WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu) - Chibin

- Thế nào bí thư, bắt cá ở đây có dễ hơn ở quầy trúng thưởng không vậy?
Nam cúi ngườii xuống khoát mạnh nước lên bờ, nhìn nhỏ cười tươi:
- Muốn biết thì xuống đây mà thử này, bà ngồi trên đó kiến nó tha đấy.
Vi chạy ra xa hơn một chút, nhỏ lườm Nam một cái rõ sắc:
- Ông không biết hay cố tình trêu tức tôi vậy hả, nếu mà cao mét bảy mét tám như mấy ông thì tôi không ngồi trên bờ rảnh rỗi thế này đâu.
Cũng đúng thôi, bây giờ nước đang rất lớn, với cái chiều cao khiêm tốn của nhỏ thì khó mà sông sót trở về. Nam tiếp tục khoát nước mạnh hơn, người Vi ướt nhẹp, nhỏ la lên ầm ĩ:
- Á, ông điên hả, ướt tôi hết rồi này, bạn với bè thế đấy.
Vừa nói nhỏ vừa gỡ lại mái tóc rối mù vì nước, Nam cười ranh mãnh le lưỡi chọc tức nhỏ, khiến cho nhỏ điên lên cầm nguyên một đống cỏ khô vứt xuống dưới nước. nam lách người qua cậu đưa hay ngón tay ra chào chọc tức Vi. Thế Bảo xòe một chú cá con xinh xắn, hớn hở:
- Hô hô , con cá đầu tiên nè.
Hà Mi vỗ tay đôm đốp, nhỏ nhìn Bảo với một con mắt chín phần ngưỡng mộ , một phần long lanh:
- Oa, cậu giỏi quá, giỏi quá à.
Ngọc Vi nhìn con cá trên tay Bảo bĩu môi:
- Xì, con cá bé tẹo vậy mà cũng khoe, nãy giờ Huy bắt được cả chục con to hơn thế.
Được khen , tinh thần của Thái Huy phấn chấn hẳn lên, cậu nháy mắt nhìn Bảo tự hào. Thế Bảo nhăn răng cười hề hề, cậu ngó lơ thái độ của Huy , quay qua Vi hỏi nhỏ:
- Vậy thì tôi bắt cho bà một con đẹp mê li nhé.
- Thôi đi ông tướng, chờ cá của ông thì sang năm sau cũng không có.
Nhật Nam gật gù:
- Đúng rồi, cá thấy vẻ đẹp ma chê quỷ hờn của mày cũng phát khiếp chứ đừng nói tới chuyện đứng yên cho mày bắt.
Thế Bảo đưa con cá trong tay ra chống trả, cậu đang muốn chứng minh cho mọi người thấy nhan sắc của mình không đến mức như Nam nói, ít ra cậu cũng là con trai lớp Toán, mà đã là con trai lớp Toán thì như miêu tả, ai cũng có vẻ đẹp điêu đứng lòng người, khiến cho bao cô nàng chết lên chết xuống.
- Thế làm sao mà tao bắt được con này.
Cát Anh gập cuốn truyện lại cậu nhìn bảo một lượt, miệng cười tươi:
- Một là vì con cá đó bị thương, hai là tại nó...cũng xấu như cậu.
Cả mấy chục học viên khắp khúc sông nhìn Bảo với ánh mắt cảm thông , nhưng đứa nào cũng đồng tình với ý kiến của lớp trưởng bởi vì " sự thực là như vậy". Bảo quay sang Cát Anh, mặt méo xệch:
- Lớp trưởng, sao cậu lại đối xử với tớ như vậy chứ, hic...cậu đúng là nhẫn tâm mà.
Nhật Nam và Thái Huy cùng lắc đầu đồng thanh đáp:
- Sự thật mất lòng.

Cả lớp Anh uể oải đứng dậy, Trúc Ly chau mày nhìn một lượt xung quanh , sau đó nhỏ quay sang nhìn Anh Thư đang ngồi chải tóc giọng bức bối:
- Sao bọn họ không chọn chỗ nào đẹp đẹp một chút mà lại tới cái nơi quái quỷ này.chứ
Anh Thư dừng tay, nhỏ lắc đầu:
- Chịu !
Trúc Ly phát điên vì cách trả lời không đầu không cuối của Thư, nhỏ ném mạnh một viên đá ra phía trước, miệng chán nản:
- Đúng là ngớ ngẩn, nếu mà biết tới đây có chết tôi cũng không lên xe.
Anh Thư cười khẩy:
- Vậy cậu tưởng chúng tôi muốn đi cùng cái lớp Toán ấy lắm sao, nếu không vì hình tượng của lớp tôi đã ngồi ở nhà hưởng thụ sung sướng.chứ không vác mặt tới cái nơi này mà hủy hoại nhan sắc vậy đâu.
- Xem ra các cậu coi trọng cái hình tượng ấy lắm nhỉ? mà các cậu cũng giỏi thật , khiến cho cả cái học viện này vào bẫy cơ mà.
Trúc ly đưa mắt nhìn Anh Thư nhếch mép. Thư xòe tay ra, coi như đó là một điều đương nhiên. Đối với nhỏ và cả lớp Anh , cái mục đích cuối cùng lấy lòng cả học viện là để trả thù lớp Toán. Cái lớp mà lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ trong sáng, nhỏ muốn lật bỏ cái bộ mặt giả tạo ấy, muốn chia cắt cái thứ tình bạn mà nhỏ coi là rẻ tiền đó. Muốn cho mọi người thấy rằng thầm ngưỡng mộ lớp Toán là một chuyện sai lầm nhất mà họ mắc phải.
- Tại chúng ngu ngốc thôi.
Trúc ly giật mình, xem ra con người này không còn có những suy nghĩ của cái tuổi 16 nữa rồi, cái đầu ấy đã chứa cả kho âm mưu toan tính đồ sộ.Tuy Trúc Ly có mang nhiều sự ganh ghét đố kị, nhưng ít ra nhỏ cũng không đến mức cay độc như vậy, điều kiển mọi người như một con rối, Anh Thư quả không phải là một tay vừa.

Cuối cùng thì thùng cá cũng đầy ắp, bọn con trai lớp Toán thấy vậy mà cũng giỏi ra phết. Tụi con gái đứng trên bờ gật gù thán phục. Hà Mi chỉ tay vào những chú cá con đang ngoe nguẩy trong thùng mỉm cười đáng yêu:
- Các cậu đúng là số một nha.
Thế Bảo vỗ ngực tự hào:
- Đương nhiên rồi, bọn tôi mà lị.
Quỳnh Chi nhăn mặt, nhỏ thở dài:
- Riêng ông thì không, cả buổi trời bắt được hai con cá mà cũng lên giọng.
Thế Bảo cứng họng, cậu cố nở một nụ cười méo mó. Nhật Nam bật cười khanh khách, cái mặt Bảo bây giờ chẳng khác nào một cái bánh bao chiều bị hôi.Cát Anh lắc đầu, nhỏ cũng phải bó tay với mấy cái đứa bạn này. Nhìn xuống dòng nước mát lành kia, nhỏ chợt nảy ra một ý kiến:
- Xuống tắm đi!
- HẢ !
Chín đứa con gái tròn mắt nhìn nữ lớp trưởng xinh đẹp của mình, còn tụi con trai lợi dụng lúc mấy đứa con gai đang đứng đơ ra đó liền chạy lên bờ kéo tay tụi nó xuống. Ngọc Vi nuốt một ngụm nước vào bụng , chân nhỏ quẫy đạp trong không trung, ho sặc sụa:
- Á, chết con rồi mẹ...mẹ ..ơi.
- Tỉnh lại dùm đi mấy bà nội, nước nó rút từ lâu rồi, làm gì mà cuống cả lên vậy.
Nghe thấy giọng Nhật Nam đám con gái ngừng khua chân múa tay, ngước khuôn mặt thảng thốt lên nhìn mấy đứa con trai đang đứng cười ngặt nghẽo. Chân chạm xuống đáy sông, nước cũng chỉ ngang tới hông. Túng quá, tụi nó chẳng biết làm gì hơn ngoài việc khoát nước vào người tụi con trai xối xả. Bị " đánh úp" bất ngờ hai mươi thằng con trai cũng hợp thành một đội đánh trả lại. Nước văng tung tóe, làm ồn ã cả một góc trời. Hoàng hôn buông xuống một màu đỏ rực, tiếng cười đùa xôn xao làm bừng lên sức sống của vùng quê thanh bình, yên ả.

Gần sáu giờ tối, cả ba mươi đứa mới đi về trại, thầy giám thị nhìn chúng khó chịu:
- Các anh chị gỏi nhỉ, vừa mới tới nơi đã làm náo loạn nơi này rồi.
Nhật Nam chìa thùng cá ra trước mặt thầy, nhẹ giọng:
- Chúng em đi bắt cá thầy ạ.
Thầy giám thị quét mắt qua nhìn cả lớp , đứa nào cũng đầu bù tóc rối, quần áo ướt tả tơi, còn có thêm cái chất bùn đen lấm trên tay áo nữa chứ.
- Bắt kiểu gì mà ướt nhẹp thế kia.Các anh chị đúng là không gây chuyện không được.
Cát anh bước lên trước nhỏ nhìn thầy vài giây sau đó quay qua nhìn cả lớp :
- Hoạt động ngoại khóa mà thầy, bị bẩn một tí có sao đâu.
Bị nhỏ nói trúng, thầy giám thị thôi không bới móc tụi nó nữa mà ho khan vài tiếng rồi bước đi luôn. Cả lớp Anh nhìn lớp Toán với ánh mắt khinh khỉnh, mỉa mai. Thôi kệ ! tụi nó không muốn bận tâm, muốn nhìn sao thì nhìn, từ trước tới giờ tụi nó cũng chẳng yêu thương gì cái lớp Anh đó. Nhìn riêt rồi chán thôi.
Tắm rửa xong xuôi là lúc chuẩn bị cơm tối, trong khi mười lăm nữ sinh của lớp 10 Anh đang tất bật chuẩn bị thức ăn, thì 10 đứa con gái của lớp Toán lại ngồi yên một chỗ...ngắm sao. Khánh Đăng lân la lại gần, cậu cất giọng trầm ấm :
- Các cậu không chuẩn bị cơm sao?.
Ngọc Vi cho một miếng táo vào miệng, đánh mắt sang nhìn cậu cười khì:
- Cậu muốn ăn cơm khét à ?
Đăng ngớ người, Nhật Nam lăc đầu, cậu nhìn Đăng chép miệng:
- Con gái lớp Toán cái gì cũng biết, riêng nội trợ giở ẹc.Ăn cơm mấy bả nấu chắc nghẹn họng mà chết quá.
Anh Kiệt há miệng ngạc nhiên, tiện tay Ngọc Vi ném luôn một miếng táo vào miệng cậu:...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây

Snack's 1967