhiệt như vậy, làm sao có thể thiếu vắng cô.

Ở dưới sàn nhảy, Tuấn Kỷ đá bay một tên, vừa vặn quay sang đối diện với Ngô Sâm. Cả hai nhìn nhau cười gượng. Lúc Ly Tâm kéo Tú Thủy chạy lên sân khấu, họ đều nhìn thấy rõ. Cô Ly Tâm này đã không sợ chết thì chớ, còn đổ thêm dầu vào lửa. Tiếng trống cổ vũ của cô càng gây kích động mọi người. Tuấn Kỷ nhìn đám đông hăng máu xung quanh, chỉ hận là không thể làm gì Ly Tâm.

"Ly Tâm, chúng ta cứ bỏ đi thế này, để mặc bọn họ sao?". Ly Tâm kéo Tú Thủy chạy xuyên qua đám người đang quần nhau kịch liệt. Ra đến cửa quán bar, Tú Thủy quay đầu tìm kiếm bóng dáng ba anh bạn.

Ly Tâm thản nhiên: "Ai gây chuyện, người đó tự mình giải quyết. Nếu chị muốn quay lại chỗ đó, em sẽ đưa chị vào".

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Ly Tâm, Tú Thủy bất giác cắn chặt môi. Bên trong hỗn loạn như vậy, vào đó khác nào tự tìm đến cái chết. Hơn nữa, chuyện này tuy khởi nguồn từ Tuấn Kỷ, nhưng Ly Tâm cũng giúp góp công thổi lửa. Vậy mà bây giờ cô ấy bỏ đi một cách thản nhiên, Tú Thủy khó chịu lắc đầu.

Họ vừa lên xe, xe cảnh sát lao đến, hú còi inh ỏi. Ly Tâm thoải mái nhấn ga, phóng xe như bay. Cùng lúc đó, một chiếc xe mui trần màu trắng bạc vượt qua xe của Ly Tâm.

Ly Tâm định thần nhìn kỹ, bất giác cười ha hả. Hóa ra người ngồi trên xe màu bạc là đám Tuấn Kỷ. Xem ra bọn họ cũng không đến nỗi ngốc nghếch, biết đường rút khỏi quán bar khá nhanh.

Hai chiếc xe một đỏ một trắng lao nhanh trên đường, dưới ánh trăng sáng vô cùng bắt mắt. Tiêu Vân ngồi ở ghế sau song song với Ly Tâm, anh ta hét lớn: "Cô giỏi lắm Ly Tâm. Chẳng thèm chào hỏi chúng tôi một câu đã chuồn mất. Nếu không phải Tuấn Kỷ tinh mắt, chúng tôi đúng là bị cô bỏ rơi rồi".

Gió đêm thổi bay tóc Ly Tâm, khiến dáng vẻ cô càng ngời ngời sinh động. Ly Tâm từ tốn nói: "Tôi thân quen với các anh lắm sao?"

Tiêu Vân tức đến mức không thốt ra lời. Câu nói của Ly Tâm có nghĩa là, tại sao tôi phải chào hỏi các anh, chúng ta đâu có quen biết gì nhiều?

Ly Tâm nhìn vẻ mặt tức tối của Tiêu Vân, bất giác cười nhạt: "Các anh nên cám ơn tôi đưa chị Tú Thủy ra ngoài. Nếu không, các anh chẳng đánh đấm thoải mái như thế. Các anh có tư cách gì mà ý kiến này nọ".

Tuấn Kỷ vừa lái xe vừa nghe những lời không một chút khách sáo thốt ra từ miệng Ly Tâm. Anh ta cảm thấy khó chịu nhưng đều là sự thật. Tuấn Kỷ liếc Ly Tâm: "Thế nào mới gọi là thân quen".

Ly Tâm không thèm nhìn Tuấn Kỷ, cô nhếch miệng: "Có những người vừa gặp đã trở nên thân quen, có những người biết cả đời cũng không thể nào thân thiết".

Ngô Sâm nghe câu nói này, bất giác liếc Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ vẫn nở nụ cười cuốn hút, nhưng ánh mắt anh ta sáng lên một tia rất quen thuộc. Đó là tia hứng thú với con mồi, nhưng con mồi này có vẻ không dễ săn.

Họ còn đang nói qua nói lại, đằng sau rú lên một loạt tiếng còi xe. Ly Tâm và Tuấn Kỷ đồng thời nhìn qua kính chiếu hậu, phát hiện ra mười mấy chiếc xe mui trần đủ loại màu sắc đang lao nhanh về phía họ.

Tiêu Vân nhìn một chiếc xe chạy qua, sắc mặt anh ta đột nhiên lạnh lùng hẳn.

"Là đám người đó". Ngô Sâm cũng trở nên nghiêm nghị.

Ngô Sâm vừa dứt lời, đội xe mui trần đi qua đột nhiên quay đầu. Ly Tâm vội phanh xe, dừng sang một bên đường nhổm lên khỏi tay lái đón xem trò vui.

"Đây không phải Tiêu Vân?". Một giọng nói đanh thép cất lên. Mấy mấy chiếc xe quây tròn đám Tuấn Kỷ vào giữa.

Tiêu Vân cất giọng lạnh nhạt: "Thế thì sao?"

Một người đàn ông có bộ mặt dữ tợn bước xuống từ chiếc xe sang trọng màu vàng duy nhất trong đội. Hắn đứng tựa người vào cửa xe cười lớn: "Thằng khốn này. San Francisco là địa giới của chúng ta. Mày muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0016 giây