- Thế mùa hè sống cho ai?
- Cho ai đó! Cho người khác! Không biết!
Dương đứng trước biển, cái mênh mông như choáng ngợp tâm hồn cô. Trong Dương hiện về hình ảnh ba ngày bé vẫn cùng mẹ con cô chơi đùa trên bãi biển. Để dạy Nhã Thư biết bơi ông đã bỏ mặc con bé òa khóc và uống rất nhiều nước. Lúc ấy chỉ có mẹ là ào đến ôm lấy Thư còn ông nhìn Dương vẻ bất lực. Ba từ lâu đã chấp nhận tình yêu thương mà mẹ cô dành cho Nhã Thư dù bà không phải mẹ đẻ. Thật ra lúc ấy tất cả chỉ là một vở kịch không hơn không kém. Tất cả chỉ là sự giả tạo đầy toan tính của mẹ. Chỉ đến khi ba ra đi mãi mãi, tình yêu của mẹ mới chuyển từ ba sang Thư, chỉ khi ấy mẹ mới yêu Thư như chính một phần trái tim mình. Có quan trọng gì đâu. Dù thế nào thì cuối cùng người mà mẹ chọn vẫn không phải cô, chưa từng là cô. Với mẹ Dương là một phần của nỗi đau, của lỗi lầm khiến bà không ngốc đầu lên được ở quá khứ. Chỉ vậy thôi!
- Nghĩ gì vậy?
- Muốn tắm
- Thì tắm! Sao phải sợ.
- Muốn anh tắm cùng!
- Không! Tôi không dở hơi! Nhiệt độ đang dưới 20 độ thưa quý cô.
Dương không đợi Quân đắn đo thêm nữa. Cô kéo anh xuống nước. Nước mặn chát phả vào mặt vào má, vào cổ cô. Dương thấy mình trôi đi trong một dòng nước dịu dàng mơn man cơ thể. Quên. Quên hết đi.
- Cô bị điên à! Bỏ tôi ra.
- Anh bị điên thì có! Tôi không biết bơi!
- Cô đừng có điêu! Hùng hổ như cô mà không biết bơi hả?
- Không biết!
- Kệ cô
Nói rồi, Quân giật mạnh tay Dương ra chạy ào lên bờ. Sự đụng chạm dưới nước với 1 đúa con gái không phải điều được Quân chào đón. Anh rất ghét khi ai đó chạm vào người mình. Hậm hực bỏ lên bờ, không ngoái lại, buông một lời tàn nhẫn:
- Lên bờ đi! Nếu không muốn chết rét!
- Cứu tôi! Cứu tôi với!
- Cô đừng có lừa tôi! Lên bờ đi! Cho chết!
Quân không quay lại cho đến khi tiếng kêu cứu không còn nữa. Anh giât mình vội vàng quay lại. Thụy Dương đã chìm nghỉm từ bao giờ.
- Chết tiệt!
Anh ào xuống nước, khuya mạnh, bế thốc Thụy Dương lên bờ, gương mặt cô tím tái đến dễ sợ:
- Thụy Dương! Thụy Dương! Tỉnh dậy cho tôi
Bốp. Quân tát hơi mạnh tay.
- Ối, xin lỗi! Cô dậy ngay đi! Đừng có chết ở đây! Dậy ngay!
- Thụy Dương! Người của tôi không được chết khi toi chưa cho phép! Dậy ngay!
- …
- Dậy rồi! Đánh đau quá!
Dương vẫn nằm dài trên bãi cát, giọng nói của cô làm Quân giật bắn mình. Anh lườm nhẹ rồi uể oải ngồi xuống sát cô, thấm mệt
- Dậy đi! Tôi đưa cô vào trong tìm chỗ ấm thay quần áo!
- Cho tôi nằm yên 1 lát!
- Chết lạnh ở đây đấy!
- Tim tôi chết rồi!
Hoàng Quân quay lại nhìn Dương , dưới đôi mắt khép hờ kia. Anh biết: Nước mắt đang cố ngăn lại bằng lí trí.
Hoàng Quân lấy chiếc áo khoác của anh đắp nhẹ lên người cô rồi đột nhiên nằm xuống bên cạnh thật gần. Hơi cát nhè nhẹ len theo lớp áo ướt thấm vào da thịt họ.
- Đây là nơi đầu tiên tôi gặp cô ấy đấy!
Thụy Dương không lên tiếng. Cô khẽ cựa mình để anh hiểu rằng cô vẫn đang lắng nghe, Hoàng Quân nhìn ra biển rồi tiếp tục:
- Ừ! Nơi này! Ba tôi ra lệnh giải quyết tên chủ sàn casino theo luật riêng và gia đình cô ấy trốn ra đây. Đó là lần đầu tiên tôi giấu ba, giữ lại một đứa con gái mà không biết rằng sau này cô ấy lại rời bỏ tôi mãi mãi.
- Nghe nghiêm trọng quá!
- Ừ! Rất nghiêm trọng! Tôi đã nói tôi có thể giết chết bất kì ai mà tôi muốn theo cách riêng và người của tôi thì không được phép chết nếu như tôi chưa cho phép.
- Cuối cùng cô ấy có chết không?
- Không! Cô ấy bỏ đi!
- Sao anh không đi tìm! Tôi tưởng rằng người của anh sẽ tìm dễ lắm chứ!
Mắt Quân vẫn vậy, lặng im nơi những đợt sóng trào mênh mang ngoài khơi xa:
- Ừ! Tìm dễ nhưng không tìm lại được trái tim. Cô ấy chọn ra đi có lẽ cũng là giải thoát.
- Cùng người cô ấy yêu sao?
- Không! Một mình!
- Nếu là tôi tôi sẽ đi cùng người tôi yêu
- Người ấy là em trai tôi!
- Ừ nhỉ? Không thể giải quyết theo cách đấy được!
Hoàng Quân uể oải nhìn Dương rồi lại quay về phía biển. Những con sóng vẫn rượt đuổi nhau
- Cô định buông tay sao?
- Chuyện gì?
- Đừng hỏi lại những cái đã biết!
- Ừ! Có lẽ tôi giống anh! Nhưng ngừoi tôi yêu sẽ đi cùng cô ấy!
- Em gái cô? Cô ấy khác cô quá!
- Ừ! Tôi chỉ là con nuôi! Đó không phải em gái tôi nhưng tôi và mẹ đều yêu ba cô ấy như chính sinh mệnh mình.
- Ba cô ấy ư? Ông ấy đâu?
- Chết rồi! Có lẽ đây là việc cuối cùng tôi có thể làm cho ông và cả…mẹ tôi.
- Mẹ cô?
- Ừ! Như một sự trả nợ và giải thoát theo cách nghĩ của bà.
- Cô có hận mẹ không?
Thụy Dương vùi tay xuống cát, mắt vẫn nhắm nghiền, trong cô sống dậy những hình ảnh ngày còn cơ cực trên vỉa hè.
- Không! Tình yêu mù quáng lắm. Tôi cũng vậy nên tôi hiểu. Chỉ là bà ấy độc ác và tàn nhẫn hơn tôi… Một chút! Ừ một chút
- Chúng ta không có quyền lựa chọn cha mẹ nhưng chúng ta có quyền yêu thương họ, vô điều kiện, dù họ có làm gì đi nữa.
Gương mặt Thụy Dương nhẹ bâng một thoáng cười rất khẽ.
- Kể cả họ có cướp đi một ai đó thân yêu của chúng ta sao?
- Ừ! Dù ngừoi thân yêu nhất của tôi cũng chết trong tay ba tôi.
- Anh có bao giờ nghĩ thèm một cuộc sống bình thường không?
- Như thế nào là một cuộc sống bình thường? Tôi đã quen với việc làm tất cả vì ba, sự nghiệp của ba, tham vọng kể cả lòng hận thù của ba tôi. Với tôi đó là một cuộc sống bình thường.
- Tôi ước gì tôi và mẹ đừng bước chân vào ngôi nhà đó! Đừng thành con của ba tôi thành chị của Nhã Thư. Tôi sẽ lớn lên sẽ đi làm và sẽ nuôi mẹ như bao đứa con khác. Bình thường rất bình thường.
- Em trai cùng cha khác mẹ với tôi cũng ao ước như cô. Và nó bứt ra khỏi cuộc sống với ba tôi nhưng tôi không cho mình cái quyền đó. Nếu sinh ra đã có một số mệnh không bình thường thì cứ sống mãi quen dần sẽ xem nó là điều bình thường thôi.
- Bình thường! Cũng khó quá nhỉ?
- Ừ! Được rồi! Đứng lên đi! Tôi dẫn cô đi thay đồ. Cảm lạnh đấy!
Thụy Dương đứng dậy dỡ cát bẩn bám lại trên áo, đi về phía xe.
- Này…
Dương gọi giật. Hoàng Quân quay ngoắt lại.
- Kể ra anh cũng không đáng ghét lắm!
- Nhưng cũng không đáng yêu, đúng không?
Anh nhìn cô rồi bật cười. Thụy Dương chúm chím môi, lúc lắc đầu rồi cũng bật cười. Gió biển nồng mặn ôm tiếng cười của họ vào xa xăm, cuốn đi vào một miền dịu êm lạ lẫm.
Chiếc xe đỗ phịch trước một ngôi nhà nhỏ. Hoàng Quân lúi húi xuống xe. Thụy Dương cũng lẽo đẽo theo sau.
- Bà ơi! Con Hoàng Quân ạ!
Gương mặt bà cụ ánh lên niềm vui, bà đưa tay chạm vào người Quân, lần mò trên gương mặt anh. Lúc này Thụy Dương mới biết bà bị mù:
- Quân về à con! Bọn bay ơi! Anh Quân về này!
4 đứa nhỏ phi ra, trong tích tắc bao vây lấy anh, đánh đu trên cánh tay anh. Thụy Dương đứng lặng nhìn cạnh tương trước mặt thấy thân thương và bình dị làm sao. Đây là phút sống “đặc biệt” của anh ấy chăng?
- Đứa nào được nhiều 10 nhất nào?
- Em được 5
- Em được 4
- Em được 4
- Còn Tũn, im như thóc thế?
… Một đứa nhỏ nhất trong góc nói lí nhí:
- Em được 1 nhưng mà cô chấm to đùng. Với lại em câu được rất nhiều mực phơi khô đợi anh Quân về!
- Á! Bé tí đã biết nịnh rồi! Nhưng được, cho qua tối dẫn chị Dương đi câu mực. Anh tha cho. Nha.
Con bé lớn nhất chắc tầm học lớp 8,9 xị mặt nhìn Dương đang ướt nhẹp, khoác chiếc áo bên ngoài:
- Người yêu anh Quân ạ! Xí chị ấy chẳng thích đi câu mực đâu mừ!
Dương chưa kịp mở lời thanh minh thì 3 đứa trẻ con còn lại đã nhao nhao bám lấy Dương
- Thật à! Chị là “vợ” anh Quân à!
- Người yêu anh Quân à?
- Thiệt không vậy?
- Thôi nào! Phượng chạy ào ra kia mua cho chị Dươg bộ quần áo! Nhanh!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: