Nhã Phương và Hải My thích quá, hai cô gái tung tăng khám phá khắp ngôi nhà tới mệt lử mới thôi. Cả hai lăn ra chiếc giường êm ái xếp đầy gấu bông của Phương mà mơ mộng.
-À! Cậu nói nốt đi! – Nhã Phương quay sang cô bạn.
Hải My cười, trong đáy mắt cô bé có một tia lấp lánh ánh lên.
Chưa kịp để My lên tiếng, chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ bên ngoài đã kịp điểm 9:00 P.m.
Hải My ngồi bật dậy, cô bé lôi tay Nhã Phương đi.
-Để chuyện đấy sau đi! Giờ tớ dẫn cậu đến chỗ này đã! Muộn là không kịp đâu!
Nhã Phương gục gặc đầu chạy theo cô bạn.
Hải My và Nhã Phương bắt chuyến xe bus cuối cùng của ngày đến trường cấp 3 “Hoa Đào” mà mấy hôm nữa Phương sẽ chuyển tới học cùng My.
Hải My dắt tay Nhã Phương tới chiếc ghế gần gốc cây hoàng lan già gần cổng trường. Cô bé mỉm cười:
-Cậu ngồi đây chờ tớ một lát nhé! Tớ ghé quán trà sữa bên kia đường mua nước đã!
-Ừ! Cậu đi đi!
Nhã Phương còn lại một mình giữa những ánh đèn lấp lánh. Cô bé thích thú ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Cho dù nhịp sống ở đây có vội vàng cũng thua xa cái tất bật, ồn ã ở California bấy lâu nay Phương gắn bó. Không khí cũng yên tĩnh hơn một chút, và cái Nhã Phương thích đó là những hàng ăn vặt bên đường lũ học sinh mê tít. Cô bé còn nhớ những ngày xưa đến trường, Nhã Phương luôn là đứa đầu têu rủ rê My đi ăn ốc luộc với nem rán, mặc dù giờ học cận kề. Để rồi hai đứa lại phải ngồi chép phạt trong văn phòng đoàn trường đến nỗi hai tay tê cứng. Thế nhưng vẫn cười toe đùa nghịch làm thấy phụ trách cáu tiết khi thấy văn phòng biến thành ổ lợn do hai đứa quỷ kia quậy phá.
Kí ức cứ ồ ạt ùa về làm Phương mỉm cười ấm áp. Cô bé thấy lòng bình yên đến lạ.
Chợt, Nhã Phương thấy đối diện trường có một căn nhà nhỏ bỏ hoang, tối om, toát lên vẻ bí ẩn hệt như trong truyện. Nhưng dù rất nhỏ, cô bé vẫn nghe thấy những tiếng rên vô cùng đau đớn phát ra sau bức tường đã bong vôi và đổ nát đôi chỗ. Trí tò mò thúc giục Nhã Phương và buộc cô bé phải đứng dậy. Vốn là con bé nhút nhát, sợ ma, nhưng ghìm bản tính hiếu kì xuống còn đáng sợ hơn nhiều đối với Phương.
Bốp!
Do sơ ý mà ai đó đã tông thẳng vào Nhã Phương lúc cô bé không hề để ý xung quanh. Người đó va mạnh làm cô bé ngã lăn ra đất. Đầu đau nhức.
-Bạn không sao chứ? Xin lỗi bạn! Mình vô ý quá!
Người đó tử tế vội vàng bò dậy và đỡ cô bé lên, mặc dù Phương biết người này cũng bị đau không kém cô bé.
-Mình không sao! – Nhã Phương lắc đầu.
Cháng trai có nụ cười ấm áp nhìn Phương với ánh mắt lo âu.
-Bạn không sao thật chứ? Sắc mặt bạn không ổn cho lắm!
-Mình không sao! – Cô bé mỉm cười đáp lại.
Đúng là một chàng trai tốt bụng.
Cậu bạn ấy cười:
-Vậy mình đi trước nhé! Mình đang có việc gấp! Chào bạn! Thành thật xin lỗi bạn!
-Chào bạn! – Phương mỉm cười.
Dù đầu vẫn hơi choáng váng do cú va đập mạnh. Nhưng cô bé không hề thấy giận mà trong lòng còn rất vui vì đó là cơ hội cho Phương thấy: xung quanh ta còn không ít người tốt bụng.
-Nụ cười thật đẹp! – Nhã Phương vô thức nhìn theo chàng trai đang vội vã rời đi trong ánh điện ngập dần.
“Ư… ư…”
Tiếng rên kia vội nhắc nhở mục đích Nhã Phương băng qua đường. Cô bé vội vã chạy đến, và trong một phút giây kinh hoàng tột độ, Nhã Phương sợ hãi không thốt lên lời. Bởi cảnh tượng rùng rợn sau bức tường đổ nát choán dần tâm trí.
Chương 2: Thiên thần gãy cánh
Lúc ấy, Hải My hớn hở chạy ra ghế đá định khoe với cô bạn mua được đồ cực rẻ lại ngon. Có lẽ bởi hôm nay “ông quạ cái” không “xuất chưởng” mà để một con cừu non mới đến bán hàng. My đỡ mỏi miệng mặc cả, mà người đối diện lại cảm thấy dễ chịu với thái độ hòa nhã của cô bé (mà không biết đứa con gái hiền lành kia chính xác là “cụ” của loài cáo).
Nhưng chỗ ấy, nơi gốc hoàng lan xinh xắn, không còn bóng dáng cô bạn nhỏ ở đó. Chợt Hải My có cảm giác không may bủa vây lấy ánh mắt tinh anh. Cô bé lo lắng, chạy vội tìm Nhã Phương. Miệng gọi lớn với gương mặt xanh xao.
-Nhã Phương! Cậu ở đâu thế? Nhã Phương!
Vì vội kéo cô bạn đi mà điện thoại của My rơi trên giường. Giờ cô bé mới thấy “dế yêu” quan trọng thế nào. Lâu lắm rồi Phương mới quay lại Việt Nam. Tuy con đường này cô bạn đã quen đi lại nhiều lần trong năm cấp hai rực nắng. Nhưng ít nhiều đổi khác với khung cảnh hoa lệ hơn. Hải My không có gì đảm bảo việc Nhã Phương không bị lạc. Cô bé thấy lòng mình rối rắm hẳn lên.
Chợt, Hải My thất hồn khi thấy trước ngôi nhà bỏ hoang đối diện trường – nơi được bọn quỷ trong trường mệnh danh là “lâu đài ma rùng rợn nhất thế giới”, Nhã Phương ngã quỵ nơi bức tường bong tróc lớp vôi, với thái độ kinh hoàng, sợ hãi.
-Cậu không sao chứ? – Hải My chạy vội đến bên cô bạn.
Môi Nhã Phương trắng bệch, đôi tay lạnh ngắt và da tái nhợt. Cô bé lắp bắp không thành lời:
-M…má….máu…máu…
Hải My giật mình. Cô bé lo lắng nhìn gương mặt xác xơ của Phương rồi lia mắt theo hướng ngón tay cô bạn chỉ. Và trong phút chốc. My hoảng hồn, rơi vào trạng thái chết lâm sàng hệt như Nhã Phương.
Dưới ánh điện leo lét của đèn đường, đằng sau bức tường cũ kĩ là một chàng trai đầm đìa trong vũng máu đỏ tươi. Những tiếng rên khe khẽ vì quá đớn đau cố lọt qua kẽ răng làm đôi mày chàng trai nhăn nhíu lại. Dường như lưỡi hái của tử thần đã kề bên cổ, sẵn sàng cướp đi mạng sống của anh bất cứ lúc nào. Những vết thương sâu hoắm trên cánh tay và vai vẫn rỉ máu đỏ tươi, có vệt khô cứng hằn nguyên trên áo. Một mùi tanh nồng nặc bốc lên làm hai cô gái nhỏ thất kinh, không nói lên lời. Nhưng dù cố che đi nữa, Nhã Phương vẫn thấy rõ ánh mắt màu xanh biếc lạ lùng hằn lên tia nhìn phẫn uất, lạnh lùng như hơi thở của bóng đêm. Phương sợ ánh mắt ấy.
Nhận thấy không thể để mặc chàng trai hay cho nỗi sợ đánh gục lòng nhân ái thêm vài tích tắc nữa. Nhã Phương choàng tỉnh, cô bé run run bấu lấy tay Hải My lạnh ngắt.
-My… My… làm sao bây giờ?
-Mau… mau đưa…đưa anh ta đến bệnh viện thôi… - Hải My ấp úng.
-Ừ. Để tớ gọi cấp cứu!
Nhã Phương run rẩy lục tìm điện thoại trong chiếc túi xách nhỏ bên hông.
Dường như có một sức mạnh phi thường nào đó vừa tiếp thêm cho chàng trai tội nghiệp kia. Anh văng mạnh tay cho chiếc điện thoại nhỏ của Nhã Phương văng mạnh ra xa, mọi bộ phận đều bị bong. Hai cô gái ngạc nhiên nhìn nhau. Nhã Phương cố gắng trấn tĩnh:
-Anh đừng lo! Tôi sẽ giúp anh mà! Không hại anh đâu!
Sau vệt máu đỏ thẫm đã đông cứng trên môi, chàng trai lạ mặt cố phát ra những âm yếu ớt:
-Không… không được gọi…
“Đến nông nỗi này, anh ta còn sợ gì nữa chứ? Hoặc một tên giang hồ sợ bọn kẻ thù đến thanh toán, hoặc thân phận của anh ta vô cùng phức tạp…” – Một ý nghĩ vội vàng sượt qua tâm trí hỗn loạn của Nhã Phương làm cô bé khẽ rùng mình....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: