Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chờ Yêu - Hạc Xanh


- Ở đây cơ mà!

Tay Du chạm vào từng bức ảnh, đó là thành quả của việc nghĩ nát óc mới ra cái trò tỏ tình này. Không trực tiếp, không có không gian lãng mạn, không có nhạc và hoa, cũng không xuất hiện nữ chính. Nhưng cái sự bình lặng vô tư ấy làm tôi ý thức hơn được tình cảm của mình. Cái gì quá ồn ã dễ khiến người ta thất vọng, chi bằng dành cho nhau những phút yêu nhẹ nhàng thế này thôi.

- Anh đi cùng ai? Ai chụp ảnh cho anh thế?

- Ông anh ở cơ quan đi cùng anh đợt công tác…

Du ngắm đi ngắm lại mấy bức ảnh đó, cứ ngồi lặng im để nhìn và thi thoảng quay sang liếc trộm tôi. Có lúc em còn khe khẽ hát.

- Ly là quá khứ. Em là hiện tại. Hiểu không?

Tôi lấy tay lau nước mắt trên má em. Tôi ôm em vào lòng, thấu hiểu hết tất cả những tủi thân của em. Đáng lý ra tôi đã muốn bày tỏ với em một cách đàng hoàng hơn, đáng nhớ hơn. Trong phút chốc tâm trí tôi rối bời.

- Cho đến khi dẫn em đi gặp chị ấy, anh vẫn còn yêu chị ấy mà?

- Không. Từ trước khi về nước, anh nhận ra rằng anh không còn yêu Ly. Và hôm anh quyết định giới thiệu em, anh đã chọn người mà anh yêu. Chẳng phải anh đã nói đó là em sao?

Tôi lấy ra trong cặp sách một hộp quà nhỏ xíu, đặt lên tay Vỹ Du, không đợi em cất tiếng hỏi, tôi mở hộp quà, nhấc ra một vòng cổ xinh xắn hình cánh bướm cách điệu khá duyên, vén tóc và đeo lên cổ cho em, vừa đeo tôi vừa thì thầm thú nhận. Vòng dây này là tôi đặt làm ngay trước khi đi công tác, chỉ có điều thời gian chuẩn bị cho chuyến công tác làm tôi có ít ỏi thời gian ở bên em, mặt khác tôi cũng mong muốn có thể để dành món quà ấy cho một bữa tối lãng mạn, khi chúng tôi tròn một tháng gặp nhau, tròn một tháng bước vào cuộc sống của nhau với một không gian lãng mạn, ấm cúm có rượu vang, hoa hồng trong một nhà hàng sang trọng, tôi sẽ nắm khẽ bàn tay em, đặt một nụ hôn lên đó và hỏi câu hỏi làm đau đầu biết bao chàng trai:

“Em sẽ là bạn gái anh nhé?”

Nhưng mọi chuyện có vẻ như không theo kế hoạch và thời gian bị lệch ray một khoảng, tôi nhận thấy mình đã không quá cầu kỳ và khoa trương về việc trao quà cho em, nhưng tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể em đang nép vào người mình, một nụ cười khẽ của em cũng khiến tôi thấy mình hạnh phúc. Vỹ Du nằm ngoan trong lòng tôi, em không khóc nữa, chỉ còn thút thít một chút.

- Không cần phải khoa trương như thế đâu, em thích anh là vì anh yêu em vụng về như thế này đấy!

Tôi ngồi yên ở đó, vuốt mái tóc ngắn củn mà mềm mại của em.

- Từ bây giờ thì có dấu hiệu nhận diện bạn gái anh rồi nhé, cấm có nhầm! Thôi, ngủ đi, chiều anh đưa đi chơi.

Vỹ Du ngủ một mạch. Tôi đặt em nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn ngang người rồi khóa cửa, chạy ra ngoài một lúc. Tôi hẹn Ly ra quán café gần nhà Vỹ Du. Tôi cần nói chuyện với Ly nhiều hơn là tôi tưởng.

Ngày… tháng… năm…

Con người ta khi yêu có thể say đắm đến cuồng nhiệt. Nhưng khi bất chợt thấy không thể yêu nữa thì cũng có thể “ngừng” yêu ngay lập tức. Ly là dấu hỏi lớn trong quãng đời sinh viên của tôi. Tôi luôn không hiểu sao mình lại đem lòng yêu và si mê em nhiều đến thế. Với những gã trai cùng trang lứa, lúc bấy giờ vì em là hoa khôi, vì em xinh đẹp, nên việc theo đuổi và có được trái tim của em giống như một cách để tự hào và thể hiện. Nhưng tôi với Thành thì khác, ba chúng tôi chơi thân với nhau, có thể hiểu nhau và cảm mến nhau lúc nào không biết. Lúc ấy, cả tôi và Thành đều thích Ly. Nhưng không đứa nào dám bày tỏ, đều sợ hãi rằng một khi mình nói ra thứ tình cảm ấy, một thứ tình cảm khác lớn hơn sẽ đổ vỡ. Cho đến khi tôi quyết định đi du học, Thành chăm sóc Ly, cậu ấy nghiễm nhiên trở thành bạn trai của Ly. Vậy mà… Ly nói rằng Ly yêu tôi.

- Thành không biết việc em yêu anh. Anh ấy sẽ không bao giờ biết điều đó.

- Vậy đáng ra em cũng không nên để Vỹ Du biết được chuyện này. Thành với Vỹ Du, họ đều quan trọng đối với anh.

- Nhưng còn em thì sao? Với anh em không còn quan trọng nữa đúng không?

- …

- Vì Vỹ Du… đúng không?

Tôi có thể thừa nhận là vì Vỹ Du. Vì một khi bạn yêu một ai đó, bạn sẽ thấy người đó quan trọng hơn bất cứ ai khác. Nhưng sự thật không phải vậy. Mặc dù bây giờ trong tôi chỉ còn hình bóng của Vỹ Du, nhưng chuyện của Ly khác xa những gì mà tôi có thể nói. Ly yêu tôi, nhưng lại trêu đùa với Thành, em ngang nhiên thử thách tình cảm của hai người đàn ông bên cạnh em… sau đó… em đem điều đó nói cho Vỹ Du. Em làm tổn thương người con gái tôi yêu.

Rõ ràng Ly đã vượt quá giới hạn của sự cảm thông và chia sẻ. Em làm tôi cảm thấy mệt mỏi với những tình cảm mà em dành cho tôi. Nếu em thật sự yêu tôi, chắc chắn sẽ không để tôi đi du học dễ dàng như thế.

- Anh hy vọng em không gặp riêng Vỹ Du để nói về chuyện của chúng ta. Chuyện giữa anh và em, nếu có thể, hãy giải quyết ngay trong lần gặp này.

- Vỹ Du đã bắt anh làm thế à? Tại sao lại phải giải quyết? Tại sao lại là em? Vỹ Du yêu anh, em cũng yêu anh cơ mà!!!

Ly khóc. Những giọt nước mắt lăn từ khóe mi làm ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp. Từ những năm tháng sinh viên, giọt nước mắt của em làm tan chảy bao trái tim của bao gã trai si tình. Trong đó có cả tôi. Nhưng lần này, với những sai lầm mà em đã mắc phải, tôi không thể rung động thêm lần nào nữa.

- Em không cần phải khóc vì một người không yêu em.

- …

- Anh yêu Vỹ Du. Và chúng ta vẫn có thể là bạn, nếu em muốn thế!

Tôi đứng dậy ra về. Tôi đã quay lưng khi Ly khóc. Tôi chỉ muốn về nhà, ôm người yêu bé nhỏ trong lòng, nói với em rằng mọi chuyện đã ổn.

Tôi… chỉ muốn làm như vậy thôi…

Ngày… tháng… năm…

Sáng nay tôi cùng Vỹ Du chuẩn bị một số thứ, em đã rất háo hức dắt tay tôi đi trong siêu thị. Vì em nói rằng khi ra mắt bố mẹ chồng nên có một chút quà ra mắt trong khi em không biết gì về sở thích của bố mẹ tôi nên yêu cầu tôi quân sư. Thật ra, đối với gia đình tôi, chỉ cần em xuất hiện ở nhà tôi với tư cách là bạn gái tôi là đủ. Còn với tôi, chỉ cần em có ý nghĩ sẽ tôn trọng và yêu thương nhị vị phụ huynh là tôi yên lòng.

- Mẹ anh có khó tính không? Ý em là… yêu cầu với con dâu ấy?

- Không hề. Mẹ anh hiền lắm! Chỉ cần em gặp mẹ, em sẽ cảm giác đó thôi.

- Thế còn bố anh?

- Bố anh hơi nghiêm. Nhưng chắc sẽ không quá nghiêm khắc với em đâu.

Vỹ Du mỉm cười, tôi thấy trong đôi mắt em ánh lên niềm hạnh phúc. Có lẽ em cũng đang có cảm giác như tôi, cảm giác rằng mình thật sự cần một tổ ấm. Và chúng tôi nhất định sẽ cùng nhau làm nên cái tổ ấm ấy. Tôi hạnh phúc, tôi muốn cho em biết điều đó.

- Anh tủm tỉm gì thế? Sao cứ nhìn em? Mặt em có gì à?

- Ừ. Ở đây này!

Tôi ghé sát vào cằm em, sau ba giây, di chuyển lên chóp mũi và cắn nhẹ một cái. Em lắc đầu nguây nguẩy, bàn tay nhỏ bị giữ chặt trong tay tôi khẽ động đậy. Tôi nhìn em cười xòa.

Khi bạn yêu một ai đó và có ý định tiến triển xa hơn với họ, hãy cùng họ đi siêu thị. Chắc chắn cái cảm giác mua sắm đồ cùng nhau sẽ khiến bạn hạnh phúc. Bạn còn có thể tưởng tượng xem sau này gia đình nhỏ của bạn trở nên như thế nào. Việc tưởng tượng ấy cũng khiến cho bạn hạnh phúc. Và điều đơn giản nhất khi cùng nhau đi mua sắm, hãy đẩy xe mua hàng nếu bạn là đàn ông và nắm nhẹ tay người yêu mình nếu bạn là phụ nữ. Việc đó tuy đơn giản nhưng tạo sức mạnh cho cả hai người. Với bản thân tôi, điều này hết sức ý nghĩa. Kể cả khi sau này, tôi lập gia đình với người tôi yêu, những bực dọc và mệt mỏi sẽ tan biến ngay khi chúng tôi cùng làm điều ấy. Đôi khi, những cái siết tay có ý nghĩa hơn những lời nói yêu đến trăm vạn lần. Và những va chạm nhẹ nhàng ấy khiến người đàn ông tin rằng họ đang sở hữu sức mạnh to lớn, khiến người phụ nữ tin rằng mình đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông của mình....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây