Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Bên nhau trọn đời - Cố Mạn


Đúng là rất ngạc nhiên, người đàn ông điển trai lịch thiệp này tuy Mặc Sênh có quen nhưng không thân thiết. Trong một thời gian dài, ấn tượng của chị về anh ta chỉ là bạn cùng phòng của Dĩ Thâm, tên anh ta thậm chí có lúc chị còn không nhớ. Cho đến một hôm, mấy người bạn của Dĩ Thâm hẹn nhau đi ăn lẩu và yêu cầu tất cả đều phải mang theo bạn gái, cuối cùng chỉ có Hướng Hằng đến một mình. Mọi người đua nhau chọc tức Hướng Hằng:

- Hướng Hằng, ngay đến Dĩ Thâm cũng bị đã bị người ta lôi kéo, cậu định độc thân đến bao giờ?

Hướng Hằng thở dài:

- Nói thì dễ lắm, nhưng đào đâu ra một Triệu Mặc Sênh kiên cường bất khuất để lôi kéo tớ bây giờ - Hướng Hằng liếc nhìn Mặc Sênh nói giọng khiêu khích.

Dĩ Thâm vừa đến, vò đầu bứt tai:

- Nếu cậu cần, tớ nhường đấy, để tớ được yên.

Mặc Sênh lúc đó trông rất tội nghiệp, cảm thấy rất tủi thân, nhưng không thể mở miệng, sợ nói ra chỉ càng thêm ngượng, bởi sinh viên khoa luật nổi tiếng miệng lưỡi cay độc.

Nhưng từ đó, chị có ấn tượng rõ rệt hơn đối với Hướng Hằng.

- Thú thực, tôi nghĩ mãi không hiểu, vì sao hồi đó chị trở thành bạn gái của Dĩ Thâm. Bởi vì chị cũng biết, có bao nhiêu người đẹp mê anh ta, trong đó không ít người có ưu thế hơn chị - Sau khi nhấp một ngụm cà phê, Hướng Hằng ngước nhìn Mặc Sênh, ánh mắt tinh nghịch.

"Lạ thật, sao anh ta bỗng dưng nhắc lại chuyện ngày xưa?", Mặc Sênh mỉm cười, không nói.

Giọng Hướng Hằng bỗng trở nên sôi nổi:

- Hồi đó, có một việc mà cả phòng chúng tôi đều khoái trá tham gia, đó là đánh cuộc xem rút cục người đẹp nào chinh phục được Dĩ Thâm. Cứ mỗi tối, sau khi tắt đèn cả phòng cá cược ầm ĩ. Có người cá cho hoa khôi khoa luật, có người cá cho người đẹp cùng tham gia giải trong cuộc thi hùng biện với Dĩ Thâm, hình như tôi cá cho một cô sinh viên khoa ngoại ngữ - Hướng Hằng hào hứng kể - Nhưng Dĩ Thâm luôn có một chính sách là BA không: không để ý, không tán thành, không tham dự. Cậu ta chỉ chúi đầu đọc sách, ngủ, mặc kệ chúng tôi gây chuyện. Nhưng có một hôm, chúng tôi vẫn cá cược như thường lệ, Dĩ Thâm đột nhiên tuyên bố:

- Tớ cược Triệu Mặc Sênh.

Hướng Hằng nói:

- Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên chị.

Thì ra là vì vậy mà sau nay có tin đồn chị là bạn gái của Dĩ Thâm. Quả nhiên chuyện này chưa bao giờ Dĩ Thâm nhắc đến. Mặc Sênh chợt hiểu.

- Chị không thể biết được hồi đó bọn tôi đã tò mò muốn biết về chị thế nào đâu. Về sau khi chị xuất hiện ai cũng ngạc nhiên, Dĩ Thâm vốn rất điềm tĩnh, tính già dặn trước tuổi, ai cũng nghĩ bạn gái anh ta phải là người chín chắn, hiểu biết nhưng chị... Xin lỗi - Hướng Hằng lúng túng - Chị hoàn toàn không giống hình dung của chúng tôi.

Sau một lát im lặng Hướng Hằng lại tiếp tục:

- Thú thật, lúc đầu tôi cũng không tin quan hệ giữa hai người, nhưng Dĩ Thâm ngày càng tỏ ra giống một chàng trai bình thường hai mươi tuổi. Anh ta thường bị chị làm cho phát cáu, vò đầu bứt tai, có lúc còn vui vẻ để cho chúng tôi sai giặt quần áo cho cả phòng. À, phải rồi đó là dịp sinh nhật của anh ta...

"Những chuyện đó đã xảy ra với Dĩ Thâm ư?" Quả là khó tin.

Hôm sinh nhật Dĩ Thâm chị đã đi khắp thành phố mà không tìm được món quà vừa ý, cuối cùng đành trở về tay không. Tối hôm đó, ở tầng trệt khu kí túc xá chị đành chúc mừng suông:

- Sinh nhật vui vẻ!

Dĩ Thâm giận dỗi:

- Hôm nay em đi đâu vậy? Quà của anh đâu?

Bỗng dưng Mặc Sênh không biết trả lời thế nào, Dĩ Thâm lườm chị nhưng cuối cùng anh lại giảng hòa:

- Thôi được rồi, em nhắm mắt lại đi.

Chị nhắm mắt. Dĩ Thâm đột ngột hôn chị. Đó là nụ hôn đầu.

Mặc Sênh còn nhớ, lúc đó chị mở mắt, nhìn anh, thảng thốt:

- Dĩ Thâm, hôm nay không phải là sinh nhật em.

Bàn tay Mặc Sênh đang cầm cốc cà phê thoáng run rẩy, chị đặt tách cà phê xuống bàn.

Vì sao người đàn ông này bỗng dưng nhắc nhiều đến quá khứ như vậy? Sao phải nói ra những chuyện đó, không nên nói ra thì hơn, dù sao cũng chẳng để làm gì, quá khứ đã là quá khứ.

- Anh hẹn tôi đến đây, bảo là có chuyện tôi phải biết, chính là những chuyện này ư? - Cuối cùng không kìm chế được, Mặc Sênh khó nhọc cất tiếng.

Khuôn mặt Hướng Hằng thoáng biến sắc, cặp môi với những nét gờ gợi cảm mím chặt, hình như có điều khó nói.

- Mặc Sênh, chị thật tàn nhẫn! - Cuối cùng Hướng Hằng ngẩng lên nhìn sâu vào mắt chị, giọng nói không cao nhưng nghe rất đáng sợ.

Đúng thế, với ai chị cũng tàn nhẫn.

Hướng Hằng lẳng lặng lấy bút trong túi viết mấy chữ, đưa cho chị. Mặc Sênh cầm đọc, đó là tên một bệnh viện và số giường bệnh.

- Cái gì thế này? - Mặc Sênh hoảng hốt, cổ họng nghẹn lại.

Hướng Hằng đã trở lại bình thường, nói thủng thẳng:

- Với cung cách làm việc như cậu ta, chết non là chuyện thường, lại còn xuất huyết dạ dày - Hướng Hằng cất bút vào cái cặp màu đen, thận trọng cài khóa - Tôi đưa địa chỉ bệnh viện cho chị, đến hay không là tùy chị. Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng Triệu Mặc Sênh... - Giọng Hướng Hằng trở lại vẻ đáng sợ lúc trước - Con người không nên quá ích kỉ.

Nói xong anh ra gọi thanh toán, lúc Mặc Sênh ngẩng đầu, chỗ ngồi đối diện trống không, Hướng Hằng đi từ lúc nào. Mặc Sênh vẫn ngồi yên, thảng thốt, dường như vẫn chưa tin những gì Hướng Hằng vừa nói. Tay chị bóp chặt mảnh giấy, móng tay ấn vào da thịt đau điếng, nhưng chị không để ý.

Xuất huyết dạ dày, bênh viện, Dĩ Thâm... Vì sao? Vì sao chứ?

Cà phê đã nguội lạnh, Mặc Sênh ra khỏi quán, bên ngoài trời đã đổ mưa từ lúc nào. Sao lại mưa vào lúc này? Nhất là lại mưa dày hạt.

Vậy mà vẫn dễ dàng gọi được xe, lái xe là một người còn trẻ hay chuyện, sau khi hỏi địa chỉ cần đến, anh ta bắt đầu gợi chuyện.

- Cô có người nhà bị ốm hả?

- Cô còn đi học hay đã ra công tác?

- Cô...

Mặc Sênh chỉ ậm ừ cho qua, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những câu hỏi của anh lái xe và cảnh vật bên ngoài thoảng qua, lướt qua trước mắt, Mặc Sênh không nghe thấy, không nhìn thấy gì hết. Đường không có đèn đỏ, họ đến bệnh viện rất nhanh, chị nhanh chóng tìm được phòng bệnh của Dĩ Thâm.

Mặc Sênh đứng ngoài cửa căn phòng tường màu trắng, khung cửa màu cánh gián, cánh tay nặng nề như đeo đá, không thể nào giơ tay lên gõ cửa.

Hay là bỏ đi? Nhưng chân cũng nặng nề như vậy, không thể cất bước.

Trong khoảng khắc, Mặc Sênh cảm thấy chị sẽ đứng mãi như thế, không dám tiến đến gần, cũng không thể rời xa. Cho dù vũ trụ biến thiên, biển cạn đá mòn, chị sẽ mãi đứng ngoài cửa phòng anh.

Nhưng làm gì có mãi mãi? Cái cần đến sẽ đến, muốn trốn cũng không thể. Cửa đột nhiên mở ra từ phía trong, Mặc Sênh không kịp tránh, đứng ngây người đối diện với người vừa mở cửa.

Dĩ Văn!

Có những người dường như nhất định sẽ gặp nhau, hơn nữa lại cùng một nguyên do như vậy, ví dụ chị và Dĩ Văn.

Về sau Mặc Sênh luôn trăn trở một câu hỏi "người con gái hiền thục đẹp như thơ đó tâm trạng thế nào khi người đàn ông cô ta yêu giới thiệu với người khác: - Đây là em gái tôi!".

Chị đã từng dạn dĩ tự giới thiệu:

- Tôi là bạn gái của anh trai cô!

Dĩ Văn cũng không hề phản bác, cô ấy sẽ đau khổ đến mức nào.

- Ồ! Dĩ Văn, Dĩ Văn đã lâu không gặp.

- Mặc Sênh, cuối cùng cũng gặp lại chị.

Đúng vậy, cuối cùng họ cũng gặp nhau!

- Chị đến thăm Dĩ Thâm ư? - Dĩ Văn hỏi - Anh ấy vừa ngủ, nếu chị có thời gian có thể cùng tôi đi thăm nhà anh ấy không? Tôi cần lấy giúp anh ấy một ít đồ dùng. ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây