Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhSa mạc cần mưa xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng

- Việc của tao vẫn ổn, chả cần ai quan tâm! Tao chỉ nhắc lại là tao nhất định không để cho mày làm khổ Nhã Thư
Tùng với tay túm lấy cổ áo Huy, kéo sát lại gần mặt mình.
- Im đi! Mày có đủ tư cách nói chuyện đấy hả? Làm khổ Nhã Thư? Là đứa nào? Đứa nào hả? Tấn công tới tấp rồi vứt lẳng vứt lơ con bé vào một xó đi quan tâm chăm sóc chị gái nó. Mày có đáng là một thằng con trai không hả? Nhã Thư đòi cắt tóc, đòi thay đổi, đòi mạnh mẽ vì mong mày quay lại đấy! Một lời tử tế mày đã nói với con bé chưa?
- Ừ. Mày đánh chết tao đi!
- Câm miệng! Tao không có thằng bạn như mày!Tưởng tao không dám à?
- Ơ ơ! Sao mới sáng ra đã gây lộn thế này?
- Hai thằng ôn này! Lại vì gái hả?
- Thôi Thôi! Thích bọn tao giới thiệu cho cả mớ! Sao phải xoắn thế!
Mấy đứa Bố Đời bước vào quán, huých nhau nói mấy câu để không khí bớt căng thằng. Tiến bước lại gần hơn, gỡ tay Tùng ra khỏi cổ áo Huy:
- Thôi! Bỏ tay ra đi! Nó có mỗi bộ quần áo, nhàu giờ! Mày thương bạn tí đê!

Tùng thở dài nguôi giận. Anh đi chầm chậm về phía chiếc ghế sofa, vuốt nhẹ lông Bông Xù nén cục tức to đùng. Đuôi nó bỗng ngọ nguậy đòi chui ra khỏi vòng tay anh, sủa vài tiếng gâu gâu. Tùng nhìn theo ánh mắt nó sát ra tận cửa. Giật mình!
Cô gái bước vào, mái tóc ngắn cắt sát ôm nhẹ đầu. Bộ quần áo hầm hố quen thuộc. Bốt đen ngắn ôm sát những đinh tán sáng choang. Bộ quần áo bó sát lấy cơ thể đầy lạ lẫm.Tùng mím môi thấy tim quặn lại. Bộ quần áo này quen lắm. Mới hôm qua thôi anh còn nhìn thấy nó ở cửa hàng. Gương mặt kia quen lắm dù có đeo thêm 5 7 cái kính anh vẫn nhận ra. Anh nhắm mắt, ước gì đây chỉ là một giấc mơ thôi.
- Oay. Ở đâu ra thế này
- Bỏ kính ra em ơi!
- Xinh hơn gái của mày rồi Vũ Huy kìa. Cá tính hơn nữa chứ!
Đám bố đời lao nhao như chuyện thường tình khi thấy gái. Vũ Huy lướt qua bằng ánh nhìn không chủ đích. Còn khuya mới bằng được Thụy Dương của anh. Mới 1 hôm không gọi điện được mà lòng anh cồn cào, đứng ngồi không yên. Mỗi tội chủ nhật nên không gặp ở trường được. Anh chầm chậm cúi xuống xắn lại ống tay áo. Hoàn toàn lơ đãng với cô gái trước mặt
- Nhã Thư! Em bỏ kính ra được rồi!
- Cái gì…. Nhã Thư… Nhã Thư á? Nhã Thư nào?

- Nhã Thư! Em bỏ kính ra được rồi!
- Cái gì…. Nhã Thư… Nhã Thư á? Nhã Thư nào?
Tùng khẽ mở mắt, xót xa nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt thăm thẳm dịu vợi một nỗi buồn chát vào tận tim. Vũ Huy giật mình đứng như tượng sau câu nói của Tùng. Trước mặt anh là Nhã Thư sao? Trong sáng, hồn nhiên, thiên thần và rất đỗi dịu dàng sao? Vũ Huy lùi lại một bước, rồi tiến nhanh về phía Thư giật cái kính đen trên mắt cô.
- Cậu đang làm cái quái gì thế hả? Ai cho phép cậu cắt tóc, ăn mặc như thế này? Ai cho phép cậu biến mình thành thế này? Cậu bị điên à? Cậu muốn làm tớ cũng phát điên sao? Nhã Thư!
Nhã Thư đứng lặng, người rung lên trong từng cái giật mạnh của Huy. Mỗi câu hỏi anh lại lay mạnh vai cô. Cô dùng đôi mắt nhuốm buồn nhìn anh, chậm và sâu. Cái nhìn đầy nỗi hoang mang và những vệt buồn sóng sánh.
- Tránh ra. Mày có tư cách gì để nói cô ấy! Không phải tại mày sao? Không phải tất cả là do mày sao?
Huy vẫn nhìn Thư, tay vẫn lay mạnh vai cô hoàn toàn không để ý đến Tùng. Tùng kéo áo Huy lại, cơn giận dữ trào lên, anh dứ tay đấm mạng vào má Tùng, ghì sát Huy vào tường.
- Câm miệng đi. Và để cô ấy yên.

- Tùng! Buông ra đi!

- Tùng có gì nói sau nào!

Cả bọn Bố đời lại nhảy vào kéo hai người ra. Vũ Huy lại gào lên:
- Mày đánh đi! Đánh tao đi! Ừ! Tao có tội! Ừ tao sai!
- Sai? Nói sai là xong à? Nói sai là ổn à? Mày nhìn cô ấy đi! Có đáng để bị như thế không?
- Thế giờ tao làm sao? Đánh được thì đánh đi! Đánh đi cho tao nhẹ lòng chút đi!
Tùng giơ nắm đấm lên giữa không trung. Anh vốn là người bình tĩnh nhất Bố đời, chuyên gia gỡ rối, chuyên gia giảng hòa. Nhưng lúc này chính anh lại là người mất bình tĩnh nhất. Ba đứa còn lại của Bố đời lắc đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa…. Nhã Thư đã đứng chăn ngang trước mặt Tùng từ lúc nào. Cô đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, cương quyết:
- Tránh ra!
- Anh đánh em đi! Là em không nghe lời! Là em tự ý cắt tóc! Là em tự thay đổi mình! Anh đánh em đi!
Nước mắt Thư chảy dài xuống má. Nước mắt lạnh chạm cả vào tim Tùng, nghẹn lại. Anh nghiến răng.
- Chuyện của con trai. Em tránh ra đi. Hắn cũng không cần em giúp đâu
- Không! Chuyện của bọn em cũng không cần anh giúp. Liên quan gì đến anh!
Tim Tùng hụt đi một nhịp. Bao nhiêu uất ức nghẹn lại nơi cổ họng. Anh im lặng, chếnh choáng nhìn Nhã Thư trước mặt bằng đôi mắt hụt hẫng. Ừ. Anh có là gì đâu? Có là gì để mà xen vào cuộc sống của cô? Chính anh cũng đâu có cho mình được phép là gì của cô.

Mắt Thư chạm khẽ vào đôi mắt đối diện, cảm nhận rõ những vệt buồn loang dài. Mắt cô dừng lại nơi vết thương bị kéo đâm hôm qua nơi tay Tùng. Thấy tim mình hẫng nhẹ. Cô cúi mặt không nhìn anh. Tùng buông tay, bước chậm ra ngoài cửa. Gió ngả nghiêng hay dáng đi của anh nhiều nỗi niềm? Chính Nhã Thư cũng không biết nữa!
- Cậu không sao chứ? Tại tớ! Tại tớ là tớ sai! Là tớ sai!
Tay Thư vừa di di nơi vết thương trên miệng Huy vừa khóc. Nước mắt làm ướt đẫm má, ướt cổ và giàn dụa cả tay cô. Vũ Huy nhìn Thư hồi lâu, thở dài ôm nhẹ cô vào lòng:
- Đừng có ngốc vậy được không? Đừng có tốt với tớ vậy! Không đáng đâu! Cũng đừng hành hạ bản thân như thế! Tớ sẽ đau lòng lắm! Ai cũng đau lòng cả? Cậu có làm sao tớ sẽ chẳng thể tha thứ cho mình đâu!
Nhã Thư vẫn khóc. Nước mắt ướt cả cánh tay Huy. Cái nóng ấm của nước mắt chạm vào da thịt, chạm cả vào tim anh. Sự ân hận trong anh chưa bao giờ chất đầy như bây giờ. Tùng nói đúng! Tất cả là tại anh, lỗi của anh! Tất cả bởi sự trẻ con, hồ đồ vớ vẩn của anh đã biến Thư thành thế này! Anh vẫn dặn mình phải có trách nhiệm với Dương, phải chăm sóc cô ấy, vậy mà Nhã Thư anh lại không hề làm được.
- Nào! Đứng lên! Bọn mình nói chuyện! Đứng lên nào!
- Không!
Vũ Huy dịu dàng nhìn vào đôi mắt nhòe nước của Thư, vẻ trong veo vẫn ở đấy, sự thánh thiện vẫn ở đấy, bề ngoài có thay đổi thì Huy vẫn tin vào điều đó không hề mất.
- Sao vậy?
- …Ôm em thêm một chút nữa… chỉ một chút nữa thôi! Được không
- Tớ…
- Một chút thôi! Một chút em sẽ trả anh về với chị Dương! Một chút thôi!
Ánh mắt Nhã Thư như cầu cứu, như đứa bé bơ vơ xòe bàn tay mong lắm ai đó nắm lấy tay nó, cho nó một điểm tựa. Ánh mắt nhuốn buồn, sâu thẳm chênh vênh quá. Huy siết tay ôm chặt hơn một chút!
- Ừ! Được rồi ! Anh vẫn ở đây! Đừng khóc nữa.
Mắt Huy nhìn xa xăm về phía cửa quán. Bầu trời u ám gieo vào tim người những vệt buồn không rõ tự đâu. Chính anh trong lúc này cũng không biết làm gì hơn nữa. Là Huy sai! Sai từ đầu! Không thể ngụy biện, không thể đổ lỗi. Hình như trời đang bắt đầu mưa. Những giọt mưa sáng đang bay rải rác chầm chậm chuẩn bị kết thành cơn mưa lớn. Huy đảo mắt qua phía cửa kính bên trái, nơi những chậu hoa liti đang vùi mình dưới những hạt mưa bay... mắt mở to kinh ngạc … và tim giật thót... Cánh tay buông khỏi mái tóc Nhã Thư… vô định.
Đừng….

Huy đảo mắt qua phía cửa kính bên trái, nơi những chậu hoa liti đang vùi mình dưới những hạt mưa bay... mắt mở to kinh ngạc … và tim giật thót... Cánh tay buông khỏi mái tóc Nhã Thư… vô định.
Đừng….
Huy buông tay Thư, ào đứng dậy, lao ra cổng. Bóng Thụy Dương xa dần sau cơn mưa.
- Mày vừa làm một cô gái nữa tổn thương đấy!
Tùng ngồi chênh vênh trên chiếc ghế đá ngay cửa vào, không nhìn Huy, nói vọng lại. Huy mải miết nhìn mưa rồi ào ra cửa bỏ mặc tiếng gọi phía sau đầy bất lực của Thư....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây