XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu) - Chibin


Tiết tiếp theo là tiết sử, dù đã có trống vào tiết nhưng lớp Toán vẫn không khác gì cái chợ . Cô Mỹ Tiên bước vào lớp , tà áo dài xanh nhạt tung bay theo ngọn gió của cánh quạt trần, khẽ đánh mắt nhìn cả lớp một lượt, cô nghiêm giọng:
- Bây giờ là mấy giờ rồi hả, học hành kiểu gì mà thế này, chuẩn bị sách vở lên trả bài cho tôi.
- Cô ơi hôm trước là tiết kiểm tra mà.
Thế Bảo rên lên thống thiết, trả bài ư? một giấc mộng khủng khiếp đời đời cảu lớp Toán.Không thèm để ý tới sự xin xỏ cảu học viên, cô Tiên lạnh lùng lấy sổ điểm ra, và bàn tay thon dài lướt qua từng cái tên một. Cả lớp đứng tim, Ngọc Vi khẽ thở phào nhẹ nhõm khi tay cô Tiên đi qua tên của nhỏ.
- Nguyễn Ngọc Hà Mi.
Đoàng....
Như tiếng sét đánh ngang tai, Hà Mi đờ đẵn lấy vở từ trong cặp ra, rồi run run đi lên gặp cô giáo. Ngọc Vi tránh một tiếng thở dài an ủi bạn:
- Sống sót trở về.
Ôi trời, an ủi kiểu này đấy, Hà Mi nheo mắt khó chịu nhìn Vi rồi bước lên bục giảng. Cô Mỹ Tiên hắng giọng rồi từ từ đặt câu hỏi:
- Em cho tôi biết Cách Mạng Pháp tuyên bố "Tổ Quốc lâm nguy vào thời gian nào" ?
Hà Mi há hốc mồm, cho mốc thời gian rồi hỏi xem nội dung diễn biến nhỏ còn chưa biết huống chi là hỏi kiểu này, ngước khuôn mặt nhăn nhó của mình xuống dưới lớp, nhỏ cầu mong tìm được cứu viện. Ngọc Vi lật lật cuốn sách lịch sử đến nỗi rách cả bìa, còn Thế Bảo thì lóng nga lóng ngóng giơ ngón tay lên báo hiệu. Hà Mi dậm dậm chân dưới sàn nhà, nhỏ cắn môi nhẹ.
- Thưa cô....vào ngày....ngày mồng 7.....tháng...
Cô Tiên chau mày, đang hết sức bình tĩnh để nghe hết câu trả lời của nhỏ:
- Em nói nhanh lên chúng ta còn học bài mới nữa chứ, về nhà chưa học bài à?
- Thưa cô là ngày mồng bảy tháng 11...năm..năm một bảy chín....một bảy chín...
Thế Bảo đang cố hết sức để giúp bạn, cậu đưa hai ngón tay ra kí hiệu cho nhỏ, nhưng có vẻ Hà Mi vẫn không nhìn thấy, mặt nhỏ đỏ rần lên, điệu bộ lúng túng vô cùng.
- Hai ...một bảy chín hai...chín hai..
Cố lí nhí trong cổ họng, Bảo mong rằng Hà Mi sẽ nghe thấy, Ngọc Vi ngồi bên dưới cũng đang sốt ruột bẻ ngón tay. Nhưng thật không may, người nghe thấy giọng Bảo không phải là Hà Mi mà lại là cô Mỹ tiên xinh đẹp:
- Hoàng Thế Bảo, em đang làm cái quái gì vậy hả, có muốn tôi cho cả hai đội sổ đầu bài không?
Hạ cánh tay xuống một cách, Thế Bảo run lên, cậu đang cố tìm cách bào chữa:
- Thưa cô em đang....
- Hai làm cái gì mà miệng cứ lẩm bẩm con số hai thế hả?
Cô Tiên đập bàn một cái " Rầm" rồi đứng phắt dậy, hùng dũng tiến tới chỗ Thế Bảo đang ngồi. Bảo lau mồ hôi trên trán.
- Dạ ý em là hai...hai ...hai...
- Hai gì hả?
- Dạ...hại....hai ...hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi
Vừa đưa cái tay đi qua đi lại, Bảo hát ngon lành,cả lớp cười ồ lên, cô Tiên giương hai con mắt lên nhìn cậu nghi hoặc rồi dẹp cái bực tức sang một bên gằn giọng:
- Thôi được rồi, không phải hát nữa, lần sau mà còn tái phạm là chết với tôi, Hà Mi về chỗ đi, hôm nay tôi tạm tha cho các em, bây giờ chúng ta học bài mới.
Hà Mi đi dần về chỗ, bẽn lẽn ngồi cạnh Ngọc Vi, nhỏ quay mặt sang nhìn Bảo đầy cảm kích, bây giờ ai cũng có thể đoán được tâm trạng của cậu chàng, vui mừng hết cỡ.

(8) - 44-870-8#ixzz2EvKgwxSZ


chap 26:


Ngọc Vi ngồi ôm cuốn sách Vật lí trong tay, dõi ánh mắt mộng mơ ra ngoài cửa sổ, gần cuối năm học rồi, trong long nhỏ xen lẫn một cảm giác khó chịu. Ba tháng hè sắp tới, nhỏ sẽ không được gặp bạn bè, à mà không chỉ có mình nhỏ, mà tất cả những học viên trong lớp này đều không được gặp nhau. Thế Bảo đi từ ngoài cửa vào, miệng cười tươi như hoa, cậu đánh mắt sang nhìn Ngọc Vi một chút, nhỏ vẫn bâng quơ, lơ đễnh ngắm bầu trời trong veo ngoài kia. Cây phượng già đã cháy rực cả một góc trời mùa hạ, cảm giác bâng khuâng ào về khiến cho tâm trạng của tất cả học viên đều đượm buồn.
- Sao hôm nay mặt ai cũng như đưa đám thế ?
Bảo nhíu mày, cậu quay qua hỏi Hà Mi đang rúc mặt vào cuốn truyện.
- Gần hè rồi còn gì, chán chết đu được.
Hà Mi cũng chẳng thèm để ý đến cuốn truyện nữa, nhỏ ngước khuôn mặt mình lên, ủ rũ trả lời Bảo, giọng nói đan xen một chút buồn vương vấn. Bảo chớp mắt, cậu không nói gì nữa, lặng lẽ ngồi xuống , văn văn cây bút trong tay. Nhật Nam thở dài, vừa vào lớp đã thế này rồi, cậu đi thẳng xuống chỗ của Cát Anh nhẹ giọng:
- Có điểm thi rồi đấy, lớp mình đứng thứ 3.
Đón lấy tờ danh sách Nam đưa, Cát Anh cắn môi nhẹ, cả lớp vừa mới trải qua kì thi cuối năm, nhưng chẳng có ai quan tâm đến chuyện điểm chác, tất cả những con người ngồi ở đây đều như vậy, trừ hai người. Ừ thì nhờ có Khánh Đăng và Anh Kiệt nên thành tích của lớp mới tăng lên như vậy, nhưng cũng chẳng là gì sất, cho dù có đứng thứ nhất thì cái lớp này vẫn vậy, vẫn ngang bướng, không có thể tìm thấy một niềm vui len lỏi trong cái bảng thành tích ấy.
- Còn mấy ngày nữa là nghỉ hè nhỉ?
Cát Anh đưa con mắt nhìn ra phía trước hỏi nhẹ.
- Khoảng một tuần nữa.
- Thế các cậu có dự định gì chưa.
Ngọc Vi hơi cười khi nghe câu hỏi của nhỏ bạn, một cảm giác đắng xót nghẹn ứ trong vòm họng, nhỏ bẻ ngón tay răng rắc:
- Cậu nghĩ xa vời quá rồi đấy, có lúc nào được tự quyết định đâu.
Khẽ gật đầu, Cát Anh liếc qua đôi bàn tay của bạn.
- Sẽ có lúc chúng ta được là chính mình.

Cô Hàn thủy bước vào lớp , nán lại giữa bục giảng rồi mỉm cười nhìn những học viên bên dưới.
- Thành tích của lớp ta có vẻ tăng đáng kể nhỉ?
Không ai hẹn ai, một tràng pháo tay vang lên giòn dã, nhưng có chút gì đó gượng gạo vô cùng, cô Thủy ngồi xuống ghế giáo viên, mắt nhìn Cát Anh chăm chú:
- Các em có dự lễ tổng kết nữa không?
- Không thưa cô, khoảng hai ngày nữa là lớp phải chia tay rồi.
- Sớm thế sao.
Ngưng lại một giây, có ai đó nén tiếng thở dài. Tiếng ve ngân lên một bản nhạc rồn rã, choán lấy sự căng thẳng ngập tràn trong phòng học.Cô Thủy cố gắng nở một nụ cười, dịu dàng nhìn những học viên yêu quý:
- Không sao, chỉ ba tháng hè thôi, năm sau chúng ta sẽ gặp lại mà
- Đúng rồi, bây giờ tớ và Cát Anh sẽ xuống bên dưới canteen mua đồ, hôm nay chúng ta liên hoan một bữa nhé, coi như cảm ơn Đăng và Kiệt luôn.
Ngọc Vi bật người đứng dậy, nháy mắt nhìn cả lớp, tâm trạng của hai chín đứa còn lại có vẻ vui lên một chút, Thế Bảo hào hứng đáp lại ngay:
- Ok, như vậy đi, nhưng mà cho tôi theo với.
- Cả tớ nữa
Hà Mi reo lên, cô Hàn Thủy lắc đầu, đúng là mấy cái đứa này thay đổi nhanh thật, một phút trước còn ảo não vậy mà, một phút sau đã nhảy cà tưng lên rồi.
- À mà cô ơi !
- Gì vậy?
Nhìn cái cách hỏi gian gian của Ngọc Vi, cô Thủy nhướn mày nghi ngại.
- Tụi em mời cả thầy Vinh tới nữa nhé.
Biết ngay mà, lại tìm cái chọc cô nữa đây, mấy cái đứa tiểu quỷ.
- Kệ các em.
- Xem kìa, cô đỏ mặt rồi kìa.
Thế Bảo cười khà khà, không quên đạp đất chuồn nhanh tránh cái nhìn trách mọc của lão bà bà xinh đẹp. Năm người nữa cũng lần lượt theo sau. Sân trường vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió mùa hè mơn man trên cành hoa phượng đỏ. Đẹp nhưng mang mác buồn.

- Zô nào, zô đê, 1 2 3 zô.
Thế Bảo cầm lon cô ca trong tay nâng lên hào hứng, mấy thằng con trai cũng hùa theo, bánh kẹo văng tung tóe, Hà mi nhai một miệng bim bim, lúng búng nói:
- Chụp hình đi !
Tán thưởng ý kiến của nhỏ, tụi nó vỗ tay ầm ầm, Cát Anh lôi từ trong túi ra một chiếc máy ảnh , tất cả học viên mỉm cười rạng rỡ, tụi nó tạo dáng đủ kiểu, Thế Bảo vươn tay, chụp lấy cái kính đang nằm gọn trên mắt thầy Vinh cười hề hề:
- Thầy cho em mượn tí.
Thầy Vinh nhăn mặt:
- Làm cái gì vậy. em đừng nói với thầy là em bị cận rồi nha....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây