- Yên đợi Duy lâu chưa? – cậu ấy hỏi, thản nhiên nắm tay tôi bước đi như thể điều đó là việc đương nhiên. Tôi bất động vài giây: cái nắm tay ấy ấm và khít đến nỗi cảm tưởng như nó được buộc lại bằng một sợi ruy băng bền chắc mà chẳng gì có thể khiến nó đứt ra được. Và tôi mỉm cười, luống cuống chạy theo cho kịp bước chân của cậu.
- Mới thôi – tôi nói
- Mới thôi? – Cậu nói với cái giọng có phần châm chọc – Duy cứ nghĩ phải lâu hơn kia, nhất là khi Yên đang cảm thấy cực kì tội lỗi vì đã bỏ lỡ buổi biểu diễn của Duy, không phải sao?
- Yên xin lỗi – tôi nói – nhưng Yên vẫn luôn cầu nguyện cho Duy mà. Yên biết, dù thế nào Duy cũng sẽ thành công. Luôn luôn là vậy!
Tôi nhe răng cười cầu hòa. Cậu ấy bỗng nhiên đứng khựng lại.
- À phải, cái này trao lại cho Yên nè!
Duy đưa tôi cầm bó hoa và tháo sợi dây nhánh cỏ bốn lá từ trên cổ ra. Tôi há hốc miệng ngạc nhiên:
- Làm sao Duy biết?
- Ngốc! Phải hỏi là làm sao Duy không biết chứ? – cậu ấy cười haha – cậu bé lên tặng hoa cứ nói về một cô gái ngốc nào đó đã cho nó đôi vé…
- Đừng! – tôi nói khi thấy cậu có ý định trả lại tôi sợi dây – cái đó là may mắn Yên tặng Duy mà.
- Nên Duy mới tặng lại Yên – cậu tỉnh bơ – chứ không phải Duy trả nhé! Vì chỉ khi nào Yên may mắn, Duy mới may mắn.
Đeo lại vào cổ tôi sợi dây cỏ bốn lá và cốc vào đầu tôi một cái rõ đau, cậu nói – Duy đã cẩn thận gửi Yên hai vé rồi mà vẫn chưa đủ, chắc lần sau phải gửi Yên hẳn bốn vé mới an tâm mất!
Chúng tôi cứ đi như thế qua cánh đồng của tuổi thơ, nơi dòng suối nhỏ chảy róc rách qua những bụi cỏ xanh mướt mọc tùm lum ẩn hiện bên đóa hoa dại trắng, dưới bầu trời cao vời vợi, sáng lung linh và đậm màu huyền bí. Khi ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn với những bậc thềm leo đầy hoa hồng quen thuộc hiện ra trước mắt, Duy siết chặt tay và kéo tôi đi nhanh hơn.
Cây đàn dương cầm vẫn nằm đó bên hiên nhà rủ đầy những dải trường xuân xanh thẫm, mang đậm một nét cổ điển, nhưng không hề cũ kĩ. Trăng đêm nay sáng lạ, và ánh trăng bàng bạc hắt bóng xuống lớp gỗ nâu bóng mịn của đại dương cầm thành một vùng loang loáng như mặt hồ đêm, đẹp một cách kì ảo. Tôi nhẹ nhàng đặt bó hoa lên đó, nhìn quanh, như để tìm lại những ngày xa xưa ấy. Còn Duy thì mỉm cười nhìn tôi và nói:
- Yên sẵn sàng chưa?
- Sẵn sàng gì?
- Dự buổi biểu diễn của Duy. Vé đặc biệt. Chỉ dành riêng cho một người!
Tôi cười khúc khích:
- Lần này chắc Yên không trốn đi đâu được rồi!
Cậu ấy ra vẻ thở dài:
- Thật tình! Làm gì có thần tượng nào lại phải vất vả chỉ vì một fan hâm mộ như thế này cơ chứ!
Tôi há miệng định cãi, nhưng trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, những nốt nhạc đã bắt đầu ngân nga… Duy đang lướt nhẹ tay trên phím đàn…
Khúc dạo đầu vang lên giữa thinh không, chảy chầm chậm như dòng sông êm đềm, thơ mộng của tuổi thơ tôi. Là Je T’aime – tôi chỉ kịp nhận ra điều đó, rồi tất cả không gian xung quanh tôi xoay tròn, lặng lẽ hòa quyện vào giai điệu… chỉ còn tôi, Duy, và bản nhạc tuyệt diệu ấy tồn tại trên thế gian…
Bàn tay Duy gấp gáp dần trên những phím đàn, như dòng sông đang chảy qua những khúc xiết của cuộc đời mình, và từng nốt nhạc ấy cuốn siết vào trái tim tôi, thắt chặt, từng chút, từng chút một, khiến tôi cảm thấy ngạt thở.
Duy nhắm nghiền mắt, mặc kệ cho cơn gió mùa thu lùa qua và nhuộm hương cỏ vào mái tóc nâu hơi rối của cậu. Còn tôi như bị hút hồn vào đôi bàn tay tài hoa kia, như có một ma lực mãnh liệt. Và ở cái khoảnh khắc kì diệu nhất của đêm, Duy mở mắt nhìn về phía tôi, ánh mắt cậu sáng lấp lánh, và môi cậu mấp máy một câu rất nhỏ mà tôi không thể nghe được. Nhưng tôi hiểu. Và tôi mỉm cười.
Trong hơi thở nồng nàn của mùa thu và ánh mắt nơi vầng trăng vàng vành vạnh, dưới mái nhà gỗ phủ đầy dây trường xuân xanh thẫm xen qua cơn gió trộn đầy hương cỏ và hoa dại, chìm trong bản nhạc dường như bất tận chỉ dành riêng cho một mình tôi, tôi bỗng nhiên nhận ra lời hứa của Duy dành cho tôi ngày nào hoàn toàn là sự thật, rằng nơi đây thực sự thuộc về tôi, và cậu ấy vẫn luôn giữ gìn cẩn thận mọi thứ của nơi đó, cho đến một ngày tôi trở về, với một niềm tin không bao giờ thay đổi…
Tôi nhìn Duy chầm chậm chơi những nốt nhạc cuối cùng như khúc vĩ thanh lắng đọng trong từng cánh hoa hồng đỏ, và trước khi cậu kết thúc bản nhạc của mình, tôi vẫn còn đủ thời gian và dũng khí để đáp lại, chỉ vừa nhỏ để cơn gió có thể nghe thấy…
…Je T’aime…
7h42 ngày 22-3-11
Cẩm Linh
P/S: Somewhere I belong là một bản nhạc không lời tuyệt vời dành cho piano và violon, do Yuki Kajiura thể hiện, là một trong những bản nhạc không lời ưa thích của tôi.
Je T’aime (tiếng Pháp): anh yêu em
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: