XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tha thứ để yêu thương

- Vâng. Chỉ là để lưu giữ lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong đời. - Vi thôi không nhìn vào ánh mắt bà.
- Bác đưa con đi dạo nhé!. - Bà nói và đặt tấm hình ngay ngắn trên bàn.
- Tại sao bác lại tới chăm sóc cháu?.
- Vì bác là bạn thân của bố mẹ con...

Chuyến du lịch một mình.

Nó viết một bức thư rồi đặt ngay ngắn lên bàn học, thu xếp mấy bộ áo quần, một số đồ dùng cần thiết và một ít tiền tiết kiệm...đủ để nó có thể du lịch một mình. Nó quyết định đi khi sức khỏe của nó đã dần hồi phục, bố mẹ đã đi làm và người đàn bà ấy đã về lại ngôi nhà của bà. Đây là chuyến du lịch đầu tiên trong đời nó không có một chút hào hứng, mong đợi nào cả. Nó muốn bỏ lại sau lưng tất cả, quên đi tất cả và vùi đầu với quá khứ, sống trong những kỷ niệm ngọt ngào mà nó đã có được trong 18 năm qua trước khi người đàn bà đó xuất hiện.

Nó ra bến xe và bắt một chuyến xe tới Vinh, nơi nó đã từng một lần đến. Nơi ấy mang lại cho nó sự thanh bình, cuộc sống nhộn nhịp những con người thân thiện. Nó thỏa thích ngắm biển đêm, nó hòa mình vào cuộc sống của người dân nơi đây mong tìm kiếm cho mình một chút yên bình...
Đặt chân xuống thành phố, nó mở máy điện thoại ra 38 cuộc gọi nhỡ của bố, mẹ và người phụ nữ ấy. Nó nén một tiếng thở dài, tắt nguồn và đút điện thoại vào túi. Nó tìm tới ngôi nhà ngày trước nó đã thuê trọ gần 1 tháng để ôn thi đại học. Bà chủ nhà vẫn nhận ra cô bé có mái tóc ngắn, làn da trắng với đôi mắt biết cười.
Nó sắp xếp áo quần, đồ đạc rồi đi tắm. Buổi tối nó ăn cơm cùng với bà. Ngôi nhà này giờ chỉ có mình bà cùng với đứa cháu trai từ Hà Nội vào chơi. Cậu là cháu nội bà, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Mỗi khi có dịp cậu lại về đây.

- Sao tháng trước tớ ở đây mà không gặp cậu nhỉ? - Vi hỏi khi bắt đầu bữa cơm tối.
- Vì tháng trước tớ cũng bận thi như cậu thôi. Nhưng tớ thân thuộc thành phố này hơn cậu đấy!. - Một giọng nói rất Hà Nội.
- Chắc chắn rồi. - Nó cười, một nụ cười hồi sinh sau một giấc mơ dài mệt mỏi.
- Tớ là Hoàng Nam Khánh, cứ gọi tớ là Khánh nhé!. Có việc gì cần tớ giúp thì bảo nha.
- Tớ là Hạ Vi.
Ba ngày nó ở thành phố này, đi những nơi mà nó thích đến và người tự nguyện làm hướng dẫn viên cho nó là Khánh. Khánh đưa nó thăm quảng trường Hồ Chí Minh, chụp cho nó những tấm hình làm kỷ niệm. Ngày thứ hai, cậu dẫn nó đi thăm quê Bác, thăm mộ Hoàng Thị Loan. Ngày thứ ba, cậu đưa nó đi biển Cửa Lò...

- Cảm ơn cậu nhiều nhé Khánh!. Tớ cảm thấy cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa nữa Khánh ạ. - Vi nói khi hai đứa đang ngồi trên bãi cát trắng dài vô tận.
- Nhìn cậu thế này sao bi quan thế?. Cuộc sống qua đôi mắt tớ vẫn đẹp. Có thể cậu đang gặp phải một chuyện gì đấy khiến cậu buồn, cậu mệt mỏi nên như thế thôi. Tớ tin cậu sẽ sớm trải qua những khó khăn này. Tin tớ không?.
- Tớ không biết nữa. Tớ cảm thấy mệt mỏi... Chuyện gia đình tớ, tớ là con nuôi. Và bây giờ sau bao nhiêu năm tớ gặp lại người phụ nữ ấy. Tớ chắc chắn đấy là mẹ tớ nhưng tớ không muốn mở lòng. Tớ không hiểu vì sao họ lại bỏ rơi tớ và lý do gì bà ấy quay lại tìm tớ làm gì khi đã bỏ rơi tớ 18 năm qua.
- Tớ đã có thời gian như cậu nhưng cậu may mắn hơn tớ. Được gặp mẹ và có thêm cả bố mẹ nuôi nữa. Tớ mất mẹ khi mẹ sinh ra tớ, rồi sau này bố tớ lại lấy vợ hai. Cuộc sống không như tớ nghĩ, từ khi người đàn bà ấy xuất hiện cuộc đời tớ là những mâu thuẫn. Tớ trở nên mặc cảm, tự ti và sống khép kín. Tợ căm thù bà ấy đã cướp đi hạnh phúc của tớ là bố mình. Nhưng rồi tớ đã vượt qua nó và tìm lại chính mình.
- Cậu mạnh mẽ hơn tớ, có bản lĩnh, có niềm tin. Còn tớ, giờ chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng, hận thù. Tớ không biết nữa, có lẽ là tớ ích kỷ... - Đôi mắt Vi ngân ngấn nước.
- Khóc không?. Cho cậu mượn vai tớ đấy, đủ lớn để cậu dựa vào.
Hai cái bóng in dài trên bờ cát. Nó dựa vào vai Khánh và khóc...

Tìm một chốn bình yên hay trốn chạy?

Vi quyết định mở điện thoại, rất nhiều cuộc gọi từ bố mẹ, 8 tin nhắn.
"Vi con!. Mẹ không biết vì lý do gì mà con quyết định đi du lịch mà không có bố mẹ đi cùng. Lý do con cho bố mẹ biết mẹ không tin. Trở về nhà sớm con nhé!. Mẹ rất lo cho con. Yêu con."

"Con vẫn ổn chứ?. Trả lời cho mẹ khi con nhận tin nhắn này nhé! Yêu con".

"Con vẫn tắt máy ư?. Bố mẹ rất lo lắng cho con".

...

"Con về nhà ngay nhé!. Bố mẹ có chuyện cần nói với con. Mẹ yêu con".
"Bác Uyên đang nằm bệnh viện, sự việc rất nghiêm trọng. Con về ngay nhé!.".

Nó đứng sững đấy, tay nó run lên. Chiếc điện thoại trên tay nó rơi xuống. Trời đất nó quay cuồng. Nó vơ vội đống áo quần, chạy qua phòng Khánh gọi Khánh đưa nó ra bến xe.

Nó bắt xe đến thẳng bệnh viện. Căn phòng trắng muốt. Bố mẹ nó đang ngồi bên giường bệnh. Là bà ấy...Nhìn bà xanh xao, làn da nhợt nhạt. Những giọt hóa chất đang được truyền vào cơ thể bà qua ống dẫn đi vào mạch máu.

- Con...con xin lỗi...
- Vi à, chỉ có con mới có thể giúp bà ấy hồi phục thôi. Mẹ đã cố gắng để liên lạc với con nhưng không thể. - Mẹ nói, những giọt nước mắt mẹ rơi dài.
- Bố...mẹ...bà ấy...bà ấy là mẹ con đúng không? - Vi vẫn hy vọng rằng đó không phải là sự thật, đó chỉ là sự nhầm lẫn, chỉ là một cơn mê thôi.
- Sao...sao con biết? Thật ra, đây mới là mẹ con nhưng con đừng vội trách mẹ con. Có những chuyện người lớn con chưa hiểu được đâu.
- Vậy bố mẹ nói con nghe đi, tại sao bà ấy lại bỏ con. Tại sao?

18 năm về trước

Uyên - một cô gái xinh đẹp, là hoa khôi khoa Văn trường đại học lớn của thành phố. Sinh viên năm cuối với nhiều mục tiêu theo đuổi sự nghiệp. Quanh cô có nhiều người đàn ông theo đuổi nhưng cô không phải lòng một ai cho đến khi gặp Hưng...

Hưng là trai Hà Nội gốc, là chủ doanh nghiệp khi bước vào tuổi 28, thừa kế tài sản khổng lồ của bố mẹ để lại. Là mẫu hình lý tưởng của hàng trăm cô gái. Nhưng Hưng phải lòng Uyên - một cô gái đi làm thêm bằng nghề tiếp thị, ngày ngày đi qua quán cafe Hưng ngồi.

Hai người quen nhau, bằng cảm xúc thật, bằng tình yêu thật. Họ đã có những phút giây mặn nồng. Nhưng ngang trái thay khi bố mẹ Hưng ngăn cấm chuyện tình yêu của hai người, khi Uyên đang mang trong mình giọt máu của Hưng. Uyên chạy trốn Hưng, cô định một mình nuôi con. Uyên không muốn vì mình mà Hưng đánh đổi gia đình và sự nghiệp...

Ngày Uyên sinh, vợ Thành (mẹ nuôi của Vi) có mặt trong phòng mổ làm hộ lý. Khi sinh Vi ra vì đứa trẻ thiếu tháng nên phải đưa vào lồng kính để chăm sóc. Vợ Thành biết Uyên nên kể lại cho chồng, từ lúc ấy Uyên và cháu bé được vợ Thành chăm sóc một cách đặc biệt. Còn về phía Hưng, bị bố mẹ quản thúc, qua nhiều mai mối nên đành nghe lời các cụ lấy vợ theo kiểu "môn đăng hộ đối" nhưng trong lòng chưa bao giờ thôi nghĩ về Uyên.

Rồi một ngày Hưng tới tìm Uyên, khuyên cô làm lại từ đầu dù trong lòng Hưng vẫn nặng lòng với cô và cảm thấy tội lỗi vì đã không bảo vệ được người yêu của mình. Cô gật đầu đồng ý cho Hưng mang con gái gửi Thành chăm sóc, Hưng tin tưởng ở vợ chồng Thành, Thành là bạn học, là đồng nghiệp và Hưng coi Thành như em của mình nên anh tuyệt đối tin tưởng và giao Thành chăm sóc giọt máu của tình yêu giữa Thành và Uyên.

5 năm sau khi cưới vợ Hưng qua đời vì tai nạn giao thông còn Uyên cũng biến mất sau khi gửi Thành đứa con...

Sự trở về

Bà trở về tìm lại đứa con gái khi biết mang trong mình căn bệnh quái ác không thể chữa được. Nhưng thời gian quá ngắn ngủi... Bà chỉ mong được nhìn thấy nó, được sống bên cạnh nó và làm những gì mà một người mẹ cần phải làm trước lúc sang bên kia thế giới. Nhưng mọi điều kh

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây