XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tạm biệt người yêu dấu


Càng ngày tôi nghĩ về em càng nhiều, có lúc còn vu vơ mỉm cười khi nghĩ đến một câu nói đùa nào đó mà em từng nói với tôi.

Nhưng mà bên cạnh nỗi nhớ ấy là sự dày vò khủng khiếp. Sao tôi lại đưa mình vào một tình yêu không lối thoát thế này?

Em có chồng rồi.

Em có con rồi.

Kinh khủng hơn là em sắp chết rồi.

Đáng sợ lắm! Nghĩ thôi đã rùng mình. Giờ mà sống không có em, tôi sợ mình sống không nổi. Tôi chết mất!

Khi bạn yêu thương một người, chỉ cần nghĩ đến việc sẽ vĩnh viễn mất họ thôi bạn đã nghẹt thở rồi. Không còn được thấy người mình yêu thương nữa là cả một nỗi sợ kinh hoàng.

***

Tôi đến nhà em cùng với một số trái cây, sữa và “thuốc bổ”. Gần đây em chán ăn, sức khỏe cũng đã xấu đi nhiều lắm.

Vừa đến cửa nhà đã nghe tiếng cu Phúc khóc ầm ỹ gọi mẹ, tôi hoảng quá mở cửa đại mà không gõ. Cửa không chốt trong.

Chạy đến chỗ phát ra tiếng khóc, tôi thấy em nằm dưới đất, tay khùa khoạng trong không trung, đôi mắt dại đi nhưng vẫn nổi rõ vẻ hoang mang sợ hãi.

Tiếng khóc của Phúc càng làm tôi phát hoảng.

Tôi lao đến đỡ em dậy.

“Ai! Ai đấy.” – Em dãy dụa, tránh tay tôi.

“Phương đây, Phương nè Phương.”

“Phương ơi, Phương không nhìn thấy gì hết. Làm sao? Làm sao đây Phương?” – Nước mắt em bắt đầu chảy dàn dụa.

Bí mật mà tôi chôn dấu hình như không thể tiếp tục rồi.

“Phương bình tĩnh, Phương đưa Phương đến bệnh viện.” – Tôi nói mà mắt cay xè, cảm giác cả người đang run lên vì sợ hãi.

***

Thật ra thì không phải em không nhìn thấy gì, chỉ là mọi thứ đều nhòe nhoẹt chỉ còn lại cái bóng. Khi tôi đi qua đi lại, em vẫn hướng mắt dõi theo dù không nhìn rõ hình thù.

“Phương về công ty đi! Đừng lo cho Phương.”

“Công ty đang rảnh không có việc gì, chán quá nên Phương mới tới nè.” – Tôi tiếp tục nói dối. Có cái dự án mở thêm chi nhánh dưới Bảo Lộc nữa đấy chứ, mà đầu óc đâu mà làm nữa không biết.
Em không nói gì, nở một nụ cười buồn nao lòng rồi nằm xuống nhắm mắt. Tôi biết em không ngủ. Ban đêm em cũng không ngủ.

Đôi vai ấy trong đêm vẫn run lên vì khóc...

***

Lượng thuốc em uống càng ngày càng tăng, người ta phải tiêm thêm thuốc vào bình nước biển, thức ăn cũng đã phải chuyền trực tiếp vào bao tử.

Một buổi sáng, đột nhiên em trở nên tỉnh táo và tươi tắn khác thường. Tôi không cảm thấy vui. Tôi sợ đến mức cả người run lên.

“Phương này, Phương muốn nghe chuyện ba thằng Phúc không?” – Em vẫy vẫy tay với cái bóng nhòe nhoẹt của tôi.

“Để khi nào khỏe rồi kể đi Phương.” – Tôi đi đến cầm lấy bàn tay xanh xao, áp lên má mình. Đây là lần đầu tiên tôi được cầm tay em dù chúng tôi thân nhau cũng đã tám tháng. Bàn tay ấy giờ gầy trơ xương. Cầm vô mà lòng tôi như bị ai lấy dao rạch rồi đem muối chà xát.

“Phương muốn kể, Phương phải nghe.” – Em nhăn mặt, giọng nói yếu ớt như mèo con.

“Ừ. Vậy Phương kể đi. Kể một chút rồi để dành lần sau kể tiếp nhé.” – Tôi dỗ dành. Để dành em nhé! Để dành kể tôi nghe cả cuộc đời. Tôi xin em đấy!

“Thằng Phúc năm nay tám tuổi, Phương mang thai nó hồi mới ra trường.” – Em bắt đầu kể, giọng lí nhí và có cái gì đó nghèn nghẹn.

“Ba nó học cùng khoa với Phương, học giỏi lắm, hát lại hay. Nói chung là người nổi tiếng ở khoa. Vừa ra trường đã có công ty nước ngoài mời về làm, lúc đó Phương cũng mới mang thai thằng Phúc. Không muốn ảnh hưởng đến tiền đồ của người ta nên Phương bảo người ta cứ đi đi, Phương sẽ đợi. Người ta cũng bảo sẽ quay về, nhưng mà rồi không có về. Phương đợi hoài người ta cũng không về. Không dám nhìn mặt ba má nên Phương cũng không về nhà từ khi mang thai thằng Phúc. Phương là đứa con bất hiếu!” – Nước mắt em long lanh chảy xuống, nước mắt tôi cũng chảy. Sao mà khổ thế hả em!

Tôi siết chặt tay em, dùng cả hai tay nắm trọn bàn tay yếu ớt ấy. Cái thằng khốn ấy, tôi mà gặp nó thì tôi sẽ giết nó không cần nói thêm tiếng nào. Mẹ kiếp nhà nó! Sao làm khổ Phương của tôi thế chứ? Con gái một mình sinh con, một mình nuôi con trước lời ra tiếng vào của xã hội, cái nhòm ngó ác ý của người xung quanh cực khổ vô cùng. Nó sống ích kỷ cũng vừa thôi. Đạp lên lòng tin của em mà sống, nó có hạnh phúc không?

“Thuốc Phương bảo Phương uống không phải là thuốc bổ hay vitamin gì đúng không.” – Em đột nhiên chuyển chủ đề làm tôi cứng người.

“Làm gì có.” – Tôi đáp sượng sùng.

“Đến giờ phút này còn muốn giấu Phương sao? Phương biết Phương muốn tốt cho Phương, nhưng mà đừng để Phương thành ma rồi còn không biết vì sao mình chết.” – Em bông đùa mà giọng như mếu, nụ cười méo mó đến xót xa.

“Nói bậy gì đấy! Không có ai chết ở đây hết.” – Tôi đau quá hóa giận, vì quá sợ hãi khi nghĩ đến một ngày không có em mà tôi lỡ lớn tiếng. Tôi thề là tôi hối hận ngay khi vừa nói xong.

“Ai chẳng phải chết hả Phương. Điều Phương đau đớn nhất là Phương chết rồi, con Phương sẽ phải vào trại trẻ mồ côi. Ở trong đó tủi thân lắm!” – Em thổn thức rồi khóc thành tiếng.

Nước mắt tôi cũng ướt đẫm gương mặt, nhòa đi hai tròng kính.

“Em không chết đâu, em phải sống làm mẹ cu Phúc, còn anh sẽ làm ba.” – Vì quá xúc động mà tôi cũng chẳng ý thức được mình đã đổi cách xưng hô mất rồi. Nhưng tôi dám đưa tay lên trời mà thề rằng đây là lời nói, là suy nghĩ tự tận đáy lòng tôi.

“Nói bậy gì đấy?” – Em vội rút tay khỏi tay tôi.

Nhưng tôi một mực không để bàn tay ấy thoát khỏi tay mình.

“Anh thương em lắm! Muốn đỡ đần cuộc sống với em, phụ em nuôi cu Phúc.”

“Không được đâu! Địa vị của chúng mình khác nhau lắm. Phương phải cưới một cô gái còn trong sạch.”
“Cái gì mà trong sạch. Em cũng trong sạch vậy.” – Tôi làu bàu.

Em đang định nói gì đó để cãi lại nhưng tôi đã kịp dùng môi mình chặn lại. Tôi đã luôn khao khát hôn lên đôi môi em, được ôm em trong lòng nhưng vì sợ ba cu Phúc đang đi làm xa, không như tôi suy đoán nên không dám. Giờ thì chẳng còn gì để ngần ngại.

Em hình như bị bất ngờ trước hành động của tôi nhưng không đẩy tôi ra.

Sau nụ hôn dài, tôi tham lam ôm em vào lòng.

“Thương em nhiều lắm em biết không.”

“Không được thương em, em sắp chết rồi anh ạ.” – Em nghẹn ngào khóc nấc trên vai tôi.

“Chuyện đó đã không còn do em hay anh quyết định nữa rồi.” – Tôi lại khóc. Ai nói đàn ông không được khóc. Mà khóc cho em thì tôi thấy hoàn toàn xứng đáng.

Em im lặng không nói, khóc trên vai tôi cho đến khi ngủ thiếp đi.

Và em không thức dậy thêm một lần nào nữa.

Em chưa chết, máy điện tâm đồ vẫn nhích từng cú yếu ớt, nhưng em không tỉnh lại nói với tôi thêm một lời nào nữa.

***

Cu Phúc hoang mang nhìn mẹ mình và cứ vài phút lại hỏi tôi một lần “mẹ ngủ khi nào thức để dạy con làm bài tập?”.

Tôi đau đến tê tái lòng, hết nhìn Phúc rồi lại nhìn em đang nằm bên trong phòng cách li. Tôi muốn khóc, nhưng mà tôi biết tôi phải kiên cường để cu Phúc còn dựa vào.

“Để mẹ ngủ đi con, ba dạy con làm bài tập.” – Tôi xoa đầu Phúc. Thằng bé cũng gày đi nhiều.

“Con không có ba, mẹ bảo con là con của trời, không cần ba cũng có thể sinh ra.” – Phúc ngô nghê chỉnh tôi.

“Ừ! Mà ông trời bảo con đáng yêu quá nên sai ba xuống làm ba con đây. Từ giờ con có ba rồi.” – Tôi nói mà nước mắt chỉ trực chảy ra.

Không rõ vì sao cu Phúc òa khóc rồi ôm lấy chân tôi, có bao nhiêu nước mắt nước mũi chùi hết vào vạt áo tôi.

Tôi không thấy phiền, chỉ n

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây