[Tải ảnh]
Nhẹ nhàng bước những bước chân trên dải cát vàng nơi cô và Phong đã đi qua, lòng cô nhớ anh da diết, không kìm nổi lòng mình cô nhấn một tin nhắn:"Mot minh voi bien, em nho anh, anh a.", và nhập vào số điện thoại mà cách đây mấy ngày cô đã xóa khỏi danh bạ, nhưng đã quá quen thuộc với cô. Phong trả lời tin nhắn của cô bằng những lời xin lỗi vì đã làm cô tổn thương, và anh mong cô cho anh thêm thời gian. Vậy là cô đã hiểu.
Lặng lẽ ngắm những con sóng xô bờ, số điện thoại của Nguyên hiện lên trên màn hình, lưỡng lự cô nghe máy.
- Em đang ở đâu?
Từ trước tới Nguyên vẫn như vậy, mỗi khi cô buồn anh đều xuất hiện trước mặt cô với nụ cười méo mó. Bóng dáng anh vội vã bước đi trên cát chạy đến bên cô, hình ảnh anh của bốn năm trước giữa cái nắng trưa gay gắt của đất cố đô, anh thất thểu mồ hôi nhễ nhại bước vào phòng trọ của cô và hình ảnh anh của bây giờ chẳng hề thay đổi.
- Em đã khỏe hẳn đâu? Sao lại ra biển một mình?
Nhìn anh, cô bật khóc. Lần đầu tiên, suốt mấy năm trời quen anh cô khóc trước mặt anh như một đứa trẻ bị vấp ngã vừa được đỡ dậy.
Cô trở lại vui vẻ, hay cười hay nói như trước nay cô vẫn vậy. Nguyên lại thấy nụ cười để lộ chiếc răng khểnh của cô xuất hiện nhiều hơn, dẫu anh biết rằng trái tim cô vẫn chưa hoàn toàn vui trở lại. Anh vẫn lạng thầm đi bên đời cô như thế. Suốt những năm qua càng ở bên cô tình yêu anh dành cho cô càng lớn. Dù cô không xinh đẹp nhưng ở người con gái này có nhiều tính cách hấp dẫn anh. Cô dịu dàng nữ tính nhưng cũng rất mạnh mẽ nghị lực. Anh tìm thấy ở cô những tính cách đáng quý mà con gái bây giờ rất ít người có được. Những gì cô đã trải qua anh đều chứng kiến, và anh luôn nghĩ rằng dù thế nào cô cũng sẽ được hạnh phúc.
Gần một năm từ ngày cô gặp Phong mà cô tưởng như quãng thời gian đó dài đằng đẵng. Giờ cô đã không còn nghĩ đến Phong nhiều nữa, cô đã bỏ thói quen đọc đi đọc lại những blog Phong viết cho cô hay những tâm sự từ thời sinh viên của anh. Cô muốn để tất cả ngủ yên.
Nguyên đang trang trí văn phòng của trung tâm ngoại ngữ mà cô và người bạn cùng mở. Chốc chốc anh lại ngước lên nhìn cô cười ấm áp. Lặng lẽ nhìn anh, cô tự hỏi lâu nay cô đang theo đuổi điều gì, ở bên Phong cô tìm thấy cảm giác bình yên, nhưng rồi Phong cũng đi qua đời cô như một cơn gió lạ. Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: " Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: