Giữa màn mưa trắng xóa, Shiho nhìn thấy một chiếc ô màu vàng tiến về phía mình. Một cô gái uyển chuyển, nhẹ nhàng và đầy độc lập trên giày cao gót giữa con phố trơn trợt. Hai chiếc ô đi qua nhau. Lòng anh bất ngờ rạo rực. Một cảm giác rất quen. Một ai đó rất quen…
Shiho khẽ quay đầu, dõi mắt theo chiếc ô màu vàng đang dần mờ nhạt. Anh cau mày, nửa đoan chắc số mệnh lại trêu ngươi mình, nửa hồ nghi mắt đã bị quáng vì hứng quá nhiều nước mưa. Một cái gì đó tỏa ra từ cô gái dưới chiếc ô vàng rất giống Jade. Bao năm qua anh vẫn nhớ rõ “cái gì đó” ấy từ cô, dù cũng không biết nên gọi thứ mơ hồ ấy là gì.
Shiho định chạy lại chiếc ô vàng thì Rita bấu tay anh, lèm bèm về việc muốn về khách sạn thay áo váy. Anh chán ngán gật đầu. Chiếc ô vàng đã hoàn toàn mất hút.
Tháng 6, 2006
Seoul, kỳ nghỉ hè cuối cùng trong quãng đời sinh viên của Jade. Cũng là chuyến đi chia tay cùng hội bạn đủ mọi quốc tịch trước ngày ai về nước ấy, hoặc quay trở lại đất Mỹ tiếp tục đuổi bắt giấc mơ thiên đường.
Đêm cuối bên nhau vô tư vô lo, cả hội kéo vào quán bar uống đến say mèm. Có chút men rượu, Jade cùng dăm cô bạn leo lên sàn nhảy lắc lư đủ kiểu trong tiếng vỗ tay hò hét ngày càng rộn của các cậu bạn, rồi các chàng trai của bàn khác.
Rời sàn nhảy, mệt nhoài mà vẫn đầy phấn khích, Jade về bàn tu ừng ực chai nước to đùng. Trong ánh sáng nhập nhoạng và nhiều màu của quán bar về khuya, tim cô chợt giật mạnh khi mắt chạm phải một dáng hình rất cao. Cô tu hết chai nước, đập đập đầu nhiều cái để chắc rằng thần kinh vẫn còn chút tỉnh táo, rồi lại nhìn về phía chàng trai.
Gương mặt Shiho vẫn lạnh như tượng – sau nhiều năm, dường như chất lạnh càng sắc nét. Anh vận một cây đen rất ngầu, đặc phong cách rock, đang phì phèo thuốc lá. Jade chăm chú nhìn anh, vui thích soi từng đường nét đã bị thời gian nhuốm già đôi chút. Anh hút thuốc, anh nốc rượu, anh nhảy với các cô gái… Cô quan sát anh mãi đến khi tiệc tàn, rồi rời đi mà không hề có ý chủ động chào hỏi.
Jade vui, vì được thấy Shiho trong một hoàn cảnh khác, được chứng kiến một con người khác của anh. Jade thắc mắc, chẳng rõ vì sao bản thân vui khi một lần nữa rất gần anh, nhưng lại không mong muốn chạm mặt. Jade chợt tò mò…
Bên ngoài quán bar, cô ngẩng mặt lên trời, thì thầm với kẻ-nào-đó-ở-trên-cao: “Lần thứ tư gần thật gần, số mệnh, ngươi đang bày cái quái gì đây?”
***
Seoul, những ngày Shiho về chịu tang mẹ.
Đêm cuối cùng nán lại Hàn Quốc trước ngày về Hà Lan, Shiho theo hội bạn của một người bạn tua vài vòng quanh các quán bar đến say mèm. Bao nhiêu quán trước khi chết như hũ chìm ở quán cuối cùng, anh không nhớ. Bao nhiêu cô gái anh đã nhảy cùng, anh không nhớ.
Gần 5 giờ sáng. Shiho bước khỏi nhà vệ sinh, hơi choáng váng vì men rượu bắt đầu thấm sâu. Ngang qua cửa sổ ở tầng hai quán bar, nhìn xuống khoảng phố trước cửa quán, anh chợt dừng lại. Một cô gái quay lưng về phía anh, đang nhảy múa chân trần trên hè phố, chắc hẳn đã quá say. Những bước chân của cô nhanh và mềm mại như chim sẻ. Hai tay cô tung tẩy đôi giày cao gót làm đạo cụ. Shiho thích thú dán mắt vào dáng bộ nhí nhảnh ấy. Đột nhiên cô gái dừng lại, ngẩng mặt lên trời nói gì đó với không khí, rồi quay nhẹ một cú 180 độ. Gương mặt ấy… Đỉnh mũi nhọn nhọn anh từng búng nhẹ vào. Đôi bầu má đã bớt bầu bĩnh, nhưng vẫn cong cong đáng yêu. Đôi bầu má rất ấm mà cô vẫn áp bàn tay lạnh giá của mình vào để sưởi. Khóe môi cười duyên dáng lạ…
Sau một cái chớp mắt, Shiho phóng như bay ra cầu thang, lao xuống từng bước ầm ầm. Một lần nữa, Jade đã đi mất. Shiho nhìn theo những chiếc taxi vừa chuyển bánh, đang lăn nhanh về muôn ngả, chẳng biết nên đuổi theo cái nào. Anh ngồi bệt xuống đất, ngẩng mặt nhìn trời, lần đầu tiên giao tiếp với kẻ-đang-ở-trên-cao “Trái đất tròn, không gì là không thể!”.
Tháng 10, 2007
Tích cóp một năm lương, Jade tự thưởng chuyến vi vu thật xa. Chọn Leiden, cô biết mình… phát rồ rồi, nhưng vẫn cứ làm. Leiden – một trong những thành phố cổ kính nhất Hà Lan, nơi Shiho sinh ra và lớn lên, nơi gia đình anh mở một nhà hàng Nhật Bản. Leiden là tất cả về nhân thân anh mà Jade còn nhớ, tuy cô cũng không dám chắc mình nhớ đúng, thời gian đã quá lâu.
Leiden vào thu, sắc trời cao trong, chuỗi kênh rạch êm đềm xanh thẳm, những hàng cây lá đỏ cháy bỏng. Bước đi giữa thành phố thanh tịnh này, Jade thấy dấu chân mình cũng đẹp hơn, giống như đang rảo gót trong một bức tranh sơn dầu khổng lồ và tuyệt mỹ.
Ngồi trên chiếc thuyền bơi dọc lưới kênh chảy quanh Leiden, Jade dáo dác nhìn những dãy nhà, dãy cửa hàng xung quanh, mong tìm thấy một quán ăn Nhật Bản. Không có! Cô cười mỉa mai mình, lội mắt xuống làn nước hiền hòa, suy nghĩ… Sau mỗi lần vô-tình-nhìn-thấy Shiho, câu chuyện trên chuyến tàu lửa và cái đêm hai người bên nhau càng khơi dậy rõ ràng. Kỳ lạ hơn, mỗi lần nhớ về, cô luôn thấy ấm. Những cảm giác… Thoải mái và tự do khi được nói hết tâm ý, khi được trọn vẹn là mình, không kiêng dè ai đó đánh giá. An toàn trong vòng tay anh, ngủ sâu và quên hoàn toàn những vướng mắc đang chờ đợi. Lâng lâng cùng nhịp tay anh luồn vào tóc, ve vuốt…
Jade đeo tai nghe nhạc vào, lơ đãng nhìn bầu trời, nhìn những tòa nhà đài các và cổ kính, nhìn những hàng cây đu đưa nhè nhẹ trong gió thu. Quang cảnh quanh cô hết sức nhu nhã, chọi hẳn cái tâm can đang rối vò bởi ngàn vạn câu hỏi. Cảm xúc với Shiho và hoàn cảnh hai người gặp nhau, quá chóng vánh, quá kỳ lạ để gắn mác tình yêu. Nhưng nếu không phải yêu thì sao nó lại dai dẳng và ám ảnh đến thế? Hay vì những ngày nay quá quy củ, nên cô mới mơ hoài về thưở xưa trẻ dại? Hay thật sự có một đấng quyền năng nào đang ở trên kia bày trò trêu cô? Hay đấng quyền năng ấy đang thử thách số mệnh của hai người, và rồi câu chuyện này sẽ có một cái kết bất ngờ? Hay…
Jade vỗ vỗ trán, mệt mỏi cùng tán loạn câu hỏi không cách chi giải đáp. Cô mường tượng về gương mặt của Shiho, về vết sẹo khuất dưới cằm anh, về cách anh vắt tay lên trán khi ngủ… Chẳng biết từ bao giờ, Jade có thói quen mường tượng về Shiho để đuổi đi hàng tràng nghĩ suy vô tận về những mối lo, những nhiệm vụ, những khúc mắc giăng đầy cuộc sống. Cách này rất hiệu quả, dù nó khiến cô nhớ anh ngày một dày đặc. Trí nhớ có cách vận hành quái lạ: nó gột sạch khiếm khuyết từng xảy ra ở đời thật, chỉ trữ phần lung linh nhất – chính trí nhớ làm cho ký ức luôn thật đẹp.
***
Tan học, Shiho đạp xe trên những con đường quanh lưới kênh rạch chằng chịt của Leiden, đón cảnh sắc kiều diễm vào trí nhớ. Cuối năm nay tốt nghiệp và sang nơi khác làm việc, chắc chắn anh sẽ rất nhớ nơi đã chứng kiến dấu chân mình dần lớn này. Anh muốn tận hưởng những giờ phút cuối được nó ôm ấp.
Dừng xe bên đoạn kênh mình thích nhất, một ngã ba kênh, Shiho đắm mắt vào những chiếc thuyền thơ thẩn trên làn nước hiền hòa. Rồi anh khẽ ngước mắt lên nhìn trời, nheo mi đầy khiêu khích “Mi lại giở trò rồi!”.
“Jade! Jade! Jade!!” – Mặc Shiho gào thế nào, cô gái với bím tóc lệch một bên, để vắt sang trước ngực cũng không nghe thấy. Cô cứ lơ đãng nhìn bầu trời, nhìn những tòa nhà đài các và cổ kính, nhìn những hàng cây đu đưa nhè nhẹ trong gió thu.
Con thuyền đưa Jade rẽ sang hướng kênh phía đường bên trái. Shiho đứng trên đường bên phải, lưỡng lự nhìn theo. Anh linh cảm rằng mình không thể gặp được cô dù có cố bám, hệt những lần trước. Nhưng cuối cùng, anh vẫn quay đầu xe, đạp hộc tốc ngược sang phía bên kia, đuổi theo thuyền cô. Và một lần nữa anh công cốc.
Tối ấy về nhà, Shiho ăn uống ngon miệng hơn bình thường. Sau cuộc “đua xe đạp” mệt lử, thần kinh anh hóa thông suốt: vì sao Jade đến Leiden? Thường khách du lịch châu Á đến Hà Lan ít ai ghé thăm Leiden. Chỉ có thể là do cô vẫn nhớ xuất thân của anh, nhớ câu chuyện về anh. – Tâm trạng anh rất tốt suốt một thời gian dài sau đó, mỗi khi nghĩ đến phán đoán này....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: