“ Tấm hình này anh chụp khi nào? Ở đâu vậy?”
“ Sao? Người quen à? ”
“ Ơ…em đang hỏi anh mà. Anh nói nhanh đi. ”
“ Trông em hấp tấp thế chắc là đoán đúng rồi? Ai vậy?”
“ Anh trả lời em trước đã.”
Ngập ngừng mãi một hồi, Duy cũng chịu khai ra.
“ Ngay cái hôm đi cùng em ở công viên đó. Em không nhận ra cái hồ trong ảnh sao?”
Tôi lặng yên, nhìn tấm hình lại một lần nữa. Cố gắng nhớ thật rõ ràng mọi thứ tại công viên ngày hôm ấy. Có phải đang trêu đùa tôi không? Ngay cả khi đứng cùng một nơi, gần nhau như thế, chỉ cách có vài bước chân. Vậy mà tôi vẫn không nhìn thấy cậu.
“ Là một kỉ niệm,…phải không?”
Tiếng nói của Duy làm tôi thức tỉnh. Tự hỏi, tại sao Duy lại nhìn thấu được tôi đến vậy? Kể cả việc che dấu cảm xúc mà tôi cũng không thành công trước mặt anh, tệ thật. Nhưng lúc này, tôi thật không biết phải trả lời anh thế nào.
“ Người ta gọi nó là kỉ niệm, vì nó chỉ tồn tại trong quá khứ. Thế còn em là quá khứ hay hiện tại.?”
“ ...Em cũng chẳng biết…chắc chỉ là nhầm lẫn…” - Giọng tôi trầm xuống.
“ Nhầm lẫn ư…?”
Tôi mím môi, hướng ánh mắt về khung cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn còn đang trút xuống. Kỉ niệm đó với tôi như một giấc mơ, chính vì nó đẹp và quá mỏng manh nên tôi có cảm tưởng như thế. Người con trai ấy, người đã xuất hiện trong bức ảnh của Duy, đó là Khôi. Cậu ngồi ở thềm ghế đá xung quanh bờ hồ, tay chóng vào vòng thanh sắt và mắt đang nhìn về nơi màu xanh của mặt nước. Phải nói Duy đã biết chọn góc ảnh thật đẹp. Vẫn là gương mặt suy tư ấy, vẫn là hướng nhìn xa xăm ấy, bất tận.
Cả ba chúng tôi cùng học chung một trường cấp 2. Cả ba ở đây là bao gồm có tôi, Khôi và Thi. Thi và tôi học chung từ năm lớp 6, chúng tôi có một tình bạn rất thân mà không ai có thể phá hoại. Hẳn nhiên đến giờ vẫn thế.( Ôi! tình bạn thật là thiên liêng quá!). Còn Khôi, mãi đến năm lớp 8 thì chúng tôi mới quen biết nhau và cậu ta thì rất ư là quan tâm mọi điều đến nhỏ bạn thân của tôi.
Ngẫm nghĩ lại, đời nào tôi dám bặt chuyện với người lạ đâu, nhất là khi không biết họ có nhã ý kết bạn với mình hay không. Mặc dù biết Khôi là bạn đặc biệt của Thi, đáng lẽ tôi phải cởi mở và nói chuyện nhiều hơn. Nhưng tôi vẫn giữ một thái độ im lặng, e dè. Còn nhớ lần đầu tiên Khôi bắt chuyện với tôi, chúng tôi cùng ngồi dưới sân trường, tôi thì chỉ biết nhìn cậu và Thi nói chuyện đùa giỡn. Lúc đó, bỗng dưng Khôi nhìn sang chỗ tôi vui vẻ cười: “ Bạn này sao im lặng quá vậy?”. Tôi chỉ trả lời câu hỏi bằng một nụ cười đáp lại. Có thể hình dung bản tính của tôi bằng hai chữ chờ đợi. Tôi biết, đó là khuyết điểm của mình. Lúc nào cũng chờ cơ hội tìm đến, lúc nào cũng chờ người khác mở lời trước. Thật tệ là cái bản tính e dè đó, cho đến giờ vẫn không thay đổi.
Mỗi ngày sau đó, tôi và Khôi nói chuyện nhiều hơn. Thi và tôi lúc nào cũng đi cùng nhau, nên cả ba trở nên thân thiết. Có lẽ cũng vì thế mà với tôi, Khôi không còn xa lạ như trước. Càng ngày tôi càng nhận ra, sự khác biệt giữa Khôi và những tên con trai cùng lứa. Tuy rằng Khôi vui tính, đôi lúc nghịch ngợm như trẻ con. Nhưng cậu ấy lại rất nghiêm túc trong cách quan tâm đến người khác. Khôi quam tâm đến Thi theo cách nhẹ nhàng của cậu ấy, không phải quát lớn cho mọi người biết rằng đấy là bạn gái của mình. Mà là qua những lời nhắc nhở, những nụ cười động viên và lời xin lỗi dù rằng có những lúc chưa chắc đó là lỗi của cậu. Như thế thôi cũng đủ biết Thi quan trọng với Khôi thế nào. Có đôi lần, tôi bắt gặp Khôi đứng lặng người, đưa ánh mắt hướng về nơi nào đó rất xa xôi. Rồi không biết từ lúc nào tôi suy nghĩ về Khôi rất nhiều, nhiều hơn những gì tôi nghĩ. Tôi không dám khẳng định là mình thích Khôi, như thế thật là một điều tệ hại. Tôi chỉ cho nó dừng lại ở mức hơn một người bạn bình thường. Nhưng sẽ không bao giờ là thích.
Cứ nghĩ rằng mọi thứ sẽ vẫn tốt đẹp như thế, nhưng…có lẽ không đơn giản như tôi nghĩ. Giữa chúng tôi bắt đầu có những rắc rối, mà điều không thể tha thứ chính là Thi đã vì tôi mà mắng Khôi một trận té tát. Trong một lúc không suy nghĩ, tôi đã nói ra những lời xúc phạm đến người bạn của mình. Làm cho Thi hiểu lầm Khôi. Nhưng thật ra Khôi không hề nói xấu tôi như những gì tôi đã nghe thấy. Chỉ trong một phút bốc đồng, tôi đã đánh mất tình bạn của Khôi mãi mãi. Tôi biết mình sai, nhưng khi đó tôi còn giận Khôi hơn, vì cậu đã không cho tôi một cơ hội nói ra lời xin lỗi và giải thích. Cậu ấy đã quát vào mặt tôi với sự căm ghét và ánh mắt giận dữ.
Một khoảng thời gian sau Khôi và Thi chia tay, không một lý do, hoặc có lẽ lý do đó tôi không hề biết. Tôi không thể ngờ được, tất cả nằm ngoài sự tưởng tượng. Chuyện Thi và Khôi chia tay chắc chắn không liên quan gì đến tôi, Thi đã một mực khẳng định như thế. Nhưng trong tôi luôn có một cảm giác có lỗi. Thi không lên tiếng, tôi hiểu nó buồn lắm. Nhưng nó vẫn im lặng, lúc nào cũng mở miệng ra là nói với tôi mọi thứ đếu ổn. Thực ra không hể ổn như nó đã nói, tôi biết nó đã khóc. Nó cũng như tôi, không thể nào ngờ được mọi chuyện lại ra thế này. Không hiểu vì sao Khôi lại thay đổi? Sự thay đổi của cậu ấy lạnh lùng đến nỗi đi lướt qua tôi và Thi mà không tỏ ra ngập ngừng, tưởng chừng như chúng tôi chưa bao giờ quen biết. Mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy cái gì đó như đang nhói lên…và cuối cùng là im lặng. Cứ như vậy, tôi để câu chuyện kết thúc trong sự tiếc nuối. Tiếc cho hai người bạn của tôi…tiếc cho tình bạn giữa tôi và cậu…
[Tải ảnh]
CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA.
Sau một tuần nghỉ ngơi, tôi bắt đầu lao vào những ngày ôn thi đại học. Không còn sự liên lạc với Duy nữa, từ hôm ở Sunset về anh lại biệt tăm đâu mất. Chiều nay, tôi ngồi trong phòng với mớ bài tập toán, anh. Bên ngoài trời lại mưa, những hạt mưa trút xuống dai dẳng làm tâm trạng tôi cũng đi xuống nặng nề. Giải xong một nửa bài tập, tôi gác lại sang một bên, ngồi ngẩn ngơ. Email vừa báo có một thư mới, là của Thi. Nó đã đi du học gần một năm nay rồi. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc qua mail thường xuyên, nhưng dạo này bận ôn luyện quá nên tôi chẳng còn đầu óc đâu mà viết thư cho nó nữa. Nghĩ đến Thi, tôi lại muốn đến một nơi. Có lẽ ở đó tôi sẽ tìm được sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Ngoài trời, mưa vẫn còn rơi những hạt lất phất. Tôi đứng nép bên mái ngói ở công viên nhìn ra mặt hồ. Không khí thật dịu mát, tất cả như được gột rửa hoàn toàn mới.
“ Bình yên nhỉ?” - Một giọng nói bất chợt vang lên.
“ Duy…anh làm gì ở đây ?”
“ Thế còn em? Có phải…cũng như anh, đang đi dạo?”
Tôi mỉm môi, rồi nín lặng.
“ Đi một vòng quanh hồ ha!”
Duy đề nghị. Ừ thì đi, dù sao tôi cũng có ý định như thế. Mỗi lần gặp Duy, là một điều kì lạ mang đến, cách cư xử và nói chuyện của anh khiến tôi luôn mơ hồ. Chúng tôi bước chậm rãi theo lối mòn xung quanh hồ nước, Duy im lặng, tôi cũng không nói gì, một lúc sau anh lên tiếng trước:
“ Em không được làm con đường. Nhớ câu nói này không?”
“ Anh còn chưa trả lời em là tại sao lại nói như thế .”
Tôi nhìn Duy khó hiểu.
“ Con đường thì chỉ biết chờ đợi. Chờ gió đi qua, chờ lá trên cây rụng, và chờ mưa trên trời rơi xuống.”
“ Em có tệ đến nỗi để anh phải dùng văn
Chương Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: