Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Bên nhau trọn đời - Cố Mạn


Sau giờ làm việc vẫn không biết mình nên đi đâu làm gì. Sắp đến ngày lễ, đường phố đông đúc hẳn lên, các cửa hiệu trang hoàng như mới. Mặc Sênh đi bộ men theo những ô cửa kính lộng lẫy, thỉnh thoảng dừng lại mua ít đồ, rồi lại tiếp tục đi, cứ đi không mục đích.

Đến khi nhìn thấy chiếc cổng quen thuộc mới nhận ra mình đứng trước ngôi trường cũ. Phát hiện này làm chị giật mình, từ chỗ làm đến đây chị đã đi bộ gần nửa thành phố.

Cổng trưởng rất đông người, toàn là sinh viên đeo hành lý, mặt mày hớn hở như trẻ nhỏ. Mặc Sênh sực nhớ thời sinh viên, vào những ngày nghỉ chị cũng vui như vậy, bây giờ nghĩ lại giống như một giấc mơ.

Đút tay vào túi áo khoác, một mình đi dưới tán cây, lòng chị không còn xúc động như lần cùng đến với Dĩ Thâm, chỉ thỉnh thoảng thấy nôn nao. Thầm nghĩ, cuộc đời mình hình như đã sai sau khi bước chân khỏi ngôi trường này. Nhưng sự thể đã vậy, chặng đường còn lại đi tiếp thế nào đây?

- Bây giờ em có muốn cùng tôi không? - Lời của Dĩ Thâm lại vang lên bên tai. Mặc Sênh đứng lại, nhắm mắt tự trấn tĩnh.

Trở về bên anh, đó là điều chị đã bao lâu nghĩ đến. Khi ở nước ngoài, có những lúc thẫn thờ một mình, chị bắt đầu mơ mộng ngày gặp lại Dĩ Thâm, hai người hạnh phúc bên nhau. Đó là mong mỏi duy nhất của chị trong những ngày cô đơn đằng đẵng. Mọi sức mạnh và sự kiên nhẫn của chị đều có được từ những tưởng tượng hạnh phúc đó. Tuy nhiên sau khi về nước, khi Dĩ Thâm có thể biến ước mơ của chị thành hiện thực thì chị lại lùi bước.

Trong kí ức của chị, chị và Dĩ Thâm đều không còn là những sinh viên đơn thuần nữa. Vết rạn nứt bảy năm xa cách luôn nhắc họ những tổn thương đó, có lẽ chỉ là vết nứt nhỏ nhưng đau đớn vô cùng.

Bởi vì quá để ý nên không chịu được!

Giữa họ thực ra đã được định sẵn từ bảy năm trước.

Chị lại tình cờ đến sân vận động. Trên sân có rất nhiều người đang chạy bộ men theo những đường đua.

"Không biết bây giờ 800m mình chạy hết bao nhiêu thời gian?"

Mặc Sênh khom mình chui qua lan can, đi đến đường đua, vạch ra cái vạch xuất phát, miệng thầm đếm một... hai... ba...

Chị bắt đầu chạy. Mắt nhắm lại, lao mình vào gió lạnh, cuối cùng chị cũng đến vạch xuất phát ban đầu.

"4 phút 25 giây, quá chậm!" Chị tự gõ vào đầu mình.

- Còn chậm hơn hôm qua - Chị buồn rầu lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu tinh nghịch nhìn anh - Dĩ Thâm, hay là hôm thi chạy anh chạy trước, em đuổi theo như vậy chắc chắn em sẽ chạy nhanh hơn! - Chị nũng nịu.

Bị Dĩ Thâm lườm, Mặc Sênh cảm thấy mất hứng. Lẽ ra chị phải được thưởng mới đúng, dù sao đấy cũng là một chủ ý tốt lại rất lãng mạn nữa:

- Hay là treo trước mắt em bức ảnh của anh...

- Mặc Sênh, cô đúng là không biết ngượng! - Cuối cùng Dĩ Thâm phát cáu, tuy nhiên nói xong tai anh đỏ dần lên.

Mỉm cười, chị mở mắt, vạch đích hoàn toàn trống không...

Nỗi buồn ập đến, mỗi lúc một hiện thực, cổ họng nghẹn ứ, nước mắt ứa ra, từng giọt lăn trên má. Rồi không kìm được, chị ngồi xuống đất, gục mặt vào tay bật khóc thành tiếng.

Từ đó trở đi, bất kì một điểm đích nào cũng đều không có Dĩ Thâm nữa!

° ° °

Ga cuối cùng là thành phố Y.

Tối qua sau khi từ trường cũ trở về, Mặc Sênh đi ngủ sớm. Bốn giờ sáng hôm sau chị đã tỉnh giấc, sau đó không sao ngủ tiếp được nữa. Nằm nhắm mắt nhìn lên trần nhà, rồi trở dậy thu xếp ít hành lý đi ra ga tàu.

Đây là lần đầu tiên chị trở lại thành phố Y sau khi về nước.

Khi tàu vào ga thành phố Y đã 11 giờ trưa. Thành phố đang mưa, lạnh hơn thành phố nơi chị làm việc, gió lạnh buốt, mặt và chân tay tê tái.

Đứng trên bậc tam cấp nha ga, áo khoác vắt một tay, tay kia nắm chặt quai vali, Mặc Sênh nhìn thành phố đã nuôi chị lớn lên, lòng bồn chồn như đang ngóng chờ điều gì sắp đến, nhưng không biết đó là cái gì.

- Chị đến du lịch phải không, đã đặt nhà nghỉ chưa, nếu chưa tôi tìm giúp, giá cả đảm bảo thấp nhất thành phố.

- Có cần người hướng dẫn không, lễ Quốc Khánh giá rất ưu đãi.

...

Khi đi qua sân ga chị bị nhiều người chèo kéo.

"Có lẽ trông mình không giống người địa phương, mà giống khách du lịch". Chị chua chát tự giễu.

May là bến xe bus không thay đổi, tuyến đường cũng không đổi, rất dễ tìm.

Hình như có người đã nói, muốn hiểu một thành phố, chỉ cần ngồi xe bus vài lần, bởi vì nó sẽ đưa ta đến tất cả những nơi phồn thịnh, có tiềm năng nhất thành phố. Mặc Sênh nhìn khách qua đường, nhìn các cửa hiệu, thành phố chìm trong màn mưa, chập chờn, nhạt nhòa giống như tâm trạng của chị.

- Sắp đến khu mới Thanh Hà, ai xuống xe chuẩn bị - Tiếng người phụ xe uể oải.

Nhảy xuống xe, những ngôi nhà cũ hiện ra trước mắt. Gọi là khu mới nhưng khu Thanh Hà này cũng có lịch sử mười mấy năm. Mặc Sênh đã lớn lên ở đây. Không ngờ có ngày đứng trước ngôi nhà quen thuộc, mình lại có cảm giác xa lạ dường như đó không phải là nhà của mình.

Lần trở về này, chị muốn gặp lại mẹ. Đã bảy năm chị và mẹ không liên lạc với nhau, không biết bây giờ mẹ còn sống ở đây không.

Bên ngoài trời vẫn mưa, Mặc Sênh ướt lướt thướt chạy vào hành lang gõ cửa, không có ai mở cửa.

"Đi vắng? Hay là chuyển đi nơi khác?"

Đứng đợi cả giờ đồng hồ, vẫn không ai trở về, quần áo ướt dán vào người, làm chị run lên, tay lạnh cứng.

Đột nhiên nhớ lại hình như hồi nhỏ có lần từ trường trở về, quần áo ướt sũng chị đứng đợi cha cả tiếng đồng hồ cha mới về. Ông hoảng hốt ôm chị vào lòng dỗ dành:

- Bố đoảng quá, bố đoảng quá, con đánh bố đi!

Cha chị lúc có tuổi mới có được mụn con, nên rất mực cưng chiều, hễ có thời gian là bế ẵm chơi đùa với chị. Ông bày ra bao nhiêu là trò chơi, hai bố con chơi với nhau không biết chán. Những lúc như vậy trông ông giống như một đứa trẻ, hoàn toàn không có vẻ đạo mạo xa cách của một ông thị trưởng quyền lực. Chỉ có điều ông quá bận, không có thời gian chơi với con gái. Bạn chị nhiều đứa ghen tị với chị bởi chị có bố làm quan to, nhưng hồi đó ít ai biết cô bé Tiểu Sênh viết trong bài tập làm văn: "Mơ ước của tôi là bố hàng ngày về nhà đúng giờ, mỗi ngày không có mấy chú đến nhà nói chuyện với bố cả mấy giờ liền"

Nhưng hễ có thời gian là ông ở bên con gái, chơi đùa, chiều chuộng con hết mực, hoàn toàn không giống như mẹ chị. Trong kí ức tuổi thơ của Mặc Sênh, mẹ là một người đàn bà lạnh lùng, khó tính, hay cáu bẳn chẳng mấy khi cười với chị...

- Tiểu Sênh! - Người phụ nữ hiện ra trong quầng sáng cánh cửa vừa mở.

Tiếng gọi ngạc nhiên khiến Mặc Sênh bừng tỉnh:

- Cô Hoàng phải không?

Người phụ nữ trung niên đứng trước mặt chính là hàng xóm của gia đình chị. Chồng của chị ta là đồng sự của cha chị, hai nhà quan hệ khá thân thiết.

- Tiểu Sênh, cháu về lúc nào thế, mau vào nhà đi, ướt hết cả rồi - Cô Hoàng vừa mở cửa vừa giục.

Sau khi được lau người bằng nước nóng thực là dễ chịu, Mặc Sênh lo lắng hỏi:

- Cô Hoàng, mẹ cháu vẫn sống ở đây chứ?

- Vẫn ở đây, không ở đây thì đi đâu được, cháu cũng thật là... bỏ đi lâu như vậy mà không viết cho mẹ cháu lá thư, để mẹ cháu một mình.

Không phải chị không muốn liên lạc với mẹ, nhưng chị có nỗi khổ riêng. Bảy năm trước, khi mới đến Mỹ, lúc được tin về cái chết của cha, chị lập tức gọi điện về cho mẹ, không ngờ trả lời chị là một giọng dửng dưng đến khó hiểu, bà nói: ...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây