XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đạo tình - Chu Ngọc


Sau khi vào trong phòng thuyền trưởng, Tuấn Kỷ mới phát hiện cả căn phòng là một bầu không khí yên tĩnh đáng sợ. Những người trong phòng vẫn giữ bộ mặt vô cảm, không hề tỏ ra căng thẳng cứ như họ không phải đang đối mặt với cơn bão có thể phá hủy con tàu mà họ như đang đi biển đánh cá hoặc đi dạo trên biển.

Tuấn Kỷ hơi sững người, anh ta túm lấy cạnh cửa hít một hơi sâu để khống chế tâm trạng hoảng loạn. Anh ta đi về phía Tề Mặc: "Cần tôi làm gì, anh đừng nói là không cần".

Tề Mặc không quay đầu chỉ cất giọng trầm trầm: "Tát nước".

Khi nghe hai từ này, Tuấn Kỷ ngây người một lúc mới có phản ứng. Anh ta không nói một lời nào lập tức cởi áo khoác ngoài nhét vào lỗ hổng ở bên cạnh. Sau đó Tuấn Kỷ lấy một sợi dây thừng, một đầu buộc chặt vào người anh ta, đầu kia buộc vào cây cột lớn ở cửa. Anh ta rút ra một cái ngăn kéo bằng kim loại và chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

Tuấn Kỷ vừa thực hiện xong một loạt động tác, cơn mưa cực lớn đổ ập xuống thân tàu. Chỉ trong giây lát, nước biển tràn vào bên trong qua những vết nứt trên thân tàu. Nước một loáng đã xâm xấp đến bàn chân, Tuấn Kỷ vội vàng tát nước đổ ra ngoài.

Nước biển có thể ngấm vào bất cứ nơi nào trên chiếc quân hạm, hoặc giả có bị ngâm hết trong nước cũng không sao, cùng lắm sau này bị han gỉ. Nhưng phòng thuyền trưởng tuyệt đối không thể, nơi này chứa máy móc công nghệ cao, sau trận xoáy nước không biết bị hỏng hóc chỗ nào. Bây giờ nếu để nước tràn vào ảnh hưởng đến nguồn điện, có lẽ con tàu sẽ rơi vào tình trạng không thể điều khiển.

Trên mặt biển gió mỗi lúc một lớn, phát tiếng kêu như ma khóc quỷ hờn. Sắc trời ngày càng u ám, càng tăng thêm bầu không khí kinh hoàng và tuyệt vọng.

Dưới sự tập kích của gió bão và sóng biển, chiếc quân hạm bình thường to lớn sừng sững giờ đây chỉ như một con kiến nhỏ bé trên đại dương bao la. Trong cơn bão điên cuồng, con tàu như một chiếc lá không trọng lượng, bị đẩy lên tận đầu ngọn sóng rồi lại chìm xuống như có thể bị hủy diệt bất cứ lúc nào.

Tất cả mọi người trên con tàu đều hết sức căng thẳng. Thân tàu tiếp tục loạt soạt rạn nứt, tiếng động này truyền đến tai tất cả mọi người. Không giống lúc vượt qua xoáy nước, vào lúc này mọi người không thể cố định thân thể mà chỉ còn cách cố gắng chạy đua với tử thần.

Khoang sau của chiếc quân hạm đã trở thành bể nước. Trước đó nước đã ngấm vào trong tàu, bây giờ dưới tác động có gió bão, tốc độ rạn nứt ngày càng nhanh, nước biển và nước mưa khiến khoang sau ngập lụt trong phút chốc.

"Nhanh, nhanh lên, nếu muốn sống thì nhanh tay cho tôi". Ngô Sâm và Tiêu Vân lớn tiếng thúc giục mọi người. Người ở khoang sau đa phần là người của Tuấn Kỷ, họ là nhân viên nghiên cứu và nhiên viên dò tìm tài nguyên thiên nhiên. Họ chưa từng trải qua những tình huống như thế này, lúc vượt qua xoáy nước họ sợ đến mức hồn bay đi mất. Bây giờ họ làm gì còn sức lực động đậy chân tay.

Tiêu Vân vừa lo lắng vừa sốt ruột, anh ta túm một nhân viên nghiên cứu đứng gần anh ta nhất và tát mạnh lên mặt người này hai phát: "Nếu muốn chết tôi sẽ ném các người xuống biển ngay bây giờ, đừng có diễn bộ dạng dở sống dở chết dở ở đây với tôi. Dù sao con tàu cũng không thể chứa nhiều người như vậy, chết sớm càng được đầu thai sớm". Nói xong anh ta liền lôi xềnh xệch người nhân viên ra ngoài.

"Không, không, tôi không muốn chết". Đối diện với bộ mặt hung dữ của Tiêu Vân, người nhân viên nghiên cứu bám lấy mép cửa, kinh hoàng thét lên.

"Không muốn chết thì động chân động tay ngay cho tôi, nhanh lên. Con tàu mà đi đời thì chúng ta cũng chết cả nút". Tiêu Vân cất giọng lạnh lùng. Bây giờ cả quân hạm chỗ nào cũng bị dò rỉ, nếu không hành động kịp thời, chỉ e là chưa bị gió bão xé nát con tàu đã chìm xuống đáy biển.

"Muốn sống thì đứng hết lên cho tôi". Người của Tề Gia lúc này cũng xông vào khoang sau. Ai nấy đều nhanh chóng bắt tay vào công việc, kẻ bịt lỗ hổng, người tát nước ra ngoài. Mặc dù con tàu không ngừng lắc lư nhưng chân tay họ vẫn thoăn thoắt như bình thường.

Những người ở khoang sau chỉ biết sững sờ nhìn đám người của Tề Gia. Mặc dù bộ dạng của bọn họ lạnh lùng và đầy sát khí nhưng toát ra khát vọng sống mãnh liệt. Đúng vậy, sinh mạng là thứ không thể dễ dàng từ bỏ, dù anh có phải đối mặt với kẻ thù mạnh đến mức nào đi chăng nữa.

Trong giây lát, cả đám người ở khoang sau nhanh chóng động chân động tay mà không cần ai ra lệnh. Có thể giảm bớt tốc độ chìm xuống của con tàu, có thể kéo dài thời gian dù chỉ một khắc, đây cũng là hy vọng sống, là nền tảng tạo nên kỳ tích.

Tất cả mọi người trên quân hạm đều bắt tay vào công việc. Con tàu không ngừng chòng chành lắc lư trong gió bão. Những người ở trong phòng hết bị đẩy về bên này lại bị quăng sang bên kia, nhưng một ai tỏ ra suy sụp. Sức mạnh nội tại và sự ngoan cường trong bản thân mỗi con người được phát huy ở mức cao nhất.

Cũng may là chiếc quân hạm chưa đến nỗi bị phá hủy hoàn thành, thành tàu bị rạn nứt rò rỉ nhưng may mắn đáy tàu vẫn còn nguyên vẹn. Nước tuy tràn vào trong tàu nhưng vẫn ở phạm vi con người có thể giải quyết.

Trong phòng thuyền trưởng, sắc mặt của Tề Mặc còn nghiêm nghị hơn lúc đối diện với xoáy nước. Nghe tiếng báo cáo của đám Lập Hộ và Hoàng Ưng ở bên cạnh, đôi lông mày của hắn ngày càng nhíu chặt lại.

Một ngọn sóng cao ngất trùm lên chiếc quân hạm, Hoàng Ưng nhanh tay gạt cần điều khiển, đưa quân hạm tránh khỏi uy lực to lớn của con sóng. Nhưng vừa tránh đợt sóng này, lại xuất hiện một đợt sóng mạnh hơn tấn công con tàu.

"Nhấc cao đầu tàu, trượt lên trên". Tề Mặc nắm chặt cần điều khiển, đưa đầu tàu dựng đứng lên trong chốc lát.

Đối diện với cột sóng cao tới cả trăm mét đồng thời có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, nếu không thể trốn tránh thì chỉ còn cách đón đầu nó, xuyên thẳng qua nó mới có khả năng không bị sụp đổ dưới sự tấn công của nó.

"Thân tàu nâng cao ba mươi độ, đã đến cực hạn rồi ạ". Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt Hoàng Ưng, thần sắc anh ta vô cùng lạnh lẽo.

"Không được, vẫn cần nhấc cao hơn nữa, nhanh lên". Mặt Tề Mặc xám xịt, ngọn sóng cao ngất ở trước mặt đã rất gần, nếu đầu tàu không đủ độ cao sẽ bị sóng đánh vỡ tan.

"Cố gắng nâng cao thân tàu hơn nữa". Lập Hộ lên tiếng, anh ta cắn chặt môi đến mức chảy máu nhưng dường như anh ta mất cảm giác hoàn toàn.

Sóng lớn điên cuồng ập đến, cột sóng cao tới một trăm mét khiến những người được chứng kiến tim nhảy hết ra khỏi lồng ngực. Chiếc quân hạm lúc này như một hạt vừng có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.

"Xông lên đi". Tề Mặc nói lớn tiếng, một tay gạt cần điều khiển, một tay bấm nút trên bàn điều khiển, khiến chúng hoạt động ở mức cao nhất ngay lập tức.

Chiếc quân hạm bắt đầu nhấc đầu đứng dậy leo lên cột sóng cao một trăm mét mang một sức mạnh không thể coi thường.

"Tàu chỉ lên được hai mươi tư độ, mức khống chế áp lực của thân tàu đã vượt qua tiêu chuẩn 10%".

"Tàu lên được bảy mươi ba độ, mức khống chế áp lực của thân tàu đã vượt qua mức cho phép 50%".

Bơi ngược dòng nước, không tiến sẽ lùi. Lúc này chiếc quân hạm như con kiến bò lên ngọn sóng. Đám Tề Mặc thể hiện thao tác và sự tính toán ngông cuồng và sắc bén vô tiền khoáng hậu vào chính lúc này.

0 có nghĩa làm việc gì cũng cần cố gắng thì mới có tiến triển và tiến bộ, nếu không cố gắng vươn lên thì sẽ bị tụt hậu, cũng giống như chèo thuyền ngược dòng nước, không gắng sức đưa thuyền tiến lên thì sẽ bị nước cuốn trôi xuống dưới hạ lưu)...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0015 giây