XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cầu Vồng và Mưa


Đang lúc khóc dở mếu dở với cái đầu vốn tinh ranh nhưng bỗng ngừng hoạt động trong trường hợp oái oăm này, thì một chàng trai với gương mặt thân thiện bước vào trường mỉm cười với hai đứa nhóc. Dù đang đau lòng vì xin mãi mà bác bảo vệ vẫn chẳng xi nhê quyết định nhưng Nhã Phương vẫn nhận ra cậu học sinh này là người hôm trước đụng vào cô bé. Gương mặt Phương nóng ran và tim đập thình thịch khi bắt gặp nụ cười mê hoặc ấy. Chẳng biết từ khi nào, nickname Warmboy đã được cô bé gắn chặt cho cậu bạn lạ.

Warmboy khẽ nhíu mày xem xét sự việc. Cậu mỉm cười khi biết hai cô bạn kia gặp chuyện không may với bác bảo vệ già khó tính. Warmboy nhanh trí tiến lại bắt chuyện với bác bảo vệ cùng đủ thứ linh tinh trên đời nhằm đánh lạc hướng đôi mắt. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ phẩy tay ra dấu cho hai cô gái mau trốn vào trong. Nhưng lúc ấy Nhã Phương chẳng còn biết gì là gì, đầu óc vốn nhanh nhạy đã mơ màng như trên Sao Hỏa. Phải vất vả lắm Hải My mới “khuân” được “đống của nợ” vào tới lớp. Mất công cô bạn thắc mắc mãi: “Hôm nay Phương đói quá nên “đơ” à?”

Ấn tượng của nhã Phương với chàng trai ấm áp kia vẫn chưa bao giờ bớt đẹp. Trong cuộc sống, có ba loại con trai Phương thường bắt gặp. Một là đẹp trai thì hư hỏng, hai là xấu trai nhưng ngoan ngoãn vô cùng, ba là chẳng có gì nổi bật. Nhưng Warmboy là chàng trai đầu tiên ngoại lệ. Cậu ấy vừa tốt bụng lại vừa đẹp trai. Đôi mắt màu café dịu dàng với nụ cười tỏa nắng ấy làm con tim Nhã Phương khẽ khàng ngây dại. Cô bé cứ miên man nghĩ về warmboy mà không biết rằng ở nhà cũng có một chàng trai đang chờ cô bé.

Cạch!

Nhã Phương đẩy cửa bước vào với tâm trạng lâng lâng còn mơ màng.

“La…lá…là…” – cô bé ngân nga khúc hát, khóe môi còn in nguyên nụ cười ngây ngô.

Chợt, Phương như chết đứng khi thấy chàng trai tên Phong bất tỉnh trên sàn nhà.



Chương 4: Hai con người đối lập



-Này! Anh sao vậy? – Nhã Phương ngồi sụp xuống sàn nhà, ra sức lay chàng trai đẹp như hoa.

Với sức của một cô gái mới lớn, Nhã Phương phải vất vả lắm mới lết được Phong lên sô pha. Chẳng hiểu anh chàng này làm sao mà sắc mặt xanh xao, tái mét. Chợt, Nhã Phương căng đôi mắt. Cô bé hoảng hốt chạy vào phòng ăn. Cảnh tượng trước mặt làm Phương chết đứng.

Sáng nay, dù hai đứa dậy muộn đến nỗi không kịp ăn sáng. Đi đến nửa đường thì Hải My nhớ ra còn có Đăng Phong ở nhà. Vậy là lại hộc tốc lao xuống bus để phi vào tiệm ăn nào đó vác một bịch cháo gà về cho anh chàng, một chút thuốc giảm đau được Nhã Phương chuẩn bị sẵn từ tối qua. Báo hại hai con nhóc suýt soát đâm vào ô tô mấy lần. Rồi lại bà cô bán cháo đỏng đảnh huyên thuyên đủ điều làm cả hai phát mệt. Cũng may Phương ngăn lại kịp, không có lẽ Hải My đã nhét thẳng chiếc giày búp bê vào miệng bà cô lắm lời kia.

Công sức của hai đứa bỏ ra cho cậu chàng này nhiều đến thế vậy mà lại dám phụ công. Bát cháo gà còn nguyên trên bàn đã nguội lạnh. Bên cạnh chậu cây nhỏ trên bàn ăn là đống thuốc vương vãi. Nhã Phương kinh hoàng. Anh chàng này chắc chắn không ăn mà đã uống thuốc, lại uống nhầm mới khổ. Vỉ thuốc giảm đau ở bọc màu trắng, Phương đã bỏ riêng, vậy mà không hiểu anh chàng này moi đâu ra một tá thuốc đau đầu, đau bụng mà uống cả.

Phần vì bực, phần vì thương, phần lại buồn cười vì chàng trai ngốc nghếch kia. Nhã Phương đặt nhẹ tay lên trán chàng trai. Cũng may Phong chỉ uống vài viên thuốc đau đầu lẫn đau bụng. Nếu không chắc chầu Diêm Vương rồi.

Cô bé vội vàng chạy đi mua bịch cháo khác cho anh chàng không biết điều kia.

Lúc lâu sau, Đăng Phong tỉnh dậy, anh thấy nhức đầu khủng khiếp. Cảm giác hệt như vừa từ cõi chết trở về.

Nâng dần mi mắt, vẫn là căn nhà nhỏ của một đứa con gái (hi vọng là thế). Nhưng đối diện với anh là cô gái xinh đẹp trong bức ảnh cuối phòng. Phong thoáng ngỡ ngàng. Trông kìa, đôi mày cô ta nhăn nhúm lại. Bực anh cái gì chứ!?

Để giữ phép lịch sự tối thiểu của một kẻ mang ơn, Phong lẩm bẩm:

-Chào buổi sáng!

Nhã Phương choáng váng, cô bé thở dài:

-13:00 P.m rồi!

Chẳng biết có nên tống cổ anh chàng cứng đầu mà ngốc nghếch này ra khỏi nhà không nhỉ? Đây mà là “vị thần”, là “Hoàng tử” của trường cấp ba hay sao? Nhã Phương thực sự nghi ngờ thị hiếu của Hải My.

Chẳng thèm quan tâm, Phong ậm ừ rồi ngã lăn ra ghế. Đau đầu quá!

Nhã Phương bực bội lên tiếng:

-Tại sao anh lại không ăn cháo mà uống thuốc hả?

-Uống nước rồi! – Phong nhăn mày đáp cộc lốc.

Như châm ngòi nổ cho đại bác, Phương càng điên tiết hơn. Cô bé chẳng muốn cáu gắt với tên ngốc này, đành thở dài nói:

-Dậy ăn đi! Tôi mua cho anh bịch khác rồi!

-Không! – Phong kiên quyết.

Máu đã dồn tới đỉnh đầu Nhã Phương. Cô bé nhủ: “Mặt thì đẹp mà sao muốn đạp cho phát quá đi!”. Nói nhiều hơn một chút anh chàng này sẽ đứt dây thanh quản hay sao? Dù là kẻ ngông cuồng nhất cũng chưa bao giờ ăn nói bát nháo với Phương như tên hắc ám này. Phương ngoảnh mặt nhìn ra bên ngoài. Những tia nắng vàng sẽ làm cô bé dễ chịu hơn nhiều so với con người thô lỗ, đáng ghét kia. Cô bé nói bâng quơ:

-Tỉnh rồi mau đi đi!

Đăng Phong vẫn nhắm nghiền mắt, giọng lạnh lùng bật ra:

-Điện thoại của tôi đâu?

Bất chợt, Nhã Phương giật nảy. Có lẽ tối qua lúc Hải My và bác tài xế già thay đồ cho Phong đã quẳng mất bộ quần áo cùng chiếc điện thoại của anh ta mất rồi. Nhưng dù sao Nhã Phương vẫn không thể để anh chàng này đè đầu cưỡi cổ được. Cô bé đáp tỉnh bơ:

-Sao lại hỏi tôi? Có lẽ nó rớt đâu đó rồi!

Đăng Phong khẽ nâng mi mắt nhìn con bé mảnh khảnh trước mặt. Đúng là cô gái không dễ bắt nạt tí nào. Rõ ràng điện thoại và ví tiền của anh được cất trong túi quần, xưa nay luôn thế, vậy mà cô nhóc kia lại bảo “rớt đâu đó”. Chẳng phải vứt đồ của anh mà không chịu nhận đấy sao. Ranh ma thật! Nhưng vì cô bé có ơn cứu anh nên Phong nhường nhịn vậy. Anh nói:

-Mượn điện thoại!

Nhã Phương lừ mắt nhìn anh, hai gò má đỏ ửng lên vì giận. Trông cô bé hệt như con cún bị người ta giành mất đồ ăn lúc thăng hoa. Dùng hết sức có thể, Phương ném chiếc điện thoại vào bản mặt đáng ghét kia. Mong là dế yêu sẽ giúp cô bé bớt phần bực tức.

Nhưng có lẽ ông trời đang nghiêng theo phe ác. Rất nhanh, Phong chụp lấy điện thoại của Phương. Anh ném cái nhìn tinh quái khó hiểu về phía con nhóc láu cá kia.

Nhã Phương thoáng rùng mình, ánh mắt đáng sợ này…

Phong bấm số của ai đó rồi quay sang hỏi cô bé:

-Địa chỉ?

Phương cáu gắt, cô bé nói tộc ra luôn vì chẳng muốn chứa chấp loại người đáng bỏ đi này thêm chút nào nữa:

-Đường X…

Chẳng hiểu sao Hải My lại thích con người có bản chất xấu xa, đểu giả kia nhỉ? Có lẽ cả “Hoa Đào” cũng bị cậu ta lừa rồi! Tối nay ghé nhà, cô bé phải vạch trần bộ mặt cáo già của tên Phong này mới được. Tên chết bầm!

Bỏ mặc Đăng Phong ngồi bất động hệt tên tự kỉ ở phòng khách. Nhã Phương bỏ vào phòng mà không quên đá đểu anh chàng bằng thái độ hình sự làm ai đó suýt phì cười.

-Đồ đạc phòng khách không đáng mấy xu đâu! Thôi cái ánh mắt thèm thuồng man rợ ấy đi!

Rầm!

Cánh cửa gỗ bị đóng sầm lại trong sự tức tối của cô gái nhỏ.

Chẳng phải nhóc con kia muốn bảo: đi thì đừng có chộm đồ của tôi!? Phong đánh rơi mình trên sô pha, miệng lẩm bẩm:

-Special girl!

Lần đầu một cô gái gặp Phong, hoặc cô ta sẽ réo ầm lên vì vẻ ngoài bóng bẩy của anh, hoặc cô ta chẳng buồn để ý vì không thèm quan tâm. Còn con nhóc hung hăng này là lần đầu Phong gặp. Gương mặt thì hiền lành mà sao ác quá đi!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây